Triệu Tiến trầm ngâm chốc lát rồi gật gật đầu nói.- Trên tay không có huyết án đại án, chưa từng làm chuyện thương thiên hại lý, ta sẽ thu dụng.
Hứa hẹn này khiến mặt Lý Tử Du lập tức sáng bừng lên, cả mặt tươi cười. Gã vừa muốn nịnh hót vài câu rồi lại chần chờ. Thấy vậy, lông mày Triệu Tiến nhăn lại, hắn thật sự không còn kiên nhẫn nữa. Không đợi hắn thúc giục, Lý Tử Du kia ấp a ấp úng nói.- Không dám dối gạt Tiến gia, kỳ thật trên thân mấy người này đều vác án kiện, Tổ gia Liêu Trấn bên kia đang còn tra xét.
- Lão Lý, ngươi lẩm cẩm rồi sao? Trên thân còn mang án kiện biên trấn, còn bị quân tướng truy tra, người như vậy ngươi cũng dám dẫn tới chỗ Tiến gia? Lê Đại Tân lên tiếng quát lớn, giọng điệu rất là nghiêm khắc, nhưng thật sự ra cũng là thay Lý Tử Du làm dịu tình hình, Triệu Tiến nếu thật là phát giận đứng dậy, vậy không còn gì để nói rồi.
Lý Tử Du sắc mặt cũng xụ xuống, khoát tay nói.- Không dối gạt Tiến gia, đích thật là phiền toái. Nếu không phải thân tộc nhà mình, tại hạ sẽ mặc kệ. Phải nói với Tiến gia, cũng coi như tại hạ dốc hết lòng làm tộc thúc. Bên Tiến gia nếu thuận tiện thì tốt rồi, bất tiện thì coi như là tại hạ nhiều chuyện rồi.
Nhờ thường xuyên từ Lý Tử Du hỏi thăm tin tức của Liêu Đông, Lý Tử Du và Thừa Bắc Hiệu rất thân cận vỡi Triệu Tự Doanh lại bởi vì quen biết với hiệu buôn lớn ở chỗ kinh sư kia càng gần gũi hơn cũng đi lại nhiều. Cuộc nói chuyện hôm nay mới có hơi tùy tiện, Lê Đại Tân còn giúp làm dịu xuống được.
Lý Tử Du bên kia muốn đánh trống rút lui, Triệu Tiến lại cảm thấy hứng thú, hắn thản nhiên mở miệng hỏi.- Án kiện gì?
Lý Tử Du đầu tiên là sửng sốt, lập tức nhận ra được có cơ hội cứu vãn sự tình, liền vội nói.
- Nói tới cũng là đen đủi. Mấy cháu trai của tôi đều là đầu óc ngu muội. Thượng cấp của bọn họ cắt xén lương bổng, bọn họ lại đi tranh cãi còn nói cái gì mà sắp đại chiến, cắt xén lương bổng tổng thương lòng dạ mọi người. Kết cuộc làm náo loạn lên lỡ tay giết chết cháu ngoại của tên thượng cấp kia. Đây mới náo tới nước này. May mà bọn họ có ngựa, trước hết đón người nhà suốt đường chạy trở về. Vốn tưởng rằng mọi việc cứ như thế xong xuôi, ai ngờ được mọi người rút lui hết vào trong quan ải, thượng cấp kia cũng không chết trận, còn muốn tìm tục tra xét. Nghe nói gần đây còn được điều đến Sơn Đông, đây không phải là gần Nam Trực Lệ sao?
Nghe vậy, Triệu Tiến cũng không nói gì, sắc mặt Lê Đại Tân hoà hoãn hơn rất nhiều. Võ tướng cắt xén lương bổng của quan binh đã là chuyện quá quen thuộc, nhưng chuyện đã quen không có nghĩa là lòng người không oán hận. Lê Đại Tân đã từng ở trong quân tất nhiên sẽ sinh lòng ưu tư, cách làm của người thân Lý Tử Du thực sự khiến y cảm thấy rất thoải mái.
Câu hỏi của Triệu Tiến cũng nhẹ hẫng, hắn hỏi tiếp.- Tổ gia kia là như thế nào?
- Là đại tộc ở Liêu Đông, tổ tiên là Lý đại soái, chính là thân tín của Lý Thành Lương, đã làm đến chức Tổng binh. Đời trước chức quan cao cũng là Phó tướng, đời này gia chủ cũng là phẩm hàm Du kích, con cháu có chức quan cũng không ít. Kẻ mấy đứa cháu trai tại hạ giết cũng là con cháu của Tổ gia đó, mang trên mình phẩm hàm Bả tổng rồi.
Sau khi giải thích hai câu, Lý Tử Du tức giận mắng.- Nếu Lý đại soái còn sống, những người này sao dám làm như thế. Lý gia chúng ta cùng Lý đại soái chính là cùng một dòng họ. Hiện tại thật nực cười, kẻ trước giờ...
Lời oán giận không bao lâu đã nghe Lê Đại Tân ho khan một tiếng, Lý Tử Du lập tức cười không nói nữa. Năm đó, Lý Thành Lương ở Liêu trấn đã ngang hàng với vương hầu, thậm chí đã vượt hơn phiên vương quý tộc Đại Minh, con cháu Chu gia bị nuôi nhốt trong thành cũng không so được. Ở Liêu Đông, Lý đại soái có đến mấy vạn lính đánh thuê. Người đời coi trọng tông tộc Lý Tử Du này cũng là họ Lý, lại làm ăn phát tài nhờ hàng Liêu, quen biết của đồng tông cũng giúp ích được rất nhiều.
Phỏng chừng đến hiện tại đã không còn chỗ tốt này rồi. Lý Thành Lương bệnh chết, con cháu cốt cán của Lý gia tử trận hay bệnh chết cũng không ít. Liêu Trấn hiện giờ đã không còn của Lý gia, phỏng chừng việc buôn bán còn trợ giúp được, những việc khác chiếu cố khôngđược.
Về phần Tổ gia này, tổ tông là Tổng binh, bậc cha chú là Phó tướng cũng chính là Phó tổng binh, đời nay lại là Du kích, đây coi như là dòng dõi nhà tướng hiển hách truyền đời, con cháu trong nhà bị giết sao mà bỏ đi như không có chuyện gì được.
Chỉ có điều lúc sắp chiến tranh còn muốn cắt xén quân lương, làm cho Triệu Tiến rất bất ngờ. Tại lúc mấu chốt khẩn yếu này, chính là lúc khiến cho bộ hạ anh dũng tiến lên lại làm ra trò tổn thương quân tâm sĩ khí, thật là không tưởng được.
Triệu Tiến trầm tư, những người khác cũng không dám quấy rầy. Đến cuối cùng, Triệu Tiến vỗ trán một cái, tự giễu nói.- Đúng thật là cấp bách. Ngươi bảo đứa mấy đứa con cháu qua bên này, cùng mang theo người nhà. Ngày mai ta sẽ khởi hành trở về, đi theo cùng là tốt rồi.
Lý Tử Du không ngờ tới sau khi nói hết mọi sự, Triệu Tiến lại bất ngờ ưng thuận, tuy nhiên Lê Đại Tân lại không có gì bất ngờ. Triệu Tiến đối với Liêu Đông có chút hứng thú, Triệu Tự Doanh từ trên xuống dưới đều biết rõ.
- Tại hạ đa tạ ân đức của Tiến gia. Mong Tiến gia yên tâm, tiêu dùng của mấy nhà đều do một phía tại hạ gánh vác. Nếu như Đổng lục gia bên kia có điều gì cần, tại hạ cũng một định đền đáp.
Thu dụng mấy người này tức là thu nạp những kẻ chạy trốn, là mạo hiểm rất lớn. Dĩ nhiên đối với Triệu Tự Doanh mà nói cũng là chuyện nhỏ nhưng đối với Lý Tử Du ân tình lại rất lớn.
- Không cần giấu diếm bất cứ chuyện gì, bằng không sẽ có phiền toái. Trước khi Lý Tử Du đi, Triệu Tiến có nói một câu. Lý Tử Du liền cúi đầu khom lưng liên tục vâng dạ.
Trong phòng lúc này chỉ còn lại hai người Triệu Tiến cùng Lê Đại Tân, Triệu Tiến dặn dò một câu.- Lão Lê, nhà giàu bên này đừng tìm người thân cận quá, tất cả là người đi hai lối khác nhau.
Với tâm tư của Lê Đại Tân đương nhiên hiểu được ý của Triệu Tiến. Vừa rồi mới cùng Lý Tử Du kia nói chuyện, y hiển lộ mình hướng về bên nào quá rõ ràng, mặc cho ai cũng đều nhìn thấy. Lê Đại Tân vội vàng đứng lên nói.- Tiến gia, thuộc hạ từ trước đến nay có quen biết Lý Tử Du. Hơn nữa nửa năm qua, Lý Tử Du đối với Triệu Tự Doanh chúng ta vô cùng thân cận, thường xuyên tới quyên giúp lương bổng đồ đạc, còn cung ứng tin tức từ các thương gia giàu có khác ở cửa sông Thanh Giang. Đây mới thật đáng gần gũi.
Triệu Tiến gật gật đầu, cũng không tiếp tục chuyện này. Bản thân hắn đã lâu không đến cửa sông Thanh Giang, người ở đây đã quen thói tự mình làm chủ rồi, nhưng lòng trung thành vẫn không cần quá lo lắng. Gia quyến của Lê Đại Tân vẫn còn tại Từ Châu, vừa rồi lại còn nhắc chuyện đứa con cả của mình làm gia đinh, nói rõ y vẫn là rất sáng suốt.
- Lão Lê, ngươi muốn sống oanh oanh liệt liệt hay là muốn một cuộc sống an ổn? Triệu Tiến đột nhiên hỏi.
Sắc mặt Lê Đại Tân biến hoá một hồi, rồi thở dài nói.- Tiến gia, thuộc hạ đã lớn tuổi, nghĩ muốn được thái bình đến già.
Triệu Tiến trầm mặc, đợi cho người kế tiếp tiến vào báo lên mới mơ miệng nói một câu.- Hưởng thái bình, nào có dễ dàng như vậy?
- Hai năm qua Hoàng Hà ngập lụt, lưỡng Hoài theo đó gặp nạn. Chiết Giang lại liên tục gặp thiên tai lớn, Hàng Châu đốt hơn vạn hộ dân. Trong thiên hạ, khắp nơi đều sưu cao thuế nặng, gần đây nhất lại thêm quân lương, quan lại sai dịch sống chết thúc giục áp bức khiến cho dân chúng phải lầm than. Thiên hạ khổ đến dạng này, Sơn Đông chúng ta lại càng vô cùng đáng sợ, tám lượng bạc đã mua được một trăm mẫu ruộng tốt nhất, năm lượng đã mua được trăm mẫu kém hơn một chút. Còn có nhiều ruộng đất bỏ hoang không người trồng trọt. Quân lương lớn tựa trời này cũng lấy ra từ ruộng đất, quan sai thu thuế trưng lương thực từ nông thôn đến chợ. Một lần phải mấy chục quan tiền, dân chúng cùng khổ không có tiền, lại thêm ruộng đất bán không được giá, không ai đếm xỉa tới. Chỉ còn nước bán đi con cái rồi lại cầm cố ruộng đất. Nhưng một mẫu đất tốt cũng chỉ lấy được tám mươi văn. Chút tiền lẻ này cho người mua rượu thức ăn còn chưa đủ. Bọn họ cứ một năm vài lần, vài chuc lần tự vẫn, bức ép đến chết. Quan lương thực thuế phú chưa nộp, con cái đất vườn bán được đều bán rồi, nhưng vẫn không được bỏ qua. Vì không muốn ngồi tù mang gông chỉ còn nước đi vay nặng lãi. Nhưng vay nặng lãi cũng chẳng phải chuyện tốt gì, cũng giống như ngồi tù thôi. Cứ nhìn mà xem, các huyện đều là mười nhà trống chín, sớm tối nhìn không thấy khói bếp nhóm lửa. Ngươi cho dù nộp đủ liêu quân lương thì thế nào, trong nhà ăn chỉ là rễ cây gốc cỏ, có chút vỏ đậu trấu cám bỏ vào đã là phúc khí. Mặc không có mặc ăn lại không có ăn, tiền lương cũng bị quan sai vơ vét sạch trơn. Cái này còn không tính, quan lại cường hào cùng quê còn muốn mượn cơ hội ngầm chiếm đoạt nhà cửa, một chút cũng không chừa cho ngươi. Cảnh tượng như vậy, thói đời như vậy, ai còn sống tiếp được, ai còn để ý thái bình, ai còn để ý vương pháp, đều muốn tạo phản. Loạn lên cái gì cũng không cần giao nộp. Chỉ cần giáo tôn bước lên đài cao hô một tiếng khắp nơi đều cầm gậy gộc đứng lên, hò reo hưởng ứng.