Cũng là do tin tức từ gia đinh Nội Vệ trước đó trở nên hữu dụng, bọn Lôi Tài tìm được một nhà chủ chứa nhỏ, đây là chỗ thủ tiêu tang vật của thủy tặc trên Vận Hà. Bọn họ không nói mình là người của Triệu Tự Doanh Từ Châu mà là nói mình là người trên tào vận Lâm Thanh Châu, đi tới nơi này không cẩn thận bị thất lạc, bằng lòng tốn tiền nhờ bao che, đợi tới lúc ra khỏi thành mới thôi.
Lôi Tài nói ra tên người rất có mặt mũi, lại lấy ra ngân lượng trắng phau phau, nhà chủ chứa này lập tức vỗ ngực ưng thuận. Song sự tình không thuận lợi như thế, ngay đêm đó chủ chứa này đã tụ tập mười mấy tên thủ hạ sửa soạn mưu tài hại mạng người rồi. Lúc binh tai rối loạn này, chết mấy người vô thanh vô tức ai cũng không để mắt tới. Tuy nhiên bọn Lôi Tài sớm có bố trí, mấy người đi theo Lôi Tài đều là người giỏi võ nghệ.
Một trận đấm đá, kết cuộc chủ chứa và thuộc hạ kia bị chém ngã nhào, thuộc hạ Lôi Tài cũng gãy mất một người, lưu lại hai kẻ sống sót sợ hãi cuống cuồng, nhưng xác chết thì tốn một phen sức lực, vứt trước cửa đội lượm xác. Toàn thành xác chết quá nhiều, tiết trời lại bắt đầu nóng lên, Văn Hương Giáo dù gây rối thế nào cũng phải thu nhặt xác hỏa thiêu, bằng không cả thành phát dịch bệnh, không cần đánh đã chết sạch rồi, đội lượm xác phải làm ra.
Trong nhà chủ chứa kia ngân lượng và lương thực cũng không thiếu, ở trong thành và mấy nơi khác lại không có tới lui quá nhiều, láng giềng đều giữ khoảng cách với người hung ác chốn giang hồ, rất xa cách. Lẩn trốn như vậy rất lâu, song Lôi Tài rất bi quan, hối hận bản thân không nghe lời Triệu Tiến, liều lĩnh như vậy chẳng những nghe ngóng không được tin tức, còn khi không mất mạng ở nơi này. Chuyện tới nước này, tự giữ lấy mình làm đầu, hỏi thăm chút tin tức là thứ yếu.
Lưu ý như vậy, Lôi Tài thật đúng là nghe ngóng được tin tức, tin tức này đối với ngoài thành vô dụng, đối với bọn Lôi Tài lại là cơ hội. Những giáo chúng tào vận trong ứng ngoại hợp hiệp trợ phá thành kia, mặc dù sau khi vào thành không có bị lây lan tới, nhưng cũng không có nhận đãi ngộ tốt gì, thường xuyên có người tới cửa vòi tiền, còn có một bọn đầu mục nào đó nghênh ngang ra vào trong nhà. Tiểu tiếp một Bả tổng tào vận trong thành Tế Ninh Trần Vinh Khải, bởi như vậy bị thuộc hạ thân tín Từ Hồng Cử thấy được không ngờ cứ như vậy bị cưỡng bức mang đi, còn bảo Trần Vinh Khải này xuất ra một món tiền làm sính lễ.
Nữ nhân bị đoạt, còn phải đắp tiền đưa ra ngoài, Trần Vinh Khải ở thành Tế Ninh cũng là người tai to mặt lớn, ở trong Văn Hương Giáo cũng có chức danh Hội chủ, lại chịu phải đại sỉ nhục như vậy, thành trò cười của cả thành Tế Ninh. Trần Vinh Khải này bề ngoài rất bình tĩnh, mặc cho ai cũng biết ông ta phẫn nộ thế nào.
Thừa cơ hội này, Lôi Tài tìm tới tận cửa. Lại nói tiếp, Vân Sơn Hành, Triệu Tự Doanh trước kia đã từng giao thiệp với Trần Vinh Khải này, lúc ấy ông ta rất lễ độ bởi vì đôi bên cùng nhau phát tài, không ai sẽ bỏ qua không đi theo thần tài, nhưng Lôi Tài lần này vẫn rất cẩn thận như trước, tuyệt không nhắc tới Triệu Tự Doanh và Từ Châu, y là dùng bái thiếp của Lý tuần kiểm Lâm Thanh cầu kiến.
Lý tuần kiểm Lâm Thanh cũng là hạng người vai vế tiếng tăm lẫy lừng trên tào vận Sơn Đông, giao tình không cạn với Trần Vinh Khải. Ngày đó Lôi Tài tới được nơi này, cố ý thỉnh cầu Lý tuần kiểm viết bái thiếp và thư, tới lúc đó muốn xin Bả tổng Trần Vinh Khải này giúp đỡ, lại không ngờ rằng lúc này dùng tới. Lôi Tài chỉ nói mình là người làm ăn buôn bán ở Lâm Thanh, xin Trần bả tổng nể mặt mũi Lý tuần kiểm thu dụng.
Tuy nói Văn Hương Giáo cũng ức hiếp tới trước cửa, nhưng Bả tổng Trần Vinh Khải này còn mạnh hơn kẻ khác trong thành Tế Ninh nhiều lắm, ít nhất loạn quân Văn Hương Giáo không phải đầu mục cao nhất cũng không có thân phận tới quấy nhiễu. Những đại đầu mục đó cũng không phải riêng biệt theo dõi một nhà này, song Trần Vinh Khải lúc này cũng không lòng dạ đãi khách, chỉ là bảo người an bài Lôi Tài tới trạch viện giành cho khách bên đó trú lại, đáp ứng một khi có cơ hội, sẽ đưa bọn Lôi Tài ra khỏi thành.
Nhưng kế tiếp đã không có nhiều cơ hội như vậy, loạn quân Văn Hương Giáo trong thành Tế Ninh vì để bất ngờ, bắt đầu phong bế nghiêm mật, cả ngày đều đóng cổng thành, thả ra ngoài thành chỉ có xác chết hỏa thiêu, lao dịch thu dọn chiến trường, ngay cả binh lính thao luyện đều bỏ ở trong thành. Lúc này tất nhiên không nói tới vương pháp gì, hơi có không đúng chính là giết người truy bắt, Lôi Tài cũng không dám làm loạn, chỉ đành chờ đợi như thế.
Điều động nam đinh biên vào đại quân, lên thành phòng giữ, người người trong thành Tế Ninh tránh không thoát, Trần Vinh Khải này tốt xấu có mấy phần mặt mũi, nam đinh tôi tớ trong nhà không cần rời thành chỉ ở đầu thành trấn thủ, ngay cả mấy người Lôi Tài cũng không may mắn thoát khỏi cũng bị điều động hai người lên thành.
Sau đó nữa, bọn Lôi Tài đã biết tin tức binh mã Từ Châu đại thắng, loạn quân Văn Hương Giáo đại bại thua thiệt, sau khi lui vào trong thành cũng biết lòng người bất ổn, cho nên tăng thêm tuần tra giết người trầm trọng hơn trước kia. Tiếp đó một lần nữa bố trí đội ngũ lên thành tử thử, dù sao trong thành Tế Ninh lương thảo sung túc, chỉ cần bên ngoài tấn công không vào được, có đủ thủ đoạn tàn nhẫn trấn ép, vậy sẽ thủ vững được.
Vào lúc này, Lôi Tài đi tìm Trần Vinh Khải này, nói rõ thân phận của mình, việc làm này mạo hiểm rất lớn, Trần Vinh Khải này ngày đó là một kẻ chủ mưu mở cổng nghênh đón giặc, lại là giáo chúng thắp hương trên tào vận, nếu như ông ta không có bị khuyên nhủ, rất có khả năng trở mặt không nhận người, lập tức đưa Lôi Tài tới chỗ Văn Hương Giáo chịu chết.
Song người giàu sang bậc này đều là tay giỏi gió chiều nào theo chiều ấy, nhận thấy uy phong của Triệu Tự Doanh, nghe nói đại thắng như bẻ cành khô củi mục ngoài thành kia nào còn có khả năng trở mặt, ngược lại là trăm lời nịnh nọt Lôi Tài, mời hẳn tới phòng khách trong nhà mình trú lại. Theo tình hình như nay, còn bày mấy bàn tiệc lại còn bảo con gái của mình ra ngoài mời rượu. Trên bàn rượu còn khóc lớn tiếng nói cái gì mình mở cổng nghênh giặc hoàn toàn là bị bức ép, bất đắc dĩ phải làm vậy, trong lòng vẫn luôn hướng về quan quân triều đình. Nhưng sau khi nhìn thấy sắc mặt Lôi Tài thản nhiên lại nhanh chóng sửa lời, biến thành lòng hướng Tiến gia Từ Châu.
Thế cục như vậy, thái độ như vậy, rất nhiều lời đều tuôn ra được. Lôi Tài nói rất rõ ràng, mở được cổng thành thả Triệu Tự Doanh vào, lúc đó Trần Vinh Khải này có được đại công. Nhưng Trần bả tổng lại nói rất rõ ràng, đánh trên đất bằng thắng được công thành thì chưa chắc, phòng thành nghiêm chỉnh, Văn Hương Giáo nhìn còn thủ vững được, nếu chẳng may trong ứng ngoại hợp không thành, mọi người đều phải chết ở trong thành rồi, vẫn là xem rõ thế cục thì tốt hơn.
Lôi Tài cũng biết không nên cưỡng cầu, liền chuyển sang thỉnh cầu tiếp theo, xin Trần Vinh Khải đưa tin khắp nơi trong thành, tập hợp càng nhiều sức mạnh, tránh cho đến lúc đó trở tay không kịp. Đối với đòi hỏi này, Trần Vinh Khải lại ưng thuận, ông ta cũng muốn càng nhiều người nữa tới chi viện. Thế cuộc trước mắt này thiết nghĩ cũng có càng nhiều người tới chi viện.