Trận hình hơn ngàn người cưỡi ngựa này vốn đã dàn thành hàng ngang, trong lúc hỗn loạn này, hai đội mặc giáp cầm mâu lần nữa bắt đầu tiến lên, các đội còn lại thì biến thành Nhạn Hành Trận, chia thành hai cánh đi theo sau đội Triệu Tiến kia. Lưu Dũng ở trên ngựa la lớn.- Đại ca, kỵ binh xông vào phương trận trường mâu sợ là có hung hiểm. Y mặc dù theo mệnh lệnh của Triệu Tiến điều chỉnh, nhưng vẫn là lo lắng không thôi.
Triệu Tiến đã cầm ngang trường mâu, hai đội gia đinh cưỡi ngựa chỗ hắn cũng bắt đầu kéo rời khoảng cách lẫn nhau, Triệu Tiến vẫn giữ vững cử chỉ không đổi, cái lên giáp mặt, giọng điệu buồn bực nói.- Nếu những kẻ trước mặt này đứng vững được trước kỵ binh tấn công không loạn, bọn chúng đã sớm diệt Từ Châu chúng ta tội gì giở ra nhiều thủ đoạn mê hoặc như vậy.
Vốn là cách lớp giáp mặt, tiếng vó ngựa như sấm, tiếng người huyên náo, mặc dù Lưu Dũng cũng không nghe thấy rõ lời Triệu Tiến, song vào lúc này, cũng không màn tới nhiều như thế, đội nhân mã Triệu Tự Doanh vào lúc này bắt đầu tăng tốc. Từ lúc bắt đầu xuất động, đám cưỡi ngựa vẫn luôn đè ép bước chân ngựa, sức vật cưỡi vẫn duy trì sung mãn, lại đang trong hoàn cảnh tiếng người huyên náo, cũng là không đuổi kịp người đằng trước, ngựa đã nôn nóng, hiện giờ thoáng buông thả lập tức nhanh hơn.
Bước chân đội nhân mã một khi nhanh hơn, khoảng cách đội ngũ lưu dân tan tác đằng trước đã bắt đầu không ngừng nhích lại gần, trường mâu nằm ngang đâm không tới kẻ thù đằng trước vật cưỡi. Nếu như theo bước chân như thế đâm trúng kẻ địch, người ngựa hợp lực, trường mâu cũng sẽ gãy đoạn. Tuy nhiên theo truy đuổi như thế, ngựa va chạm giẫm đạp đã đủ rồi, sĩ tốt loạn quân Văn Hương Giáo lưng hướng về phía đội nhân mã lập tức bị đánh văng hoặc là giẫm ngã, sau đó lại bị thẳng thừng chạy ngang qua giẫm đạp trên mặt đất mà chết.
Đao dường như nóng bỏng cắt mỡ heo đông cứng, đội nhân mã Triệu Tự Doanh xông vào trong đám đông loạn quân tan tác, vốn dĩ không ngăn cản được, ngay lập tức chính là phá vỡ, nhằm hướng đội ngũ Văn Hương Giáo dần dần ổn định trước mặt phóng đi.
Từ Hồng Cử và Hạ Trọng Tiến đều sắc mặt biến thành tím bầm, Hạ Trọng Tiến ở nơi đó rống giận không ngừng hạ lệnh, bảo bộ hạ bắt lấy từng tên bại binh tráng niên chạy ngang qua, bảo bọn họ đứng ở trước đội ngũ. Tuy nói cục diện trước mắt này miễn cưỡng giữ vững được, nhưng mặc cho ai cũng biết, đã không còn cơ hội nữa. Trong bụi đất giơ thẳng lên trời nhìn thấy được đại đội kỵ binh xông trái đánh phải, khiến cho đội ngũ đại trận vốn dĩ không cách nào bắt đầu tụ lại, vô lực xoay chuyển trời đất. Mà Từ Hồng Cử chỉ một câu nói cũng không thốt ra được, thân thể gã không ngừng run lẩy bẩy, ở một chỗ thì thào tự nói.- Đánh không lại. Đây làm sao đánh thắng được. Đại ca là muốn dựa vào thần quân hộ giáo này đánh thiên hạ. Bây giờ phải làm sao? Hiện giờ tất cả xong rồi, đây tất cả xong rồi.
Nói xong một câu cuối cùng này, cả người khống chế không nổi, gần như ở trên ngựa gào khóc ra tiếng. Tính kế nhiều như vậy, tự cho là nắm chắc thắng lợi trong tay, không ngờ tới đánh nhau bản thân mình lại giống như trò cười, đối phương muốn đánh thế nào thì đánh thế ấy.
Hạ Trọng Tiến rướn cổ rống to.- Nhị gia, chúng ta về thành trước đi, Triệu Tự Doanh này không đánh phá được thành Tế Ninh. Chúng ta thủ vững trước, lại tính kế tiếp.
Từ Hồng Cử chán nản thân thể run rẩy chốc lát, trong lúc nhất thời vẫn không có sực tỉnh. Hạ Trọng Tiến cũng bất chấp cái gì tên họ Nhất Tự Tịnh Kiên Vương gì đó, ở trên ngựa chợt nắm chặt Từ Hồng Cử, ra sức lay động mấy cái, quát lớn.- Nhị gia, chúng ta không chống đỡ được.
Đội nhân mã Triệu Tự Doanh vọt tới đây vẫn giữ vững trận hình trước loạn quân, bước chân ngựa đã chạy nhanh, mũi trường mâu trong tay người cưỡi ngựa chĩa xuống phía dưới, đồng loạt thúc ngựa đụng vào.
Không trải qua lịch luyện trên chiến trường, đối mặt va chạm đội nhân mã chỉnh chu bậc này quả nhiên là đứng cũng không vững. Loạn quân Văn Hương Giáo ngày đó đối mặt với kỵ binh quan quân còn chống đỡ được, đó là bởi vì còn có đội ngũ chống đỡ kiềm kẹp thúc ép, mà trước mắt bên ngoài đều đã tán loạn, chính giữa cũng không có xếp thành hàng đội, nhìn gom thành một đoàn, thật sự ra là tản mát.
Chờ đừng nói chi là, đội nhân mã Triệu Tự Doanh hàng ngũ chỉnh tề, trang bị hoàn mỹ, nhìn gia đinh trên ngựa ngay cả đầu mặt cũng bị bao bọc ở trong giáp sắt, giống như quái vật. Trường mâu trong tay kia còn phải dài hơn hai thước so với binh khí quan quân bản thân mình dùng. Kẻ nào kẻ nấy sớm đã khiếp sợ, nào còn chống đỡ được nữa.
Ngay khi đội nhân mã tới gần, đội ngũ vững vàng này đã giống như đại đội tán loạn bên ngoài kia, lập tức chạy trốn tứ tán. Song vào lúc này đây bọn họ đã chạy không được nữa rồi.
Trường mâu trong tay gia đinh cưỡi ngựa đều là tay không, lúc đâm trúng kẻ địch thì phải mau chóng buông tay, bằng không va chạm nhau mạnh mẽ bậc này sẽ đánh gãy cánh tay người cưỡi ngựa. Mặc dù là tay không, nhưng người ngựa hợp sức cộng thêm cước bộ xông tới sau khi trường mâu đâm xuyên một người, thế thường thường không giảm, người đứng sau kẻ đó cũng chạy không thoát.
Đội ngũ vất vả lắm mới thu thập được bị đục mở, mấy hàng đằng trước bị kỵ mâu đâm giết, đằng sau lại không kịp cử động, ngựa đã đụng vào. Gia đinh cưỡi ngựa Triệu Tự Doanh đã rút ra trường đao, từ trên cao đánh xuống bắt đầu chém giết.
Nếu như lúc này kết trận chống cự, còn tạo thành thương vong với đội nhân mã Triệu Tự Doanh, nhưng theo hoảng sợ khiếp vía, ai còn có dũng khí không trốn, ai còn có lòng dạ kết trận.
Binh tốt loạn quân được thu thập bên ngoài tán loạn theo xung phong này, chỉ còn lại ngàn tinh nhuệ của Hạ Trọng Tiến và Từ Hồng Cử kia vờn quanh.
Nhưng những người này so với bên ngoài vẫn không chịu nổi. Bọn họ quả thật có mấy phần dũng mãnh, thậm chí thâm mấy phần khí thế bỏ mạng, đối mặt tấn công của gia đinh cưỡi ngựa lại dám xả thân nhào tới. Nhưng bộ tốt đối mặt kỵ binh, nếu không kết trận chống lại, nếu không liên thủ lẫn nhau, dựa vào võ dũng từng người vốn dĩ không triệt tiêu được chênh lệch giữa bộ tốt, kỵ binh.
Đến lúc này, đám đông từng tầng đã đánh mất thế xông tới của đám gia đinh cưỡi ngựa. Tuy nhiên gia đinh cưỡi ngựa cũng ung dung kết trận liên thủ đánh nhau, người cưỡi ngựa vẫn còn trường mâu trong tay ở trước, tay cầm đao búa thì yểm hộ hai cánh, chính giữa thì cầm cung tên bắn ra.
Hơn ngàn kỵ binh chẳng khác nào là lượn thành nửa vòng tròn, muốn ăn sạch hết gốc rễ cốt lõi của loạn quân Văn Hương Giáo.
- Nhị gia, Hạ gia, các huynh đệ vẫn kéo dài được một hồi, các ngài đi mau. Có người tru hô lên, những võ phu trung thành của Văn Hương Giáo đó vung múa binh khí không ngừng nhào lên, chính là muốn kéo dài thì giờ cho bọn Hạ Trọng Tiến và Từ Hồng Cử.
Từ Hồng Cử đã nghe thấy rõ ràng tiếng kêu thảm của thân tín cũng nhìn thấy được gia đinh cưỡi ngựa Triệu Tự Doanh giết chóc, hơn nữa lúc này bên tai gã đã nghe thấy được tiếng trống có tiết tấu, tiếng trống này khẳng định không phải của phe mình.
Lại nhìn về hướng tiếng trống vang lên, mấy ngàn trên vạn binh tốt loạn quân giống như ruồi bọ không đầu, ở chỗ xa hơn bụi đất che đậy mơ hồ nhìn thấy một bức tường chậm rãi tiến lại đây.
Từ Hồng Cử rốt cuộc nhận thấy được cái gì là chênh lệch, những đoàn luyện Từ Châu chạy về Sơn Đông kia cũng nói Triệu Tự Doanh Từ Châu dũng mãnh thế nào, gã từ trước giờ đều là khinh thường cười nhạt. Lúc dùng những phép luyện ra đó chống đối được binh mã quan quân, gã mới cảm thấy có chút đáng tin. Nhưng dùng nhịp bước xếp thành thành cứ như vậy tụ tập mấy ngàn mấy vạn người bày ra trận thế có chút làm cho người ta sợ hãi, Từ Hồng Cử lại cảm thấy mình sẽ tung hoàng thiên hạ không người địch lại. Nhưng hôm nay cuộc chiến này, khiến gã hiểu rõ mình có bao nhiêu đáng buồn cười, cũng biết Triệu Tự Doanh đáng sợ tới cỡ nào.
Còn chưa đợi Hạ Trọng Tiến kêu gọi bộ chúng cưỡng ép, Từ Hồng Cử ở trên ngựa hô lớn một tiếng, thúc ngựa chạy về hướng bên trong thành, bọn họ thì vội vàng đuổi theo.
Vào lúc này, hơi có chút phán đoán đã biết, trong thành Tế Ninh chưa chắc là đất lành, cho dù bản thân mình còn có đủ sức mạnh, nhưng ngoài thành có Triệu Tự Doanh bày trận ở nơi đó, trong thành chính là nơi gần như đã chết. Nhưng phóng ngựa lao nhanh chạy đi, mấy chục người cưỡi ngựa của bản thân mình thế nào cũng không sánh được với gần ngàn kỵ binh của Triệu Tự Doanh, vậy cũng chỉ có một con đường ắt hẳn phải chết.
Từ Hồng Cử và Hạ Trọng Tiến theo hộ vệ của thân tính bỏ trốn vào trong thành. Bọn họ vừa trốn khiến cục diện hoàn toàn sụp đổ rồi. Bọn họ nếu như trốn, những bộ chúng thân tín kia cũng không cần phải liều mạng nữa. Đằng sau trốn trước, đằng trước tiếp chiến cũng không còn chút xíu chiến ý, theo đó chạy trối chết. Trong loạn quân Văn Hương Giáo nơi cuối cùng còn có một tia ổn định sụp đổ, lập tức chính là ầm ầm tán loạn, cũng duy trì không nổi nữa.
Trên cả chiến trường đều là lưu dân chạy tán loạn, các đội Triệu Tự Doanh đã không có chiến đấu gì đáng làm rồi, chẳng qua chỉ là chém giết mà thôi. Thậm chí vào lúc này chỉ cần đối phương không chống cự đoàn người cũng không động thủ giết địch, chỉ là xua tan kẻ địch mà thôi.
Lưu dân chạy tán loạn cũng có một chỗ hại, it nhiều ngăn cản bước chân đội nhân mã, huống chi đội nhân mã Triệu Tự Doanh coi trọng chính là kết trận liên thủ, không dễ dàng tản ra truy đuổi. Tất cả chỉ trơ mắt nhìn một đội người đó của Từ Hồng Cử chạy vào thành Tế Ninh sau đó cổng thành chậm rãi đóng chặt.