"Thân thích" ngồi ở đối diện Kiều Sơn giọng điệu bực bội nói.- Không cần lo lắng, trên cổng có ký hiệu, ngựa và hành lý đều đã thu dọn xong rồi, điều ưng thuận khẳng định làm được.
Bách hộ Kiều Sơn ngồi ở chỗ đó sững sờ hồi lâu, trên mặt lộ ra nét cười so với đau đớn còn khó coi hơn, lộ vẻ sầu thảm cười nói.- Các vị, nếu lo lắng Kiều mỗ sau khi xong chuyện, lập tức một đao giết đi thì được rồi. Nhưng phụ mẫu và vợ con của Kiều mỗ...
Đối phương không chút khách khí cắt ngang lời của gã.- Đã nói không cần lo lắng, lời ưng thuận khẳng định làm được.
- Đúng, đúng. Nói lời giữ lời, cái này ai cũng biết rõ. Kiều Sơn không biết là nịnh nọt hay là an ủi chỉ ở nơi đó thều thào nói.
Chính vào lúc này, hộ vệ trông coi ở bên ngoài bước nhanh chạy vào có chút buồn bực nói.- Kiều đại nhân, có đại đội nhân mã đang nhích tới gần, không nghe nói quan quân muốn tới?
Thân mình Kiều Sơn chấn động, vội vàng đứng dậy nói.- Đi xem thử, chuyên này ta cũng chưa nghe nói.
Một đám người cùng nhau tới đầu thành vương thành, một số hộ vệ lưu lại đều đang trông xuống bên dưới. "Thân thích" Kiều bách hộ cũng là tò mò nhìn xuống dưới. Còn về hộ vệ vương thành mấy chỗ khác, một là trời tối không nhìn rõ ràng, không thấy được, thứ hai là ai cũng không muốn nhiều chuyện.
Một người hô la.- Kiều đại nhân, ngài tới xem thử rốt cuộc là xảy ra chuyện gì đây?
Nghe thấy được tiếng vó ngựa và tiếng bước chân, hơn nữa còn là tiếng động có chút nghiêm chỉnh, đợi sau khi tới gần sát cứ như vậy dừng ở bên ngoài cổng thành, người dẫn đầu dùng cán dài móc đèn lồng lớn chiếu sáng, chiếu rọi ở trên mặt đội ngũ, quả thật là phục sức của quan quân, lồng đèn lớn lúc này đang đong đưa từ trái sang phải.
Kiều Sơn nhìn chòng chọc, không nhịn được thở dài, tiến tới vỗ bả vai người hô la nọ mở miệng nói.- Thật có lỗi.
Lời này khiến người lấy làm quái lạ, người nọ còn chưa kịp hiểu ra chuyện gì, trong tay Kiều Sơn đã có thêm một thanh đoản đao, đâm thẳng vào lồng ngực người này. Một tay đâm giết, một tay khác bụm thật chặt miệng của đối phương. Chính và lúc đó, "thân thích" khác của Bách hộ Kiều Sơn cũng đồng thời động thủ. chuyện xảy ra gấp gáp lại là người phe mình đấm đá lẫn nhau, ai mà kịp hiểu chuyện gì, huống chi đang lúc thả lỏng đối phương động sát cơ, quả thật tránh không thoát, chạy không khỏi.
Trên đầu thành truyền tới mấy tiếng kêu thảm thiết sợ hãi trầm thấp, rất nhanh đã yên lặng, thi thể vẫn còn đang co giật được cẩn thận để nằm ngang ở đầu thành. Có người cổ họng sang sảng hô với bên dưới.- Nơi này chính là vương thành của thiên tuế Lỗ Vương, người không phận sự đi xa một chút, chớ nên quấy nhiễu loan giá.
Bên này hô, mấy người đầu thành đã chạy xuống phía dưới, bởi vì tình thế không có gấp gáp như vậy, cổng thành các nơi vương thành này trước giờ không bị chặn cứng, muốn mở cổng thành này, quả thật rất dễ dàng.
Cổng thành mở rộng, binh mã theo đèn lồng dẫn đường lũ lượt xông vào. Bách hộ Kiều Sơn sắc mặt trắng bệch đứng ở bên cạnh, nhìn kỵ binh bộ tốt hàng ngũ chỉnh tề lẫm liệt đi ngang qua trước mặt, tình cờ có người liếc mắt nhìn thật giống như đâm một đao trên mình gã, thân thể Kiều Sơn nhảy dựng lên một cái.
- Cái gì... Đằng trước có người kinh hô nghi ngờ, mới nói được nửa câu chỉ nghe thấy tiếng vút vang lên, tiếng kinh hô kia đột nhiên dừng lại.
Thân thích bên cạnh Bách hộ Kiều Sơn đẩy gã một cái, Kiều Sơn lúc này mới kịp sức tỉnh bước nhanh tới trước mặt đội ngũ đang chỉnh đốn. Triệu Tiến lúc này vẫn đang trên ngựa, Kiều Sơn sau khi nhìn thấy Triệu Tiến không kìm nổi quỳ luôn xuống, lắp ba lắp bắp dập đầu nói.- Tiến... Tiến gia.
Triệu Tiến trả lời vô cùng ngắn gọn.- Làm xong việc nói tiếp. Ngươi không cần lo lắng, điều ưng thuận với ngươi ta nhất định sẽ làm được. Nói xong câu này, Triệu Tiến nâng cao giọng nói.- Che phủ đầu mặt không được lạm sát. Đánh cướp, không được để chạy thoát một người, không được bỏ lại một huynh đệ, sống chết đều phải mang về. Nghe theo lệnh tiến lui, dựa vào dặn dò trước đó hành xử.
"Thân thích" đi theo Kiều Sơn tới nơi này đứng ở phía trước đội ngũ. Triệu Tự Doanh đã chia thành rất nhiều đội, mỗi đội đi theo đằng sau một gã "thân thích", còn có người đang đóng cổng vương thành. Đợi tới then cửa rơi xuống chốt, Triệu Tiến phất tay, các đội theo dẫn đường, nhằm về đích đến của mình tiến lên. Tiếng vó ngựa và tiếng bước chân rầm rập bắt đầu từ trong vương thành vang lên, không quá bao lâu, tiếng kinh hô cũng vang lên.
Một lộ của bọn Triệu Tiến có hai người dẫn đường, Kiều Sơn và "thân thích" của gã. Một đội này của Triệu Tiến có trăm người, hai mươi mấy người cưỡi ngựa, còn lại đều đi bộ. Bên cạnh Triệu Tiến có mấy tên gia đinh giương cung lắp tên vẻ mặt bồn chồn nhìn xung quanh.
Thành cư trú của phiên vương tất nhiên khác với chỗ ở của dân chúng bình thường. Bên ngoài trời tối đen, đường phố đa phần đều là âm u không ánh sáng, còn trong vương thành này cách một đoạn đều có ánh lửa chiếu rọi, có chút sáng ngời. Đặt vào lúc bình thường, đây tất nhiên là khí thế của vương thất, giàu sang ngút trời, đặt vào lúc này lại cho đội ngũ Triệu Tự Doanh rất nhiều tiện lợi.
Đi vào phương viên ngoại viện đã bắt đầu gặp được người, hoặc là đi dạo, hoặc là trở về. Các đội Triệu Tự Doanh đều là quang minh chính đại tiến lên trên đường, hai bên khẳng đinh phải chạm mặt, tuyệt đại đa số bọn người vương phủ đều sẽ kinh ngạc quát hỏi.
- Các ngươi... Trước mặt một đội Triệu Tiến liền có hai người kết bè chơi đêm, nhìn thấy nhiều hán tử cường tráng cầm binh khí như vậy trước mặt đi tới, ở một chỗ ngây ngốc, không biết nên làm thế nào. Chỉ có điều cũng không kịp làm nhiều cử động, mở miệng nói hai chữ đã bị mũi tên bay tới bắn chết.
Triệu Tiến và mọi người bên cạnh đều đã che mặt, trầm mặc tiến lên, lúc này vương thành Lỗ Vương yên ắng đã trở nên xôn xao huyên náo. Người tai thính một chút, đều nghe thấy được tiếng kêu thảm và kinh hô khắp nơi truyền tới. Trước mặt một đội của Triệu Tiến cũng không ngừng có xác người nằm vật xuống, hoặc là bị cung tiễn bắn chết hoặc là gia đinh cưỡi ngựa đuổi theo.
- Chủ tướng quả thật là hảo đảm lược, hảo quyết đoán. Mọi người yên lặng, lại có người đang khen ngợi Triệu Tiến, từ giọng điệu của gã nghe ra được, lúc này gã rất thoải mái.
- Ngươi không có phán đoán được làm chuyện này sao? Cách xưng hô "chủ tướng" này khiến người ta trong lúc nhất thời không kịp nhận ra, Triệu Tiến cũng không có gì vội vã, mở miệng hỏi ngược lại. Vào lúc này, kẻ nói được như thế cũng chỉ có Mã Xung Hạo đi theo bên cạnh rồi.
- Loáng thoáng đoán ra được, nhưng vẫn là không ngờ tới chủ tướng thực có lá gan làm chuyện này. Mãi tới lúc vào trong thành thuộc hạ mới dám tin chắc.
Triệu Tiến không có trả lời, cứ lặng lẽ như thế đi về phía trước mấy bước, lại mở miệng nói.- Ta muốn cảm tạ lần đại loạn này của Văn Hương Giáo.
Mã Xung Hạo như cười như không nói.- Đây không phải là chủ tướng trước đó đã có bố trí sẵn sao? Đi theo được tới đây, Mã Xung Hạo cũng biết mình chân chính được tiếp nhận, trước giờ gã vẫn luôn khách khí kính cẩn, vào lúc này lại rất thả lỏng.