Khi Vương Triệu Tĩnh đã im lặng, Triệu Tiến trừng mắt nhìn Vương Triệu Tĩnh, nói.
- Những điều đệ vừa nói cũng không sai. Trận chiến này dính líu quá lớn, chúng ta không được khinh thường. Ngày mai ngày kia phải nhìn thấy kết cuộc. Trên chiến trường là một chuyện, sau trận chiến lại là một chuyện khác. Đệ quay về là để trù bị vật tư, tập hợp người của Vân Sơn Hành cùng đoàn luyện. Bằng không, nơi này đã công hạ được rồi, mà chúng ta không nắm được thì có hữu dụng gì. Trên chiến trường có bọn ta, văn sự nội vụ cần đệ và Tào tiên sinh, Chu tiên sinh làm, điều này có gì khó hiểu sao?
Vương Triệu Tĩnh trố mắt một hồi, thở dài một hơi, khom người thi lễ, chua chát nói.
- Tiểu đệ thất thố rồi.
Triệu Tiến hỏi ngược lại một câu.
- Quyết thắng trên chiến trường là đại sự, còn gom góp lương thảo, quản lý trang viên dân chúng lẽ nào không phải là đại sự sao?
Cũng không bận tâm cử chỉ kế tiếp của Vương Triệu Tĩnh, Triệu Tiến tiếp tục nói.
- Ở dưới thành Tế Ninh, địa thế bằng phẳng, muốn đánh cũng chỉ là đường đường mà đánh, không dùng chiêu trò gì, phải xem lâm trận ứng biến. Mọi người nghĩ ngơi dưỡng sức, ngày mai sửa soạn chiến đấu, đêm nay luân phiên canh gác, huynh sẽ mở đầu.
Trần Thăng, Thạch Mãn Cường và Cát Hương đều chí khí dâng trào. Vương Triệu Tĩnh như thoáng suy nghĩ, nhưng trên mặt lại có vẻ thư thái. Lưu Dũng từ đầu đến cuối đều không lên tiếng lại đi ra sau cùng. Đến lúc mọi người đều rời khỏi quân trướng, Lưu Dũng mới tỏ vẻ hơi lo lắng, hạ giọng nói.
- Đại ca, bên phía Lôi Tử vẫn chưa có tin tức. Hôm nay tin tức bên Lâm Thanh đã truyền về, Lôi Tử cùng năm huynh đệ đã không còn ở đó nữa, không biết đã đi đâu.
Triệu Tiến sửng sốt, nói bằng giọng căm hờn.
- Càn quấy, có phải hắn đến Tế Ninh không, còn không thì đã đi Tư Dương rồi.
- Đại ca, Tế Ninh và Tư Dương từ đầu đến đuôi đều không nghe ngóng được tin tức, trong lòng Lôi Tử cũng sốt ruột, có lẽ là đệ ấy tự mình đến nơi đó.
Triệu Tiến bất đắc dĩ, đành nói.
- Chuyện hồ đồ này vẫn chưa cần các đệ phải lấy mạng ra cược.
Lưu Dũng cũng lắc đầu, Triệu Tiến hít một hơi thật sâu, lại nói.
- Không quản được nữa, đệ phái người đi nghe ngóng trước, tất cả đều để đến khi cục diện đã định rồi tính toán sau.
Triệu Tiến có chút giận dữ.
- Không phải nói các đệ ở phía sau, không cần ra trận chém giết, vậy mà không tận tâm làm việc. Các đệ đi vào sinh ra tử, tin tức đó ai sẽ nghe ngóng? Tình báo không rõ, đại quân chiến bại, đó là trọng trách của ai? Tưởng chỉ có Triệu Tĩnh nghĩ không thông, đệ và Lôi Tài cũng nghĩ không thông.
Lưu Dũng cúi đầu. Triệu Tiến muốn nói tiếp, nhưng sau cùng chỉ vỗ lên vai Lưu Dũng, buồn bực nói.
- Mọi người đều là huynh đệ, không có gì phải nặng nhẹ với nhau.
Ở gần thành Tế Ninh như vậy, lại có thám tử thăm dò, giếng nước trong thôn trang lại bị đầu độc, theo lý trời tối đêm khuya, cũng sẽ không để đại đội Triệu Tự Doanh sống yên ổn. Nhưng đêm nay rất yên tĩnh, lúc Triệu Tiến canh gác thì vô sự, đến khi trời sáng gặp mặt Trần Thăng, nói là cả đêm yên bình.
Vương Triệu Tĩnh sớm đã rời khỏi giường, chuẩn bị rời đây để quay về. Sắc mặt y trông bình tĩnh hơn hôm qua rất nhiều, lúc đến cáo từ, cố ý hỏi thăm một câu.
- Đại ca, việc bố trí hôm nay sắp xếp thế nào?
Triệu Tiến trả lời rất đơn giản.
- Đến dưới thành Tế Ninh, chờ bọn chúng xuất chiến. Triệu Tự Doanh đến nơi này, chẳng khác nào khiến bọn chúng không động, chỉ còn nước chui rút ở trong thành, nhưng chui rút ở trong thành là một con đường chết, bọn chúng không chiến không được.
- Lần này tiểu đệ trở về, sẽ sắp sẵn vạn toàn, chờ tin tức đại thắng của Triệu Tự Doanh truyền về.
Triệu Tiến trả lời.
- Chắc chắn sẽ thắng.
Vương Triệu Tĩnh rời khỏi theo sự hộ vệ của gia đinh cưỡi ngựa và nghĩa dũng Từ Châu. Triệu Tiến gọi Trần Thăng, Thạch Mãn Cường, Cát Hương và Lưu Dũng đến, chỉ về phía thành trì Tế Ninh ở đằng xa, nói.
- Men theo sông hành quân, buổi trưa chỉ ăn lương khô. Nếu như Văn Hương Giáo không chiến, thì hạ trại cố thủ, ngày mai lại tính tiếp. Nếu như bọn chúng muốn chiến, vậy thì chiến.
Nói xong, Triệu Tiến nhìn sang Lưu Dũng nói.
- Chúng ta lấy ít đánh nhiều, phải đề phòng lúc hỗn chiến, đệ và người của đệ hộ vệ bên cạnh ta.
Cử chỉ đầu tiên của Lưu Dũng là sửng sốt, sau đó lập tức trịnh trọng đáp.
- Đại ca yên tâm.
Trong đại chiến như thế này, cực kỳ ít có chuyện cho gia đinh Nội Vệ làm.
Lúc nhổ trại xuất chinh khác với lúc trước, đoàn luyện và gia đinh Nội Vệ trong đội ngũ, cùng với nghĩa dũng Từ Châu bắt đầu lên tào thuyền. Gia đinh cưỡi ngựa và nghĩa dũng chia làm bốn đội, bảo vệ xung quanh đại đội. Sau khi xe trâu xe ngựa chất đầy vật tư, liền do nghĩa dũng Từ Châu hộ tống, theo đại đội đi phía sau cùng, tào thuyền đi muộn hơn đại đội một khắc.
Đầu mục đoàn trưởng, liên trưởng, đội trưởng các cấp lớn tiếng hô to, tiếng hô quát, tiếng bước chân, tiếng áo giáp va chạm, tiếng trâu kêu ngựa hí, tiếng vó ngựa trộn lẫn vào nhau. Nhưng điều khó hiểu là cả đại đội lại có vẻ rất yên tĩnh, tình cảnh nghiêm túc lẳng lặng tràn ngập khắp nơi.
Cát Hương dẫn theo bộ tốt của đội Thân Vệ. Triệu Tiến dẫn đầu mã đội, Lưu Dũng suất lĩnh những người tài giỏi của đội Nội Vệ hộ vệ bên cạnh hắn. Từ xa nhìn tới, Lỗ Đại của đại đội thứ nhất và Trương Hổ Bân của đại đội thứ tư trên mặt đều có thần sắc hưng phấn. Đại đội cực kỳ ít được tham gia đại chiến, bọn họ trải qua cũng không nhiều.
Những gia đinh trên hông đeo ống trúc và hồ lô, bên trong chứa nước đun sôi để nguội, còn có bánh chiên đã làm sẵn, giữa trưa sẽ không có thì giờ nhóm lửa thổi cơm.
Gia đinh cưỡi ngựa và đám nghĩa dũng thật sự xuất chúng đều đồng loạt thúc ngựa ra trận. Lao nhanh tới lui giữa thành trì và đại đội, bẩm báo tình hình động thái của bên kia, còn có người đi xa hơn, về phía những thành trì khác, thậm chí ở bờ tây Vận Hà xa xôi cũng có thám mã, không ngừng truyền tin tức về đây.
Ngoài thành không phát hiện tung tích của đại đội lưu dân, nhưng ngoài thành Tế Ninh quá yên tĩnh, thậm chí phải nói là im lặng như chết rồi. Quy chế của thành trì Đại Minh, đều là phương viên thành trì có hạn, đại bộ phận bá tánh sống ở ngoài thành. Tuy nói lưu dân vây thành tạo nên phá hoại rất lớn đối với vùng ngoài thành, nhưng nơi đó không hẳn là không có bóng dáng một ai. Cho dù là bá tánh có chết sạch, loạn quân Văn Hương Giáo đều ở trong thành, có lẽ cũng không đến nỗi không chút sinh khí như vậy, hoàn toàn là một tòa thành chết.
- Vườn không nhà trống như vậy có gây hại gì đến chúng ta?
Triệu Tiến tự hỏi một câu, người bên cạnh cũng không biết phải trả lời thế nào.
Chỉ cần thủy lộ Vận Hà suôn sẻ, Triệu Tự Doanh thông qua thuyền vận chuyển đồ tiếp tế, nước Vận Hà không tài nào đầu độc, cho nên chặn nguồn nước giếng cũng vô dụng. Những điều này không gây chút tổn hại nào cho Triệu Tự Doanh, ngược lại còn lãng phí sức người vô ích.
Đến gần thành trì, bước chân của đại đội Triệu Tự Doanh cũng bắt đầu chậm đi, sửa soạn lúc địch đến tập kích biến trận ứng đối. Nhưng thành Tế Ninh vẫn không có động tĩnh gì như trước. Theo thám mã hồi báo, quân phòng thủ trên đầu thành đều không nhiều lắm, chiếu theo lý mà nói, từ khoảng cách này, bọn họ hẳn là nhìn thấy rõ cử động của đại quân Triệu Tự Doanh.
- Chẳng lẽ thành Tế Ninh đã hoàn toàn trống rỗng.
Lưu Dũng nói xong, lập tức phủ nhận lời nói của mình, nhíu mày.
- Nếu như trống rỗng, vậy thì sẽ không phong tỏa được tin tức, chắc hẳn chúng ta đã sớm biết.
- Ắt là có điều kỳ lạ.
Triệu Tiến buồn bực nói một câu, nói xong lại cười, nhẹ nhàng nói.
- Mặc kệ bọn chúng có gì kỳ lạ, chúng ta làm việc của chúng ta.
Đại quân di chuyển, nước do nhân mã tiêu hao đều rất lớn, hơn nữa nước này lại là một ngày không rời được, nên hành quân nhất định phải dựa vào đường sông, lúc hạ trại cũng phải ở gần nguồn nước, bằng không chính là đại loạn. Triệu Tự Doanh ở ngoài thành Tế Ninh, vùng đất hạ trại lựa chọn được cũng không nhiều, toàn là ở ven Vận Hà, cách thành Tế Ninh gần hay xa mà thôi.
Sông hộ thành của thành Tế Ninh lúc công thành đã bị lấp đầy, thế lực Văn Hương Giáo chiếm cứ nơi này dường như cũng không có ý đào một lần nữa, bên ngoài tường thành đã là một mảng đất bằng phẳng.
Triệu Tiến đánh giá một hồi, hạ lệnh.
- Hạ trại cách tường thành bốn dặm.
Từ lúc sáng sớm hành quân đến bây giờ, mặt trời đã ngã về tây, lúc chính ngọ Triệu Tự Doanh đã dừng lại một chút, ăn trưa đơn giản. Sau mấy canh giờ hành quân buồn tẻ, ít nhiều cũng có chút mệt mỏi, sau khi nghe mệnh lệnh hạ trại, đội ngũ tiến lên có chút loạn, mọi người đều vội vã nghỉ ngơi.
Gia đinh chưởng kỳ cắm đại kỳ Triệu Tự Doanh viền đen nền đỏ xuống đất. Đây là địa điểm hạ trại, toàn quân dừng bước. Đội nhân mã đợi lệnh sẵn sàng chiến, đội bên hai cánh của đại đội xếp thành hàng ngang, xe bò xe ngựa chậm rãi tiến về phía trước, muốn lấy xe lớn làm khung chính để thiết lập doanh địa và công sự, còn phải có kỵ binh chạy tới lui dọc theo bờ sông, bọn họ phải thông tri cho đội tào thuyền phía sau.
Triệu Tiến mặt không chút cảm xúc ngồi trên lưng ngựa, nhìn Triệu Tự Doanh đang từng bước hạ trại, may mà diễn luyện hành quân mấy năm nay không bị gián đoạn. Mọi người làm từng bước, không có chút nào sơ hở, tất cả đều trông rất bình thường, cũng nói được là thông suốt. Chủ lực loạn quân của Văn Hương Giáo đi tấn công Tư Dương, phủ thành phủ Duyện Châu, thành Tế Ninh trống rỗng, đã biết tin tức đại đội Triệu Tự Doanh đến tập kích, không dám vọng động, chỉ đóng cửa tự thủ. Nhưng "bình thường" như vậy thật sự là không bình thường cho lắm.
"Tùng" một tiếng, mơ hồ nghe thấy tiếng trống vang lên, đây chắc hẳn không phải là của Triệu Tự Doanh. Triệu Tiến ngẩng đầu nhìn về phía thành Tế Ninh, tiếng trống hẳn là từ bên kia truyền đến, chẳng lẽ là mình nghe lầm?
Nhìn thấy gia đinh và bọn huynh đệ đều có cử chỉ giống nhau, Triệu Tiến biết mình không nghe lầm. Trong khoảnh khắc, tiếng trống đã trở nên lớn hơn, sau đó biến thành tiếng vang như sấm nổ, không biết bao nhiêu cái chiêng đồng thời gõ vang.
Đại đội Triệu Tự Doanh mỗi người đều đột nhiên kinh sợ, ngẩng đầu nhìn thành trì, vừa rồi còn tĩnh mịch như thế, đột nhiên lại bùng nổ như vậy, thật sự là vô cùng dọa người.
Tiếng chiêng trống như sấm, đầu thành đột nhiên dựng lên vô số cờ hiệu, giống như từ tường thành mọc lên. Cờ hiệu các màu tung bay trên đầu thành, cùng lúc đó còn có vô số người hò hét kêu gào, dường như trên dưới thành Tế Ninh đều đang rống lên, quả nhiên là núi hô biển gầm, kinh thiên động địa.
Sau khi đội ngũ của Triệu Tự Doanh bị kinh động, ban đầu có chút rối loạn. Trường diện này thật sự là cực kỳ quỷ dị, lại cực kỳ chấn động, không rõ rốt cuộc trong thành đang làm trò huyễn hoặc gì, thậm chí ngay cả liên trưởng đội trưởng các cấp cũng đều có chút sửng sốt, không màn đến trông coi đội ngũ nữa.
Dưới thanh thế kinh người này cổng thành vốn dĩ đóng chặt đột nhiên mở toang, giống như đập nước mở ra, vô số lưu dân xông ra ngoài.
Tiếng hét to trên đầu thành đã trở thành câu nói thống nhất "Trung Hưng Phúc Liệt, Di Lặc hàng thế", nhiều người như vậy cùng hô to, quả thật là chấn nhiếp lòng người.
Dòng người từ cổng thành xông ra, thoạt nhìn như vô cùng vô tận, dòng dũng mãnh lao về phía trước không ngừng, giống như thủy triều xô tới, bao phủ tất cả, nuốt chửng tất cả.