Tất cả mọi người đều cười vang, Triệu Tiến đứng dậy đi vài bước, hạ giọng nói.- An bài gia đinh và nghĩa dũng cưỡi ngựa cung mã giỏi nhất, lão luyện trầm ổn nhất đi chỗ Tế Ninh bên kia, hiện giờ tin tức bên đó phải bất cứ lúc nào đều biết rõ.
Cát Hương và Lưu Dũng vội vàng đứng dậy vâng dạ, Triệu Tiến nhìn sang Vương Triệu Tĩnh cười nói.- Không dùng huynh đệ Lý gia, là bởi vì bọn họ nóng lòng lập công khó tránh khỏi sẽ làm ra chuyện liều lĩnh.
Vào ngày thứ hai hạ trại, tình cảnh đại đội Triệu Tự Doanh có chút vi diệu. Vượt qua Hoàng Hà tới được trấn Cốc Đình huyện Ngư Đài Sơn Đông đóng quân, sau đó nhổ trại bắc tiến. Dọc theo con đường này đều phải căng thẳng đề phòng mỗi người đều có chút thấp thỏm không yên, cho rằng đại chiến sắp tới. Nhưng đoạn đường này tiến lên, sau khi tới được Sư gia trang bên đó, trải qua một hồi chiến đấu không gọi là đánh nhau cứ như vậy hạ trại. Vốn cho rằng chỉ nghỉ ngơi một ngày, không ngờ rằng ngày hôm sau vẫn là như thế.
Hơn nữa giơi bị nghêm cẩn, không ngừng huấn luyện, nhưng vẫn không có quân địch quấy rối gì, đây với diễn tập hành quân ngày thường không có gì khác biệt thật sự khiến cho người ta không còn căng thẳng.
Vào buổi chiều ngày hôm sau, vọng lâu dựng lên tạm thời nhìn thấy bụi mù cuộn lên nơi xa xa, tuy nhiên cũng không có gì đáng lo lắng, bởi vì đã có khoái mã truyền tin hồi báo.- Đoàn thứ hai Thạch Mãn Cường suất lĩnh đã tới rồi.
Một đoàn Triệu Tự Doanh một ngàn người. Nhưng đội ngũ Thạch Mãn Cường suất lĩnh cũng không phải một ngàn người. Trừ đi mười liên gia đinh kia còn có gần hai trăm cung thủ cùng với đội nhân mã xấp xỉ ba trăm. Tuy rằng cũng có tào thuyền vận chuyển đồ đạc quân nhu cho bọn họ, cũng tự mang theo xe ngựa đầy đủ, do đoàn luyện hộ tống, toàn bộ đội ngũ đã vượt quá hai ngàn người.
Nhìn thấy cảnh tưởng này, Triệu Tiến và Trần Thăng ra ngoài nghênh đón trên mặt mang nụ cười, trên mặt Cát Hương lại có chút thần sắc ghen tức. Ở bên ngoài trấn thủ chính là khác biệt với đi theo bên cạnh người khác.
Thạch Mãn Cường sau khi xuống ngựa trước tiên hỏi một câu.- Còn phải khó nhọc đại ca, nhị ca chờ đợi, tiểu đệ tới có trễ không?
Triệu Tiến cười nói.- Hẳn là tới sớm rồi.
Đoàn thứ hai này tới đây, không chỉ khiến cho sĩ khí cao thấp Triệu Tự Doanh tăng cao cũng khiến cho một đám người tạm thời đầu nhập vào kia kinh hãi. Vốn ban đầu những doanh tinh nhuệ do Triệu Tiến dẫn dắt này đã vượt ra khỏi phán đoán lẽ thường của bọn họ, trừ ngạc nhiên thán phục cũng nghĩ Triệu Tự Doanh này có lẽ lần này là lấy ra bằng hết tinh nhuệ, vốn liếng nhiều năm cũng ở nơi này rồi. Tuy nói dũng mãnh, đáng tiếc số người không đủ nhiều. Đợi tới lúc nhìn thấy đoàn thứ hai, mọi người mới biết ý nghĩ sai lầm rồi.
Dũng mãnh không mảy may thua kém thậm chí còn có một loại trầm ổn, trang bị hoàn mỹ, đây cũng là đội ngũ của Triệu Tự Doanh. Triệu Tự Doanh vốn ban đầu cho rằng đã rất mạnh sau khi hội quân, thật lực đột nhiên tăng lên gấp đôi, mọi người vào lúc này lại nghĩ tới đoàn thứ ba ở cửa sông Thanh Giang kia. Nếu như đoàn thứ ba kia cũng có thực lực như vậy, Triệu Tự Doanh này rốt cuộc mạnh tới mức nào. Có thực lực mạnh như vậy, bọn chúng rốt cuộc muốn làm cái gì?
Sau khi nhìn thấy những điều đó, khí thế của người Sư gia lại cao thêm không ít, hơn nữa hai trăm đoàn luyện Triệu Tự Doanh lấy ra từ trong đội ngũ đi theo giúp đỡ bọn họ như vậy lại nắm chắc không ít.
Về phần mấy người huynh đệ Lý gia kia thì đều là nhìn xem quen mắt, âm thầm ở một chỗ bàn tán không thôi.- Năm đó thuộc hạ dưới trước Lý đại soái cũng không tinh nhuệ dũng mãnh như vậy. Ngoại trừ người cưỡi ngựa ít hơn chút, còn lại đều phải vượt xa.
- Xem ra Triệu Tự Doanh này quả nhiên muốn làm đại sự. Mấy người huynh đệ chúng ta đã thành tội nhân của Đại Minh cũng chớ bỏ qua cơ hội này.
- Triệu Tiến kia hẳn có điều đề phòng với huynh đệ chúng ta. Chúng ta cũng không nên nóng vội như thế.
Về phần bọn nghĩa dũng Từ Châu đi theo, rất nhiều người cũng là lần đầu tiên nhìn thấy Triệu Tự Doanh xuất ra thực lực và tầm vóc như vậy cũng đều là rúng động không ngớt. Bọn họ so với người khác càng biết rõ lai lịch của Triệu Tự Doanh, nghĩ thầm rằng đây còn chưa điều động tới đoàn luyện và đoàn thứ ba, nếu như đều lấy ra hết, vậy thì tầm cỡ bậc nào.
Triệu Tiến bố trí cho Vương Triệu Tĩnh.- Trên bộ dùng đoàn luyện trông coi các điểm mấu chốt. Trên Vận Hà dùng tào thuyền vận chuyển lương thực. Sau khi chúng ta xuất phát việc chiêu mộ lưu dân phải bắt tay vào làm. Điền trang mấy huyện ở Lỗ Nam của chúng ta cũng phải bắt đầu vạch ra từng vùng.
Vân Sơn Hành cũng có không ít người theo đi tiến lên, có người gánh vác quân nhu đại quân, có người thì nương theo thế tiến của đại quân đi về hướng các nơi ven đường, thu mua ruộng vườn, sản nghiệp, làm sẵn chỗ đặt phân điếm của Vân Sơn Hành về sau này.
Vương Triệu Tĩnh lập tức lĩnh mệnh.- Tiểu đệ lập tức an bài người về Từ Châu, không được làm chậm trễ.
Sau khi Thạch Mãn Cường tới đây cũng không có khuôn sáo bày tiệc tẩy trần, càng không có gặp mặt huynh đệ tỏ bày tâm sự gì, vào thẳng quân trướng bàn bạc việc chính. Ở ngoài Sư gia trang, từng đội lưu dân cúi đầu ủ rũ bị người quát thét xua đi theo con đường về phía nam. Mặc dù có đoàn luyện gì đó mang khẩu âm Sơn Đông hô.
- Các ngươi đi nơi đó chính là hưởng phúc, chỉ cần làm việc là được ăn no bụng, còn không cần lo lắng bị người khinh dễ.
Nhưng những lời này không ai tin tưởng, mọi người chỉ là cúi đầu ủ rũ đi theo. Hiện giờ bản thân mình chính là giống như heo chó, nơi nào còn có thân phận nói chuyện. Tiên quốc Tây Thiên gì kia đã lừa mọi người thành cái dạng này, ai còn tin lời người Từ Châu nói. Ở trước mặt đao thương sắc bén đành cam chịu số mệnh.
- Ở chỗ Tế Ninh xuất phát phải đi hai ngày hoặc ba ngày mới tới được thành Tư Dương. Loạn quân Văn Hương Giáo không nói được có lớp lang gì, ít nhất cũng phải bốn ngày. Chúng ta bên này cách Tế Ninh còn có lộ trình hai ngày, tính cả tin tức tới lui chúng ta tới dưới thành Tế Ninh, bọn chúng gần như vừa lúc tới được thành Tư Dương.
Ở trước một địa đồ sơ sài, Triệu Tiến giơ tay chỉ điểm bên trên đó, mọi người chung quanh tập trung tinh thần nhìn ngó.
Triệu Tiến giải bày.- Chúng ta vừa đến, bọn chúng lựa chọn không nhiều lắm. Phòng thành Tư Dương hoàn bị lại có tráng dân quan quân phòng bị. Vương phủ Lỗ Vương ở trong thành lại theo dõi rất sát sao, muốn làm một lần trong ứng ngoại hợp nữa chỉ e rằng không được, muốn cứng rắn công thành càng khó khăn. Một khi đã như vậy, bọn chúng sẽ không màn tới Tư Dương nhất thời không đánh hạ được mà sẽ trở về giữ gìn Tế Ninh. Nhưng chiếu theo động tĩnh của bọn chúng hiện giờ, biết chúng ta đã tới, sự tình xảy ra gấp gáp, đại đội lưu tặc này không cách nào chạy trở về. Duy nhất chạy gấp trở về chính là binh mã năm đội chiếu theo phép huấn luyện của chúng ta. Tới lúc đó chúng ta lấy khỏe đánh mệt, lợi thế lớn hơn nữa. Trần Thăng quét mắt nhìn một lượt địa đồ nói.- Chúng ta hiện giờ đội nhân mã quá ngàn, gia đinh đoàn luyện gần năm ngàn. Sức mạnh như vậy hành quân nhanh chóng đi đánh vỡ bọn chúng là được rồi. An bài trước mắt khó tránh khỏi quá phiền phức rồi, rất dễ dàng xảy ra sơ sót.
Triệu Tiến ho khan một tiếng nói.- Nhất định phải để cho đầu thành Tư Dương nhìn thấy loạn tặc Văn Hương Giáo.