Trên dưới Triệu Tự Doanh đều dao dộng, rung động và biến hóa đột ngột này, bọn họ đều có chút ứng đối không kịp. Vốn dĩ trong đầu đã dự liệu, nhưng sau khi bị chấn động, nhìn thấy dòng người cuồn cuộn của đối phương reo hò xông tới, thanh thế lớn như thế, nhất thời không biết phải ứng phó thế nào, trong lòng càng lúc càng sợ hãi, mà thú cưỡi của đội nhân mã đều đã xao động bất an. Gia đinh cưỡi ngựa ra sức khống chế, gia đinh trường mâu cũng sợ hãi nhìn nhau. Đám gia đinh còn như thế, thì nghĩa dũng Từ Châu đều đã ghìm ngựa, sửa soạn bỏ chạy. Quân giặc thanh thế lớn như vậy, làm sao đánh thắng được? Mà dân phu tráng đinh, nếu không phải từng ở trong đoàn luyện, đã có người bỏ chạy rồi.
Triệu Tiến ở trên ngựa hô to.
- Trố mắt làm con mẹ gì, giữ nguyên tại chỗ, giữ nguyên tại chỗ.
Hắn vừa dứt lời, trong đội ngũ của đoàn thứ nhất, đoàn thứ hai, đội Thân Vệ và đại đội thứ tư, đại đội thứ nhất lần lượt vang lên tiếng kêu gào của đầu mục, tiếng trống và tiếng kèn dùng để bày trận cũng vang lên theo.
Triệu Tiến vừa hô lên, đám người Lưu Dũng bên cạnh hắn cũng hô to theo. Mọi người cử động gần như cùng lúc. Thời khắc này lòng dạ cũng bình ổn theo, những thứ lúc bình thường được huấn luyện đã ăn vào trong xương tủy, dưới mệnh lệnh và tiếng trống, đám gia đinh lại lần nữa giữ nghiêm đội ngũ.
Đoàn người xông ra từ chỗ cổng tuy rằng thế hung mãnh, nhìn khiến người ta sợ hãi, nhưng dù sao khoảng cách cũng còn mấy dặm, trong nhất thời không dễ dàng chạy đến như vậy.
Triệu Tiến ra mệnh lệnh.
- Đoàn thứ nhất, đội Thân Vệ, đoàn thứ hai, xếp thành một hàng, chuẩn bị nghênh địch. Đại đội thứ nhất, đại đội thứ tư ở phía sau, các đội khác theo ta di chuyển. Xe chở quân nhu kết trận tự thủ.
Mệnh lệnh tuy ngắn gọn, nhưng trong đó đã bao hàm rất nhiều tin tức, người lĩnh mệnh đương nhiên hiểu phải chấp hành như thế nào. Lấy Triệu Tiến làm khởi điểm, hướng bên phải lần lượt là đoàn thứ nhất, đội Thân Vệ và đoàn thứ hai. Đại đội thứ nhất và đại đội thứ tư ở đằng sau cũng xếp hàng như vậy, còn đội nhân mã, liên đội hỏa khí thì tập trung ở sau lưng Triệu Tiến.
Triệu Tiến nghiêm túc hạ lệnh.
- Liên đội hỏa khí ở tại chỗ, cung thủ sẵn sàng tiếp chiến.
Liên đội hỏa khí bắt đầu sửa soạn, cung thủ trong đội nhân mã cũng đều xuống ngựa, bọn họ đã xếp hàng ở phía sau đội ngũ.
Tiếng trống như nhịp bước đơn điệu, tiếng hét to của những đoàn trưởng liên trưởng và đội trưởng đều bị khẩu hiệu và tiếng hò hét ở đối diện không ngừng truyền đến lấn át đi, ngay cả tiếng bước của dòng người cũng chấn nhiếp lòng người như vậy. Tuy nhiên trong cả quá trình này, đội ngũ của Triệu Tự Doanh càng lúc càng nghiêm túc, đã không còn cái hoảng sợ thất kinh lúc ban đầu nữa, chỉ đứng nghiêm ở đó chờ chiến.
Dòng người mãnh liệt từ trong thành xông ra nhìn như vô cùng vô tận, nhưng thậ sự ra cũng có tận cùng. Khoảng cách bốn dặm cũng không gần, chạy như điên về phía trước lúc ban đầu thì rất nhanh, lúc chạy được một dặm hai dặm, sức lực tất nhiên sẽ suy giảm, bước chân hiển nhiên cũng sẽ chậm đi.
Lúc khoảng cách hai bên còn mấy trăm bước, thì dòng người đã không còn chạy như điên, mà là chạy chậm về phía trước.
Liên đội hỏa khí đã xếp thành hàng ngang rời rạc ở trước trận tuyến của bộ tốt Triệu Tự Doanh, cũng đang khẩn trương nhồi đạn dược. Đội trưởng, đội phó của liên đội hỏa khí chạy giữa đội ngũ, kiểm tra đám gia đinh nhồi hỏa dược vào hỏa súng có sai sót gì hay không. Đám cung thủ thì thả lỏng một chút, dùng tay kéo dây cung mấy lần, sau đó nhìn về phía trước.
Trong đội ngũ lưu dân vang lên tiếng kèn sắc bén, dưới tiếng kèn này, dòng người mãnh liệt dần thả chậm bước chân, đến khoảng cách hơn ba trăm bước thì dừng lại.
Triệu Tiến ở trên ngựa cười cười, nhìn thanh thế có kinh người làm sao, cũng không đi ngược lại được lẽ thường, thanh thế có kinh người thế nào, thì sức lực con người cũng có hạn. Thành Tế Ninh này tuy rằng có hai mươi mấy vạn người, lại có không ít lưu dân vào chiếm đóng, người xông ra cũng chỉ nhiều như vậy thôi.
Không chỉ có Triệu Tiến bật cười, các đoàn các đội Triệu Tự Doanh, từ đoàn trưởng đến đội trưởng dưới trướng, ai nấy đều nở một nụ cười tươi trên mặt. Lúc ban đầu thành thế kinh người như vậy, nhưng sau cùng lúc đến gần vẫn không phải cũng động thủ chậm chạp sao. Nhìn thấy đội ngũ rối loạn như thế này, Triệu Tự Doanh không sợ.
Vào thời khắc tình cảnh hơi thả lỏng, tiếng trống vang lên, nhưng tiếng trống này cũng không phải là của Triệu Tự Doanh, mà là phát ra từ trong đội ngũ lưu dân.
Tiếng kèn sắc bén, tiếng chiêng trống ồn ã im bặt, mặc dù không đến nỗi hoàn toàn yên tĩnh, nhưng đối với đám lưu dân tạp nham này mà nói, đã là rất tốt rồi.
Nhiều người như vậy từ trong thành ùa ra, ngồi trên ngựa nhìn sang, đông nghịt vô biên vô hạn, không đếm được có bao nhiêu người, trông vô cùng hỗn loạn.
Sau khi tiếng trống trong đội ngũ lưu dân vang lên, đội ngũ lưu dân vốn dĩ phân tán hỗn độn bắt đầu tập trung lại, cách mấy trăm bước đủ để nhìn thấy dối diện rõ ràng. Có người hét to đốc thúc, có người quyền đấm cước đá, thậm chí còn có người quất roi, khiến lưu dân dần xếp thành đội ngũ.
Tiếng trống của lưu dân vang lên, từ trên xuống dưới của Triệu Tự Doanh đều thu lại nụ cười, bởi vì tiết tấu của tiếng trống này bọn họ rất quen thuộc, tiết tấu này cũng rất đơn giản, cực kỳ giống với tiếng trống điểm bước của Triệu Tự Doanh, hơn nữa theo tiếng trống, lưu dân vô cùng tán loạn bắt đầu trở thành từng phương trận. Trận hình của đội ngũ này cũng rất giống, thậm chí vũ khí mà lưu dân sử dụng cũng đều là binh khí dài, tuy rằng hàng đầu trông có vẻ đều là sử dụng thương trúc và gậy gõ vót nhọn.
Lúc tán loạn thì là một đống cát rời, lúc chỉnh tề thì thế mạnh như núi, con số mấy vạn mười mấy vạn lưu dân, kết hợp thành từng phương trận, khí tức uy nghiêm đáng sợ tràn tới.
Từ trên xuống dưới của Triệu Tự Doanh, vẻ mặt của mỗi người đều trở nên trịnh trọng nghiêm nghị. Vốn dĩ cho rằng trường mâu phương trận của mình là độc nhất, tung hoành thiên hạ, không có địch thủ. Ai ngờ trên người lưu dân cũng có một thứ giống như vậy, hơn nữa nhân số của đám lưu dân còn nhiều hơn, nhân số gấp mấy lần gấp mấy chục lần nhà mình.
So sánh như vậy, khiến lòng tin của mỗi người đều dao động không kìm được. Trong trận chiến như thế này thắng được không?
Tiếng trống trong đội ngũ lưu dân lại có biến hóa, trên dưới Triệu Tự Doanh lập tức trở nên khẩn trương, gia đinh súng hỏa mai bắt đầu dùng sức chăm ngòi trên hỏa súng, chuẩn bị khai hỏa.
Nhưng trong tiếng trống này, đội ngũ lưu dân vẫn chưa tiến lên, một đoạn tiền trận đối diện Triệu Tự Doanh, chậm rãi mở ra hai bên, để lộ ra chính giữa được đại đội trước sau bao bọc.
Sau khi nhìn thấy cái này, Triệu Tự Doanh nhất là gia đinh ở hàng đầu ai nấy đều biến sắc. Bọn họ nhìn thấy thấy mấy phương trận bao bọc trong đại trận. Bọn họ mặc chế phục, cầm trường mâu, xếp phương trận không khác gì trường mâu phương trận của Triệu Tự Doanh, thoạt nhìn cũng không kém mấy phần, chỉnh tề như nhau, uy nghiêm như nhau.
Lại có kẻ giống chúng ta hay sao? Gia đinh Triệu Tự Doanh bị rung động mạnh mẽ, vừa rồi nhìn thấy, còn cảm thấy đối phương còn lâu mới bằng mình, cho dù là dùng phép giống nhau để huấn luyện, thì mình cũng tốt hơn đối phương. Nhưng đột nhiên phát hiện không kém nhà mình lắm, cảm giác ưu thế liền không còn lại bao nhiêu.
So với đám gia đinh, bọn huynh đệ của Triệu Tiến càng bị chấn động nhiều hơn. Lúc trước phán đoán, chủ lực của loạn quân Văn Hương giáo đều đã phái đi thành Tư Dương, Tế Ninh này nằm trong tình trạng trống rỗng, chủ lực nhà mình đến, đối phương chỉ còn nước bị ép phải quay về, đến lúc đó lấy khỏe đánh mệt, chính là thong dong đánh tan.
Điều không ngờ đến chính là, chủ lực của loạn quân Văn Hương Giáo từ đầu đến đuôi đều bất động trong thành Tế Ninh, chờ đợi Triệu Tự Doanh đến, lấy khỏe đánh mệt không phải là mình, mà là đối phương, hơn nữa đối phương còn thành công khiến quân mình kinh sợ. Khiến sỹ khí của Triệu Tự Doanh hạ thấp, đối phương lại càng tích tụ đủ sức mạnh.
Bọn huynh đệ của Triệu Tiến đều ít nhiều có cảm giác thất bại, cái cảm giác cho rằng tay nắm toàn cục, lại bị đối phương tính kế, hơn nữa thế cục trước mắt, quá bất lợi đối với Triệu Tự Doanh.
Tuy nhiên cảm giác thất bại này chỉ chợt thoáng qua. Trần Thăng, Thạch Mãn Cường, Cát Hương đều rất nhanh đã điều chỉnh cảm xúc. Dưới tình thế như vậy, dù sao cũng phải khai chiến, nghĩ nhiều như vậy có ích lợi gì.
Lưu Dũng cắn răng nói.
- Đại ca, mấy ngày nay Văn Hương Giáo nhất định là phong tỏa thành trì, thần quân hộ giáo gì đó, nói không chừng là ban ngày phái ra, ban đêm trở về, đi Tư Dương là một đội khác.
Bởi vì động tĩnh phong tỏa của loạn quân Văn Hương Giáo, nên tin tức của Triệu Tự Doanh cực kỳ không thông suốt. Bọn họ nhìn thấy được điều động ngoài mặt của đại đội này, nhưng lại rất khó nhìn thấy thực hư và cặn kẽ. Hơn nữa tin tức trong thành thành Tế Ninh đối với Triệu Tự Doanh mà nói hoàn toàn bế tắc. Nếu như thần quân hộ giáo này giấu trong thành, thì không tài nào biết được.
Còn có một nguyên nhân khác, Triệu Tự Doanh cầu nhanh, nếu như ở lại Từ Châu hay doanh trại ở Ngư Đài Sơn Đông thêm mấy ngày, tai mắt không ngừng nghe ngóng tin tức, thì thế cục này Văn Hương Giáo cũng sẽ không làm được kín đáo như vậy, sẽ có sơ hở lộ ra. Nhưng Triệu Tiến xuất binh Sơn Đông, điều quan trọng nhất là nhanh. Quan phủ Sơn Đông đang cử động, thân sỹ khắp nơi ở Sơn Đông đang cử động, triều đình đang cử động, biên quân và quan quân các lộ đang cử động, khắp nơi Nam Trực Lệ cũng đang cử động, trì hoãn một ngày, thì loạn cục một ngày. Chính vì gấp như vậy, về tin tức quân tình khó tránh sẽ nằm ngoài tầm kiểm soát.
Sắc mặt của Lưu Dũng cực kỳ khó coi, mấy tin tức này đều là do gia đinh Nội Vệ và tai mắt ngầm đưa về. Nhìn thấy cục diện trước mắt, Lưu Dũng cảm thấy là vì trọng trách của y mới dẫn đến như vậy, nên y rất áy náy hổ thẹn.
So với mọi người, thần sắc của Triệu Tiến lại rất bình thản, nhìn thấy trận hình của đối phương biến đổi, sau khi bày trận, trên mặt còn nở một nụ cười lạnh. Hắn không trả lời Lưu Dũng, ngược lại mở miệng bình luận.
- Tiểu Dũng, theo lý mà nói đội quân vốn liếng này phải dùng vào lúc xuất kỳ bất ý, nhưng vì sao ban đầu lại lộ ra cho chúng ta thấy. Chuyện này không phải là do bọn chúng hồ đồ, mà là muốn đánh tan hoàn toàn sỹ khí của chúng ta, khiến chúng ta cảm thấy có tính kế thế nào cũng đều sẽ thất bại, cũng không còn đạo lý đắc thắng nữa. Hơn nữa bọn chúng cũng có chỗ dựa chắc chắn. Mấy vạn người như vậy, không chừng trong thành còn mấy vạn, gấp gần mười lần chúng ta. Ưu thế và thanh thế như vậy, nhất định phải xem chúng ta là thịt cá nằm trên thớt rồi.
Phía nam thành trì Tế Ninh có địa thế bằng phẳng, nơi này dùng làm chiến trường mặc dù địa hình rộng rãi như vậy, cũng không chứa được mười vạn người. Đoàn người nhìn trùng trùng điệp điệp, vô cùng vô tận, nhưng cũng chỉ là mấy vạn người mà thôi, đợi sau khi bọn họ tụ tập đầy đủ xếp thành phương trận, thì càng dễ phán đoán hơn.
- Đại ca
Lưu Dũng nói.
Triệu Tiến cười rồi cắt ngang lời nói của Lưu Dũng.
- Tiểu Dũng, đệ có biết cái gì gọi là cách biệt về thời đại không?