Mấy vạn loạn quân Văn Hương Giáo bên ngoài, sau khi tan tác, chỉ đành chạy tán loạn về hướng hai bên và Triệu Tự Doanh, quay đầu không có khả năng. Cũng chỉ là sau khi hoàn toàn bị đánh tan mới trốn vào trong thành, nhưng con đường sống này cũng không có giữ được bao lâu. Từ Hồng Cử bên đó vào thành, cổng thành tức thì đã đóng chặt, không mảy may màn tới tín đồ trung thành bên ngoài. Nếu ai không thức thời, đao kiếm lập tức không mảy may lưu tình chém giết sang. Trên con đường Từ Hồng Cử tháo chạy này đã không đếm xỉa tới tình nghĩa tín đồ gì nữa, ai ngăn cản trước mặt, ngựa thẳng thừng giẫm đạp ngang qua, bằng không chính là một đao chém tới.
Triệu Tiến không có đi truy đuổi, trên khôi giáp của hắn bụi đất không ít, vết máu lại không nhiều. Theo đuổi đánh nghiêng hẳn về một bên vừa mới rồi, kẻ địch đằng trước chết thì chết rồi, trốn thì trốn rồi, vốn dĩ không còn chiến đấu gì chỉ chẳng qua là khống chế sức ngựa chạy đụng chạm mà thôi.
Triệu Tiến dừng lại vật cưỡi, theo hộ vệ của gia đinh xung quanh mở miệng nói.
- Truyền lệnh, thu nạp hàng quân.
Gia đinh gánh vác truyền lệnh lập tức nhận lệnh tản ra, Lưu Dũng bên cạnh hắn cũng đã tháo mũ giáp xuống. Lưu Dũng tiện tay chùi mồ hôi trên trán, sắc mặt y đỏ bừng, vẻ mặt vô cùng hớn hở, ở trên ngựa lớn tiếng nói.
- Đại ca, Triệu Tự Doanh chúng ta mạnh như vậy. Không ngờ mạnh như vậy.
Triệu Tiến không kìm nổi bật cười, nhạo báng hỏi.
- Đệ chẳng lẽ không biết sao?
- Tiểu đệ biết chúng ta rất mạnh, lại không ngờ rằng mạnh tới nước này, binh mã Văn Hương Giáo này đã coi như có dáng vẻ lại có nhiều người như thế còn lớn hơn cả quan quân. Nhưng Triệu Tự Doanh chúng ta còn chưa có dùng hết toàn lực, lập tức đã phá hủy bọn chúng rồi. Hơn nữa phá hủy dễ dàng như vậy chúng ta còn có một đoàn hai đại đội còn có đoàn luyện nhiều như thế chưa dùng tới.
Lời Lưu Dũng nói ra rất gấp, mặc cho ai cũng đều cảm giác được hưng phấn của y.
Triệu Tiến cười lắc đầu mở miệng nói.
- Quả thật rất mạnh nhưng còn không đủ nhiều, cũng chưa có chỗ đủ lớn chống đỡ, cũng không có danh phận đại nghĩa, cho nên thứ làm được còn không nhiều.
- Đại ca, tiểu đệ từ trước cũng nghĩ như vậy. Song nhìn cuộc chiến hôm nay, cảm thấy đại ca không khỏi quá thận trọng.
Triệu Tiến cười hỏi ngược lại một câu.
- Vậy lần này các đội chọn lựa người yên tâm, tổng cộng chọn lựa ra được bao nhiêu?
Lưu Dũng kinh ngạc không nói gì.
Ngay sau khi tin tức bằng lòng nhận đầu hàng truyền khắp chiến tường. Hoặc chết hoặc hàng, bọn lưu dân đều biết chọn lựa thế nào. Trong cuộc chiến lén chạy trốn giữ mạng đã sớm tiêu hao hết sức lực, trốn cũng không trốn thoát, chỉ có một con đường chết. Hiện giờ có con đường sống để đi tất nhiên phải chọn lấy.
Ngày khổ cực quá đủ rồi, sau khi đầu hàng lại bị khe khắt như thế, chẳng lẽ sẽ vất vả so được với lúc làm lưu dân sao? Chẳng lẽ so được với bị thần quốc giày xéo thê thảm sao?
Mặc dù là người có lòng nghi ngờ cũng nhìn thấy được, ngay sau khi kẻ nào vứt binh khí quỳ xuống đầu hàng, những hung thần Triệu Tự Doanh đó quả thật không có đánh giết lung tung, ngược lại là xua đuổi tụ lại, điều này khiến mọi người càng yên lòng hơn không ít.
Mệnh lệnh chiêu hàng truyền tới nơi nào, nơi đó liền lập tức yên lặng. Trên chiến trường vừa mới còn huyên náo kêu rên đánh nhau chết đi sống lại nhanh chóng trở nên yên bình rồi.
Tới lúc này, cao thấp Triệu Tự Doanh đã điều động toàn bộ, chẳng qua vẫn phải giữ gìn biên chế một liên đội nhỏ nhất, hoặc là một phần đội nhân mã, mặc dù người như vậy cũng không đủ dùng, ngay cả đoàn luyện và nghĩa dũng thủ vệ xe ngựa đồ quân như cũng bị gọi ra làm việc.
Đầu thành Tế Ninh giờ khắc này là một mảnh tĩnh lặng, cờ hiệu bày ra vẫy múa kia sớm đã không thấy tăm hơi, cổng thành đã đóng chặt, mặc dù không nhìn thấy tình hình bên trong, nhưng cũng nghĩ được bên trong chính đang lấp đất chặn cứng.
Bọn kỵ binh đã phân ra các đội, vây quanh thành trì cảnh giới, tuy nhiên tin tức truyền về, mấy chỗ cổng thành khác cũng là đóng chặt.
Triệu Tiến và bọn huynh đệ đã không còn lo lắng với cuộc chiến rồi, kế tiếp mặc dù có đại sự gì phải làm, lúc này cũng phải nghỉ ngơi và chỉnh đốn chốc lát. Bọn huynh đệ tụ cùng một chỗ đều rất hớn hở, Triệu Tiến coi như tốt, về phần mấy vị khác, cho dù là Trần Thăng ngày thường vui buồn không hiện lúc này đều có chút kích động.
Cát Hương mở miệng nói trước.
- Đại ca, đây chính là chiến pháp đầy đủ phương trận trường mâu của huynh nói sao?
Thạch Mãn Cường theo đó nói.
- Gia đinh trường mâu, gia đinh súng hỏa mai, hỏa pháo còn có đội nhân mã hợp cùng một chỗ không ngờ lợi hại như vậy. Nhưng đánh tiếp như thế, hữu dụng của trường mâu này cũng không quá lớn rồi.
Thân phận Lỗ Đại và Trương Hổ Bân khác biệt, đứng ở một chỗ bên ngoài, nghe thấy điều này đối mắt nhìn lẫn nhau, hai đại đội bọn họ không có biên chế gia đinh súng hỏa mai, ngay cả cunng thủ cũng không nhiều, vốn tưởng rằng lần này nếu như lâm vào hỗn chiến sẽ phải khổ chiến lại không ngờ rằng đánh từ đầu tới cuối, chỉ có lúc truy đuổi bại binh mới dính chút máu vốn dĩ không có đao kiếm tuốt vỏ giao chiến gì.
- Pháo vừa vang lên, thắng bại lần này đã định rồi!
Trương Hổ Bân thấp giọng cảm thán một câu, Lỗ Đại rầu rĩ gật đầu.
- Phương trận trường mâu là châm sắt, cung tiễn và súng hỏa mai chính là mũi nhọn châm sắt này. Kẻ địch chạm tới, chúng ta đè sang chính là dựa vào mũi nhọn này đả thương người. Còn hỏa pháo và đội nhân mã chính là hai thanh đại chùy. Sát thương với kẻ địch phải dựa vào hai thanh đại chùy này, chém ra đập người, hoặc là kẹp người lên thớt gỗ lại dùng đại chùy đập nát bấy.
Triệu Tiến đơn giản so sánh một chút.
Cát Hương cười khì khì nói.
- Nếu như quan quân làm như vậy, kỵ binh đuổi kẻ địch khỏi trận cước phe mình, e rằng giáp công không thành trước đó đã xông phá nát đội ngũ phe mình rồi. Tới lúc đó không nói tới đại thắng, một hồi đại bại ngược lại không thiếu được. Chiến pháp này cũng chỉ có Triệu Tự Doanh dùng được.
Lời này của y nói ra, người xung quanh đều đang gật đầu. Ngay lúc Triệu Tự Doanh luyện ra phương trận trường mâu, hơn ngàn trường mâu tụ hợp một thể, trên chiến trường tung hoang ngang dọc, từ gia đinh đoàn luyện tới liên trưởng, đoàn trưởng đều cảm thấy đây chính là chiến pháp vô địch. Nhưng Triệu Tiến nói cái này còn chưa hoàn chỉnh, mọi người còn có chút buồn bực. Đợi số lượng cung thủ tăng nhiều, gia đinh hỏa khí xuất hiện, Triệu Tiến vẫn nói chưa hoàn chỉnh. Đợi tới hôm nay hỏa pháo gia nhập chiến trường, kẻ mập mờ không rõ, không hiểu trước kia đều bừng tỉnh đại ngộ rồi.
Triệu Tiến cười nói.
- Quả thật còn chưa đủ hoàn chỉnh.
Lời nói này khiến mọi người yên lặng. Đã uy lực bậc này, không ngờ còn chưa đủ hoàn chỉnh.
Triệu Tiến không có cố làm ra vẻ huyền bí mở miệng nói.
- Súng hỏa mai còn chưa đủ nhiều, hỏa pháo còn chưa đủ nhiều.
Mọi người vẫn yên lặng như trước, ai nấy đều có chút cảm giác bị chấn trụ. Trước mắt nhiều hỏa pháo, hỏa khí như thế đã uy lực vô tận rồi, không ngờ còn nói chưa đủ, vậy rốt cuộc phải tới như thế nào mới coi như hoàn chỉnh, thật sự là khó bề tưởng nổi.
Nhưng ngẫm nghĩ lại cảm thấy không gì không nghĩ tới được, súng hỏa mai Triệu Tự Doanh vẫn luôn đang tạo ra, hỏa pháo này cũng vẫn đang tạo ra, lần này mang ít, chẳng qua chỉ là không kịp rèn ra càng nhiều hơn nữa, nếu như cho Triệu Tự Doanh trong thời hạn một năm vậy những thứ đó đều sẽ đầy đủ.
Yên lặng của mọi người mới đầu là bởi vì kinh hãi, sau lại thì là do mê mẩn. Tất cả mọi người đều đang nghĩ, nếu như quả thật có đủ, như vậy Triệu Tự Doanh sẽ có thực lực như thế nào.
Có một gia đinh bẩm báo.
- Tiến gia, tù binh vận chuyển khí giới đã chọn lựa ra rồi.
Triệu Tiến chỉ bảo nói.
- Mang hết người và đồ vật tới.
Không quá bao lâu, đã nhìn thấy một đám tù binh lưu dân cúi đầu ủ rũ vai khiêng tay xách đi tới bên này. Trước khi tiếp chiến, lúc loạn quân Văn Hương Giáo xung phong, đầu mục các cấp Triệu Tự Doanh thân ở hàng đầu đều nhìn thấy những khí giới đó. Có người khiêng có người đẩy xe ngựa, mặc dù không biết là nhằm vào việc gì, nhưng nhất định là phải đến gần mới dùng tới.
- Tiến gia, bọn họ nói máy bắn đá này chính là phải chất lên mới dùng được.
- Chất lên.
Được Triệu Tiến dặn dò, theo thúc giục của gia đinh, những lưu dân đó theo chỉ huy của mấy vị thợ thầy bắt đầu chất lên.
Đoàn trưởng, bọn đại đội trưởng ở nơi này đều từng nghe cái tên máy bắn đá này, tuy nhiên vẫn là nhìn thấy qua lần đầu tiên, đều cảm thấy rất là hiếu kỳ, vừa nhìn vừa hỏi.
Hóa ra những máy bắn đá này là khí giới dùng để thủ thành Tế Ninh, sau khi loạn quân Văn Hương Giáo công vào bên trong thành liền tháo dỡ những máy bắn đá này xuống, muốn dùng để đối mặt chiến đấu trên đất bằng với quan quân và binh mã Từ Châu.
Lúc ấy hỏa pháo oanh tạc, những dân phu vận chuyển khí giới này chết thê thảm nghiêm trọng, song thợ thầy gánh vác chỉ huy lắp ráp thì được bảo hộ rất tốt, lúc bỏ trốn tất nhiên không có người màn tới, bọn họ ngược lại lập tức đầu hàng.
Chiếu theo cách nói của thợ thầy, máy bắn đá này hẳn là thành trì trên hai vạn người hẳn đều có, bởi vì chỉ cần có gỗ thì tạo ra được, sức người là thao tác được, tầm bắn rất xa, uy lực cũng rất lớn. Song trên mặt đất Sơn Đông cũng chỉ có tỉnh thành Tế Nam, dựa vào đại thành Tế Ninh và Lâm Thanh phồn hoa của Vận Hà còn có phủ thành Tư Dương phủ Duyện Châu bốn phía thành trì có bố trí sẵn, các nơi khác, phủ Đăng Châu thì có hỏa pháo, nơi khác thì nghèo khổ vốn dĩ chẳng màn tới.