Nói là sẽ giáng tội, kỳ thực cũng không lo lắng gì, chỉ cần thân binh trong tay còn, kỵ binh còn, theo lệ thường triều đình sẽ không truy cứu, bởi vì bộ tốt bên dưới ít nhiều đều gom lại được, mà thân binh gia đinh mới là lực lượng trung thành nhất trong tay võ tướng, rất nhiều võ tướng chịu tội bị phân đến biên trấn lập công chuộc tội, nhưng nếu ngươi dẫn thân binh gia đinh trong nhà đi, bình thường đều là phẩm cấp không thay đổi, vinh hoa phú quý vẫn như cũ.
Ai cũng không ngờ, sáu nghìn quan quân, uy phong lẫy lừng đến bình định lưu tặc, cuộc chiến thế này luôn là lấy một địch mười, lấy một địch trăm, không ngờ lại bị ba vạn lưu tặc gần như toàn diệt, chủ tướng lui về phủ Đông Xương. Tâm tình quan viên thân sĩ trong thành Tế Ninh lập tức rơi rụng. Rất nhiều quan thân bách tính ở trên đầu thành chuẩn bị xem vương sư đắc thắng trở về, lại nhìn thấy bại binh bị truy sát tháo chạy, nhìn thấy đại đội lưu dân khí thế bừng bừng giết tới, đợi lúc trời sập tối, càng thấy rõ đội hình nghiêm chỉnh, mỗi người đều tuyệt vọng.
Cũng vào ngày này, các lộ lưu dân rời khỏi vây công bên ngoài Tế Ninh Châu, nghe nói là tháo chạy lại giết trở về, một lần nữa bao vây quanh Tế Ninh nước chảy không vào được. Lần này không giống như lần trước công thành điên cuồng bất chấp tất cả mà là chặn đứng mấy chỗ cổng thành, sau đó lại có người chặn các con đường.
Ngày hôm đó, trên dưới thành giết núi thây biển máu, giống như địa ngục, vào lúc này, dưới thành chẳng qua là vây khốn, rời xa tầm máy bắn đá và cung tiễn, lương thực tồn trữ trong thành Tế Ninh vẫn rất sung túc, đám dân tráng hương dũng không có tổn thất gì. Nhưng chính là theo bình tĩnh như vậy, bên trong thành tràn ngập tình cảnh tuyệt vọng, quan quân thua rồi, Tổng binh Dương Quốc Đống vô cùng ngạo mạn đến thành cũng không dám vào, lập tức đi xa, lưu dân lại tinh nhuệ không kém quan quân, thế này thì làm thế nào? Mọi người đều biết cách làm việc của triều đình và quan phủ, quan quân chốn này đều phải qua nửa tháng mới đuổi đến, triều đình lại điều động quan quân chạy tới, thế còn cần bao lâu. Về phần Tổng binh đến từ Tào Châu Dương Triệu Cơ, nghe nói đến quân lương lên đường còn chưa gom đủ, vốn dĩ không trông cậy được, vào lúc này, nhỡ có sơ xuất gì, thì vạn sự đều thôi xong.
Nhìn thấy binh thua ngoài thành, trong thành kinh hoàng tuyệt vọng. Cảm xúc này không ngạc nhiên, đợi sau mấy ngày thì sẽ tỉnh ngộ lại, lưu tặc ngoài thành vẫn không có cách nào phá thành Tề Ninh, dựa vào lương thực dự trữ để thủ vững vẫn kiên trì được rất lâu rất lâu, mãi đến khi thế cục nảy sinh biến hóa.
Nhưng vào ngày thứ hai của trận đánh đó, tin tức trong thành đột nhiên nhiều lên, có người đến quan phủ mật cáo, nói người nào đó là Hương chủ Hội chủ Văn Hương Giáo, ẩn núp trong thành, bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng nội ứng ngoại hợp mở cửa đón lưu tặc vào thành, lại có người dán hịch cáo, nói ít ngày nữa quân thiên binh của Văn Hương Giáo sẽ vào thành, đến lúc đó không mảy may tơ hào của cải, mọi người nên thức thời, bằng không gà chó chẳng tha.
Vốn trên dưới Tế Ninh đã thất kinh bởi vì những tin tức này càng khẩn trương, quan phủ lo lắng nhất chính là nội ứng ngoại hợp, vào những lúc thế này, phải dùng hình phạt nghiêm khắc đoạn tuyệt hết thảy hậu hoạn, ổn định phòng thành.
Quan quân, Bổ khoái sai dịch và dân tráng đoàn luyện điều động ra, phàm là Hội chủ, Hương chủ Văn Hương Giáo trong lời đồn, nếu có chống cự, giết không cần bàn. Bọn đầu mục Văn Hương Giáo trong thành đều là người trong tào vận, gia sản nhiều, những quan sai dân tráng sang đây tróc nã xét nhà cũng đều là thuận thế phát tài, mọi người làm rất thuận tay. Nhưng khắp thành trên dưới đều là lòng người bàng hoàng, lập tức lại có tin tức truyền ra, nói là quan phủ lần này làm quen tay rồi, trong thành đã có mấy nhà phú hộ khác bị theo dõi, sắp sửa bị gán cho tội câu kết lưu tặc, chém đầu xét nhà, sau đó mọi người phát tài.
Cũng chính vào lúc chiều tối ngày thứ ba quan quân đại bại, hơn nghìn giáo chúng Văn Hương Giáo tào vận trong thành tụ tập ở ngoài cổng bắc thành Tế Ninh, xua tan thủ quân bên đó, nội ứng ngoại hợp, tiếp ứng đội ngũ lưu dân ngoài thành đi vào thành.
Thành bắc náo loạn, lưu dân vào thành đầu tiên vũ lực không quá mấy trăm người, nhưng cả phòng thành và tâm khí đều vào lúc náo loạn này hoàn toàn suy sụp, toàn thành đều đang truyền tin mười vạn lưu tặc đã vào thành, thành Tế Ninh hỏng rồi.
Bạo loạn và khuấy động bắt đầu lan rộng ở trong thành, lưu dân vào thành vẫn đang liều mạng chuyển những bao cát bao đất chôn ngoài cổng thành, nhưng trong thành lưu manh vô lại, thậm chí còn có những sai dịch dân tráng bắt người đó, đều bắt đầu tùy ý làm bậy. Có kẻ đánh cướp giết người, có kẻ phá nhà phóng hỏa, có kẻ nhân cơ hội báo tư thù. Nhà giàu hộ lớn triệu tập tôi tớ trong nhà chống cự, dân nghèo hộ nhỏ lại là gặp họa, trong thành tiếng khóc đầy rẫy, thời khắc này thật ra là muốn biến thành giống như địa ngục vậy.
Thế cục sau nửa đêm trấn định lại, khi đại đội lưu dân vào thành, sau khi nhìn thấy cục diện trước mắt này, điều duy nhất làm được là trấn áp bạo dân, tránh cho bọn họ đốt sạch phá sạch tất cả, cái gì cũng không còn.
Mùng mười tháng năm, Tế Ninh bị lưu dân đánh hạ, Tế Ninh và Trân huyện liên thành làm một, trong thành Tế Ninh vật tư và lương thảo vô số kể đều quy về Văn Hương Giáo. Thế lực Văn Hương giáo lớn mạnh, thanh uy đại chấn, lấy Tế Nam và Trân huyện làm tâm, lưu dân các lộ chiếm đóng tứ phía, các châu huyện xung quanh Tế Ninh và Trân huyện lần lượt báo nguy. Uy bức những châu huyện này không chỉ là đội ngũ lưu dân của Văn Hương Giáo, còn có các lộ nhân mã cùng dấy nghĩa trên đất đó.
Lưu Dũng nói ra tin tức đến từ Tế Ninh.- Từ Hồng Nho ở Vận thành xưng đế, gọi là cái gì Trung Hưng Phúc Liệt đế, quốc hiệu là Đại Thành Hưng Thịnh, phong em trai mình là Từ Hồng Cử làm Nhất Tự Tịnh Kiên Vương, binh mã đại nguyên soái, Hạ Trọng Tiến làm Đại tướng quân, Hầu Ngũ làm Đại đô đốc, Tạ Minh Huyền và Hầu Ngũ được phong làm Tả Hữu thừa tướng.
Nghe lời kể lại của Lưu Dũng, trên mặt Trần Thăng, Thạch Mãn Cường và Cát Hương đều không có chút biểu tình gì, chỉ có Vương Triệu Tĩnh lắc đầu bật cười, mở lời nói.- Đây đều là tên gọi trong hí khúc, nghe thực hoang đường buồn cười.
Triệu Tiến cười nói.- Ai đi để ý gánh hát rong bọn chúng mộng tưởng hão huyền cái gì, nói xem đội ngũ Văn Hương Giáo ở đâu.
Lưu Dũng gật gật đầu, lại đi đến bàn vuông trong quân trướng, trên mặt bàn đặt bản đồ đơn giản thô kệch, y chỉ tay vẽ vạch nói.- Tuy Từ Hồng Nho chỉ ở Trâu huyện, nhưng cử động của các bộ các đội Văn Hương Giáo lại lấy Tế Ninh làm tâm. Cự Dã, Gia Tường, Vận Thành phía tây, Đông Bình châu, Vấn Thượng và Ninh Dương ở phía bắc, Kim Hương ở phía nam đều đã là của Văn Hương Giáo hoặc các thế lực thân cận Văn Hương Giáo chiếm cứ. Nhưng thành trì mấy chỗ này đã bị tổn hại, trong huyện cũng không tích trữ quá nhiều, nhưng đội ngũ Văn Hương Giáo vẫn muốn đi chiếm cứ thành trì.
Triệu Tiến bình luận một câu.- Không hiểu binh pháp, Từ Hồng Nho và thủ hạ nên biết đại thế, hoặc là cũng dựa vào đoàn luyện của chúng ta biết luyện binh thế nào, nhưng cụ thể đến binh pháp, bọn chúng không biểu, bọn chúng không biết vào lúc này, hoặc là xuất kích, hoặc là trấn giữ ở các nơi đường xá trọng yếu, địa hình hiểm yếu. Nếu để bọn họ lớn mạnh thêm, có lẽ sẽ có người hiểu binh pháp gia nhập, thế cục kia sẽ không giống bây giờ nữa rồi.
Lưu Dũng lại vẽ một chút ở hai điểm Tế Ninh và Trâu huyện, nói.- Trước mắt chủ lực của Văn Hương Giáo chính là mấy nghìn người dùng cách mà chúng ta luyện ra đó, còn ở giữa Tế Ninh và Trâu huyện không nhúc nhích, hơn hai nghìn vốn liếng lâu năm của bọn chúng đang cùng với mấy vạn lưu dân đi về phía về phía Đằng huyện.
Triệu Tiến mở lời hỏi.- Bây giờ thế lực Văn Hương giáo khuếch trương không ngừng như thế, không ngờ có người gửi thư báo tin cho đệ sao?
Lưu Dũng giải thích.- Là hai tên cai đầu ở trên tào vận, vẫn luôn qua lại không đứt với chúng ta, không ngừng truyền tin ra ngoài. Bây giờ kẻ tin giáo tào vận Tế Ninh cũng đều là đầu nhập làm môn hạ Từ Hồng Nho, nhưng mấy người bọn chúng cực kỳ phẫn hận Từ Hồng Nho. Hận ông ta giỏi giở thủ đoạn, cử gian tế trong thành mật cáo đồng môn, ép mọi người mở cổng thả ông ta vào. Không ít người đều bị biến loạn trong thành ngày đó lây lan, không chỉ dâng ra và tổn thất một khoản gia tài lớn, trong nhà còn có người táng mạng. Hơn nữa bọn chúng cũng hiểu rõ, Văn Hương Giáo lần này đánh bại mấy nghìn quan quân, triều đình rất nhanh chóng sẽ phái mấy vạn mười mấy vạn người đến, ai cũng không coi trọng Văn Hương Giáo.
Cát Hương ở bên cạnh cẩn thận lắng nghe không nhịn được xen vào.- Tính toán như vậy, nếu Văn Hương Giáo đều lấy ra hết vốn liếng của mình thì chính là tổng cộng tám nghìn quân biết chiến đấu, năm nghìn luyện tập theo cách của chúng ta, còn có tự bản thân bọn chúng vốn có hai ba nghìn nữa.
Triệu Tiến mở miệng nói.- Không chỉ thế, lưu dân lênh đênh, công thành chiến đáu, già yếu bệnh phế đều không sống nổi, còn lại đều là tráng niên, mặc dù chưa qua huấn luyện, cũng chưa từng đổ mấu, từng trải thực chiến gì, đấy cũng là chiến lực. Người đông đúc cũng như uy lực vậy.
Nghe được điều này, sắc mặt của Cát Hương biến đổi, nghiêm giọng nói.- Nói như vậy, đám tà giáo này có tám nghìn quân tinh nhuệ, mấy vạn hoặc là hơn mười bạn binh lính sao?