Triệu Tiến chậm rãi mà nói.- Khoảng cách bốn thành rất gần, bọn họ đi hướng Tế Ninh Châu, có khả năng là muốn đánh phá thành trì cướp đoạt lương thảo, chiếm lấy đầu mối tào vận, cũng bóp chặt yết hầu Vận Hà hiểm yếu, khuấy động càng nhiều sức mạnh hơn nữa. Đáng phá từng chỗ một, đến lúc đó, nơi tinh hoa nhất của Sơn Đông bị bọn chúng nắm giữ, mưu đồ chiến toàn bộ Sơn Đông cũng không có gì khó khăn.
Nghe Triệu Tiến nói xong, vẻ mặt mọi người càng thêm nghiêm túc. Nếu để cho Văn Hương Giáo nắm giữ một tỉnh Sơn Đông, hơn mấy trăm ngàn người, hơn nữa còn bị Văn Hương Giáo điên cuồng khuấy động, thật sự là một việc cực kỳ đáng sợ.
Cát Hương không kìm nổi mà nói.- Đại ca huynh sao lại nghĩ tới mấu chốt này, Văn Hương Giáo lưu manh này sao muốn thu được.
Triệu Tiến mở miệng nói một câu.- Đệ xem kẻ khác là lưu manh, người khác cũng xem chúng ta là lưu manh. Ước lượng phải rộng rãi, chẳng lẽ cho rằng địch nhân đều là kẻ ngu, cái gì cũng không nghĩ ra sao?
Cát Hương nhất thời không nói gì, nhưng sau lập tức lại nói.
- Đại ca, nếu để Văn Hương Giáo đánh hạ Tế Ninh Châu, nếu như bốn thành này đều đánh hạ, bọn chúng sẽ làm sao, sẽ tiến lên phía bắc đi Lâm Thanh Châu chăng?
Lâm Thanh cũng dọc tuyến Vận Hà, lấy được phủ Duyện Châu bắc tiến đi phủ Đông Xương, cũng giống như vậy hạ thủ với đại thành Lâm Thanh giàu có đầy đủ lương thảo, dường như đó là chuyện hiển nhiên.
Triệu Tiến lắc đầu, buồn bực nói.- Bọn chúng sẽ xuôi nam, chạy đến Từ Châu chúng ta.
Mọi người nhất tề chấn động, nhưng không ai lên tiếng phủ nhận. Triệu Tiến như là đang giải thích cho người khác, hoặc là đang nói với chính bản thân mình.- Đi phương Bắc chỉ có một Lâm Thanh Châu đáng để đánh, những nơi còn lại cũng bị lưu dân tàn hại không kém gì, đi trên đường sẽ đói chết trên đường. Hơn nữa, nếu phá Lâm Thanh Châu, không riêng gì tỉnh thành Tế Nam chấn động, Bắc Trực Lệ cùng kinh thành cũng chấn động theo. Vậy lập tức sẽ phải đối mặt với quan quân thiên hạ hội lại tiêu diệt. Nhưng đi hướng nam, đoạn đường này xem như vẹn toàn, kẻ chống lại chẳng qua chỉ có Triệu Tự Doanh chúng ta. Huống hồ Bắc Trực Lệ có bao nhiêu lương tiền và hộ dân, Nam Trực Lệ lại có bao nhiêu, đổi lại là đệ, đệ sẽ chọn thế nào?
Cát Hương hít ngược một hơi khí lạnh, những người khác dù không tỏ vẻ phóng đại như vậy, nhưng trên mặt cũng hiển hiện vẻ lo lắng và thấp thỏm không yên, lần này Trần Hoảng nói.- Nếu như đã nghĩ đến điều này, vậy thì không được để cho bọn chúng làm thành công.
Triệu Tiến gật đầu, trên mặt cười tươi, mở miệng nói.- Đương nhiên, chúng ta phải ở sau đẩy một cái, cũng lôi được bọn chúng lại. Chuyện lương thực kia phỏng chừng sẽ làm cho Từ Hồng Nho tự cho là mình thông minh. Nhưng để rồi xem, người nào đang tự cho mình là thông minh.
Nghe Triệu Tiến nói như vậy, tình cảnh trong phòng lập tứ buông lỏng xuống, vừa rồi bàn bạc khẩn trương, mọi người lại không để mắt đến Triệu Tiến vận chuyển lương thực cho Sơn Đông, đây chính là nắm hết thảy mọi thứ trong lòng bàn tay.
- Các vị, lưu dân Văn Hương Giáo lần đầu tiên vây thành, đã cho chúng ta cơ nghiệp hôm nay, lần này chúng ta lại có được nhiều lợi ích như vậy, mọi người không được buông lỏng.
Lần lưu dân vây thành đó, tất nhiên là một lần đại kiếp nạn, nhưng giống như vậy, đoàn luyện và tráng đinh Triệu Tự Doanh phần đông chính đều là tù binh bị bắt lần đó. Dựa vào bọn họ, Triệu Tự Doanh mới có đủ sức người để khai hoang ruộng hoang, dựng nên từng cái điền trang, mở rộng gia đinh, mở rộng thế lực ở Từ Châu ra những vùng xung quanh.
Triệu Tiến nói cái này khiến mọi người lập tức phấn chấn hẳn lên, cứ nghĩ tới mối nguy và khó khăn, lại không nghĩ tới bên trong còn có chỗ hữu ích này.
- Khổ nhiều tốt hơn, cũng chỉ là tự bản thân chúng ta nói tự đi suy nghĩ. Sơn Đông đại loạn chung quy vẫn nguy hiểm, chúng ta đáp trả sơ suất, không khéo thua hết cả bàn. Sau khi khích lệ, Triệu Tiến lại nói với mọi người tình thế trước mắt.
Đến lúc này, toàn trường không có kiềm nén như mới vừa rồi, mọi người cũng không giống mới vừa rồi băn khoăn như vậy.
- Đại Hương, hôm nay đệ lập tức sửa soạn, đội nhân mã lưu lại cho huynh, ngày mai người dẫn theo đội Thân Vệ đi bờ bắc Hoàng Hà, ở giữa trấn Cốc Đình cùng huyện thành Ngư Đài hạ trại đóng quân, phải đào rãnh mương thay cho tường thành. Triệu Tĩnh, đệ bây giờ đi viết thu cho Lý Ngũ bên kia, ở Túc Châu điều động một nghìn đoàn luyện Phượng Dương, một nghìn đoàn luyện này cũng là do Đại Hương tới cai quản. Cát Hương vội đứng dậy vâng dạ, Vương Triệu Tĩnh cũng đã quen cửa quen nẻo liền lấy giấy bút ra bắt đầu soạn thư.
Mệnh lệnh này vừa ban ra, mọi người đều nhìn thấy vẻ hưng phấn của Cát Hương, mặc dù bây giờ sự tình trọng đại, nhưng mọi người đều không nhịn được mà phì cười.
- Đại Hương, đầu óc người tín giáo thắp hương cũng không cách nào sáng suốt được. Nếu chẳng may phát điên, mấy nghìn mấy vạn người tấn công đệ, đệ nhất định phải vững tâm phòng ngự, dựa vào bản lĩnh gia đinh đoàn luyện chúng ta, chỉ cần dụng sức, là thủ được. Nhưng đệ kiềm nén không được bản tính ra ngoài chiến đấu kia, đó là mạo hiểm lớn lắm. Không cần nói đến thắng thua, không được làm trễ nải chuyện đại ca đã giao cho. Chẳng ai ngờ rằng, những lời dặn dò như thế này Trần Thăng lại nói ra được.
Cát Hương càng thêm sững sờ, chờ Trần Thăng nói xong mới sực tỉnh lại, hắng giọng mà nói.- Đa tạ nhị ca nhắc nhở, tiểu đệ nhất định thủ tốt thủ chặt.
- Chúng ta lần này thủ ở Ngư Đài bên kia sao? Vương Triệu Tĩnh cất giọng hỏi, cho dù ai cũng nghĩ đến được. Văn Hương Giáo đại loạn gần như lấy xấp xỉ nửa Sơn Đông đè ép sang, nếu như chỉ ở nơi một hai huyện Ngư Đài và Đơn huyện này thiết lập phòng tuyến, nhất định sẽ đánh rất khó khăn.
Triệu Tiến lắc đầu cười nói.- Đương nhiên không phải. Trước khi chiến đấu phải nói bại trước. Nơi đó là nơi doanh trại đầu tiên chúng ta tiến vào Sơn Đông, cũng là xảy ra điều chẳng may, chúng sẽ ta lui về, đó là phòng tuyến đầu tiên của Từ Châu.
Triệu Tiến tiếp tục sắp xếp.- Hạ lệnh cho Lỗ Đại, để hắn sẵn sàng đi doanh trại Cốc Đình, bất cứ lúc nào cũng sửa soạn xuất phát. Viết thư cho Thạch Đầu cùng Lý Hòa, bảo đoàn thứ hai đệ cùng đại đội thứ ba bắt đầu thay quân. Hạ lệnh cho Lý Ngũ, bảo đại đội thứ hai đi tới Hà Gia Trang bên này bố trí phòng ngự. Viết thư cho Băng Phong, tất cả các bộ phận Triệu Tự Doanh ở cửa sông Thanh Giang, đều đề phòng sắp chiến đấu.
Một loạt mệnh lệnh được truyền ra, Vương Triệu Tĩnh dung bút ghi chép rất nhanh, tất cả mọi người đều nghe vô cùng cẩn thận. Vương Triệu Tĩnh ghi xong liền đưa cho Triệu Tiến đọc qua một lượt, sau đó lại cẩn thận sao chép lại, mỗi lần viết xong một phong thư, đều do Triệu Tiến đóng dấu, niêm phong bức thư lại, do Than Vệ ở bên ngoài phòng sắp xếp người đưa thư đi.
Triệu Tiến lại dặn dò thêm mấy câu.- Lương thảo tiếp tế, Vân Sơn Hành hôm nay sẽ bắt đầu trù bị, một khi có việc phát sinh, đồ đạc tập hợp hay phân chia đều phải đưa đến bờ bắc Hoàng Hà, phải ở bên kia lập kho hang, tập trung hết xe ngựa và dân phu sang đó.
Toàn cảnh trong phòng lại trở nên nghiêm túc, Triệu Tiến lên tiếng nói, Vương Triệu Tĩnh cùng Như Huệ đều đứng dậy nhận lệnh. Chờ Vương Triệu Tĩnh bên này viết thư tráp xong đưa đi, cân nhắc một chút, lại mở miệng nói.- Đại ca, lần này cần làm lớn sao?