Triệu Tiến lại nhìn về phía một người trẻ tuổi cao gầy bên cạnh. Ngồi ở bên cạnh Triệu Tiến người này cũng co rụt lại. Triệu Tiến vỗ vai y cười.- Nhâm Hoàng Hà, lần đầu chúng ta tới bãi cỏ hoang này, ngươi cũng đến. Khi chống lại đám người của Lê Đại Tân, ngươi bị ngựa của hắn lao vào. Cũng may kịp thời băng bó, bằng không đã thành phế nhân tại bãi cỏ hoang này, cũng không nhìn thấy được cục diện trước mắt này. Hảo Hán Tử, huynh đệ Triệu Tự Doanh chúng ta đều là những kẻ dám xông lên trước, không sợ chết như ngươi vậy.
Nhâm Hoàng Hà mặt đỏ gay, giọng buồn rầu nói.
- Tiến gia dẫn đầu, các huynh đệ ai cũng tiến lên trước. Tiểu nhân chẳng qua chỉ là chưa đủ bản lĩnh.
- Huynh đệ chúng ta không bao giờ khoác lác về bản thân, đều là người thành thật. Triệu Tiến lắc đầu cười. Mọi người xung quanh cũng cười vang một trận, tình cảnh đã nhẹ nhàng hơn
Triệu Tiến vẫn tiếp tục nói. Một hán tử chất phác bưng tới một bát nước trà. Triệu Tiến đón lấy lấy nước trà, cười nói: - Khi chúng ta bất ngờ tấn công Khổng Gia Trang, có một vị huynh đệ bị trẹo chân, vứt đi mặc kệ rất có khả năng sẽ chết ở bên ngoài, là ngươi cõng suốt ba ngày. Người này đang làm việc ở Vân Sơn Hành. Không có ngươi, e rằng y không có ngày hôm nay. Trên chiến trường, ngươi không vứt đi một thuộc hạ đã bị thương, mọi người đều gọi ngươi là Vương Bồ Tát, đúng không nào?
Lần này không có tiếng cười ầm lên, mà mọi người đều nhìn Vương Mục Đầu bằng ánh mắt kính nể. Vương Mục Đầu xấu hổ vò đầu bứt tai, khù khờ nói.- Tiến gia luôn căn dặn, cả đại đội đều là người một nhà. Đã là người một nhà thì đương nhiên không được bỏ lại.
tình cảnh mỗi lúc một thoải mái hơn. Bình thường mọi người đều thấy Triệu Tiến oai phong, nghiêm nghị, không ngờ Triệu Tiến cũng có những lúc thế này. Liên trưởng, đội trưởng của Hưng Long Xã này cũng là lần đầu biết công lao và biểu hiện của mình Triệu Tiến đều ghi nhớ rõ ràng rành mạch.
Triệu Tiến từng lời đánh giá người của Hưng Long Xã. Người gia nhập được cái này, đều là gia đinh trung thành đáng tin nhất, đáng tin cậy nhất, còn đều lập được công lao. Lúc mọi người biết mình được Triệu Tiến nhớ rõ, đều rất phấn khích.
Sau khi nói ra những lời này, tình cảnh đã hoàn toàn nhẹ nhõm. Vào lúc này Triệu Tiến lại chuyển sang chuyện khác, hắn giơ tay ra hiệu mọi người đè ép xuống, toàn trường yên lặng.
- Trang lưu, việc lập ra Hưng Long Xã, ngươi phạm tội lớn. Ngươi tập hợp mọi người lại mà giấu giếm ta, giấu diếm kẻ khác. Ngươi là sợ bị trách phạt, nhưng có nghĩ được hay không. Nếu như Hưng Long Xã bị kẻ lòng dạ khác trà trộn vào, lúc đó dựng lên ngọn cờ trung thành đối với ta, tốt với ta lại gây bất lợi cho Triệu Tự Doanh, thậm chí làm ra chuyện hại ta, thì ngươi tính sao?
- Tiến gia, chúng tiểu nhân sao sẽ...
Triệu Tiến không đếm xỉa tới Trang Lưu đang hoảng hốt, chỉ là nêu ra mấy khả năng.- Ngươi nghĩ kĩ xem, nếu như có người xúi giục, nói gì gì đó muốn gây bất lợi cho ta, nói ta bị mờ mắt. Không cần màn tới nhiều như thế, trước hết động thủ rồi nói sau, thì các ngươi làm thế nào?
Lưu Trang tuổi không lớn, nhưng so với những người bằng tuổi, y rất tỉnh táo. Đây có lẽ là do kiếm sống bằng săn bắn y đã rèn luyện được, suy ngẫm được nhiều hơn người khác một chút.
Vốn dĩ sau khi nghe Triệu Tiến hỏi, cử chỉ đầu tiên của y phải là hoảng hốt mà phân trần, tội này quá lớn rồi, sao gánh vác được. Nghĩ kĩ lại, thật là đáng sợ. Giả dụ của Triệu Tiến rất có lý, người trà trộn vào quá dễ, thành lập ra được Hưng Long Xã này, thì tất nhiên nhất định hiểu bản tính của bọn huynh đệ. Loại trung thành khăng khăng một mực với Triệu Tiến này, quá dễ dàng bị xúi bậy.
Nghĩ đến đây, Trang Lưu xoay người, quỳ xuống thỉnh tội.- Tiến gia, lão gia, tiểu nhân đã phạm tội lớn. Đã phạm tội lớn như vậy xin lão gia cứ trách phạt, tiểu nhân tuyệt không hai lời.
Tình cảnh vừa mới thoải mái được chút ít lại trở nên căng thẳng. Có người muốn biện hộ thay cho Trang Lưu, có người lại dường như đang suy nghĩ. Lời của Triệu Tiến, họ đều nghe rõ cả. Thạch Mãn Cường và Cát hương ở cách đó không xa cũng tò mò nhìn sang, rất muốn qua để xem rõ sự tình.
Triệu Tiến ôn hòa nói.- Đứng lên, đứng lên, đừng quỳ nữa, ngồi xuống nói chuyện.
Trang Lưu đang sợ hãi, tự trách bản thân, giờ nhìn thấy thái độ rất điềm đạm của Triệu Tiến, y mới dám đứng dậy, nhưng không dám ngồi. Triệu Tiến nhíu mày ra hiệu y ngồi xuống lần nữa.
- Nhưng sự việc Hưng Long Xã, ngươi cũng lập công lớn. Lời nói kế tiếp của Triệu Tiến khiến Trang Lưu ngẩn người, theo đó nghiêng về phía trước, còn cho là mình nghe lầm chăng.
Triệu Tự Doanh chúng ta luôn có khuôn phép, phép tắc nghiêm ngặt. Mọi người cứ theo khuôn phép, phép tắc mà làm, nhưng tinh thần lại hơi kém một chút. Đoàn luyện còn biết những ngày tốt đẹp này không dễ dàng gì mà có được, bản thân làm đoàn luyện là việc hãnh diện, còn có cơ hội làm gia đinh tích cóp chút gia sản nên ai nấy tinh thần hăng hái. Còn gia đinh? Càng lúc càng chỉ biết cầm lương mà đi lính kiếm lương, không có chí tiến thủ. Tại sao lại như vậy? Chính là vì họ không nghĩ thông bản thân đang làm gì, và làm những việc này là vì cái gì. Triệu Tiến trầm giọng xuống, giọng nói của hắn không quá cao, tuy nhiên mọi người xung quanh đều đang rướn mình về phía trước, vì sợ bỏ sót bất cứ chữ nào.
Nghe Triệu Tiến giảng giải, Trang Lưu xúc động quên mất nỗi nợ hãi ban nãy, y nói xen vào.- Tiến gia nói rất phải, tiểu nhân lập ra Hưng Long Xã này chính là khiến cho mọi người biết được điều này. Không có Tiến gia dẫn dắt mọi người, chúng ta không có được những ngày tốt đẹp và vinh quang hôm nay. Không làm tốt chuyện Tiến gia sai bảo, sao duy trì được những ngày này. Chỉ có hết lòng trung thành với Tiến gia, toàn tâm toàn ý làm việc vì Tiến gia, chúng ta mới có được cuộc sống tốt hơn. Mọi người đều tuổi tác ngoài hai mươi rồi, còn có mấy chục năm sống khỏe, sao phải buông thả như vậy. Cái bộ dạng đó là có lỗi với Tiến gia, cũng chính là có lỗi với bản thân.
Trang Lưu nói một câu khiến cả bên dưới đều tán dương. Bành Tiểu Thất cũng ấp úng nói thêm vào.- Tiến gia đã vì chúng tiểu nhân mà làm bao nhiêu chuyện, chúng tiểu nhân đã không nhận ra có kẻ khác mưu đồ khiến chúng ta lơ là việc ứng phó, tiểu nhân nhất định phải bảo vệ Tiến gia.
- Sinh mạng này nguyện trao cho Tiến gia, vì Tiến gia có chết cũng can tâm.
Ngươi một câu, ta một câu khiến liên trưởng và đội trưởng của Hưng Long Xã không nói được lời nào. Rất nhiều điều muốn nói, những lời nói ra thậm chí còn phạm phải điều cấm kị, nhưng lòng trung thành của bọn họ đều cảm nhận được rõ ràng.
Triệu Tiến mỉm cười nghe, vừa nghe vừa gật đâu, có điều những lời của liên trưởng và đội trưởng cũng có hạn, nói một hồi thì không còn gì để nói nữa. Mỗi người chỉ nhìn Triệu Tiến mà kích động.
Lúc này, Trang Lưu lại có chút sáng dạ hơn, y quỳ xuống, hướng về Triệu Tiến lạy vài cái rồi nói.- Tiến gia, lập ra Hưng Long Xã này là vì lòng trung thành của chúng tiểu nhân đối với Tiến gia. Nếu Tiến gia cho rằng đây là việc tốt, vậy thì phải làm thế nào, xin Tiến gia chỉ bảo cho chúng tiểu nhân. Còn nếu như Tiến gia thấy đây là việc không tốt thì chúng tiểu nhân sẽ giải tán, lòng trung thành của chúng tiểu nhân đối với ngài vĩnh viễn không thay đổi.
Triệu Tiến gật đầu, cười đáp.- Hưng Long Xã đương nhiên phải làm. Các ngươi đều là những người ta tin cận nhất, hơn nữa đây cũng là vì muốn tốt cho ta, một lòng vì Triệu Tự Doanh dốc sức làm việc, sao lại là việc không tốt.
Nghe Triệu Tiến nói những lời này, toàn trường tạm ổn định lại. Sau đó ai nấy đều vui mừng khấp khởi vì Triệu Tiến đã chấp nhận Long Hưng xã.
- Có một vài chuyện các ngươi phải để mắt tới. Hưng Long Xã phải đặt lòng trung thành lên trước hết, phải biết rằng Triệu Tự Doanh tiền đồ rộng mở, hơn nữa cố gắng dụng tâm đi làm. Có lòng dạ này mới đồng tâm làm nên nghiệp lớn. Còn nữa, gia nhập vào Hưng Long Xã, không có nghĩa là các ngươi tài trí hơn người. Thân là là một người của Hưng Long Xã các người phải làm việc tốt hơn người khác, các ngươi hiểu chưa?
Gia đinh của Triệu Tự Doanh cũng có một loại cảm thấy tự hào khác biệt với người khác, còn có một loại ưu việt như có như không. Còn lập ra Hưng Long Xã này rõ ràng hợp với đòi hỏi của họ. Lời nói này của Triệu Tiến, nói là đòi hỏi chẳng khắc gì nói là tông chỉ định ra cho Long Hưng Xã này.
Trang Lưu và đồng bọn nhìn nhau, đều nhìn ra được trên mặt mỗi người hiện rõ nét vui mừng, không ngờ Tiến gia lại công nhận đoàn xã này mà còn đề xuất cả đòi hỏi.
Tuy nhiên, Triệu Tiến vẫn còn chưa nói xong. Hắn cười và hỏi.- Ta cũng muốn vào Hưng Long Xã, các ngươi thấy thế nào?
Giữa bầu yên tĩnh này tức thì trên nét mặt mỗi người đều hiện rõ lên niềm vui sướng khó tả. Được trong cùng một tiểu đoàn xã với Tiến gia ngoài niềm vui sướng thì còn cảm thấy thế nào nữa. Đây đúng là việc tốt từ trên trời rơi xuống.
- Đương nhiên là được rồi, Tiến gia ở Hưng Long Xã chính là xã trưởng. À không, mà là xã đầu. Trang Lưu vui đến mức nói không lựa lời khiến Triệu Tiến phá lên cười. Vừa nghe đã biết đây là cái tên gọi vừa mới nghĩ ra. Có điều nó không trọng yếu, Triệu Tiến gia nhập Hưng Long Xã, đương nhiên Hưng Long Xã phải do hắn đứng đầu rồi.
Triệu Tiến giọng chậm lại, ra hiệu mọi người không cần kích động quá mức. Sau đó nói.- Việc của Hưng Long Xã, còn phải dựa vào các ngươi đi bận rộn. Luôn luôn phải nhớ rõ, việc các ngươi đang làm mới là khẩn yếu nhất. Làm trễ nải cái này, những thứ khác đều không cần nói tới nữa, tất cả rõ chưa?
Có người cung kính đáp.- Tiến gia xin cứ yên tâm, làm không tốt việc chính, dẫn dắt gia đinh không tốt, chúng tiểu nhân không còn mặt mũi ở Hưng Long Xã này.