Toàn trường có chút trầm lắng, Triệu Tiến và Lưu Dũng cũng không có đi khuyên răn. Từ cách chọn lựa gia đinh đến cách hành quân đánh trận đều không theo cách thông thường, không có chút nghi ngờ nào là không có khả năng.
Sáng hôm sau, Ba Âm dẫn theo mấy gia đinh cưỡi ngựa đã trinh sát quay lại, nếu chạy không ngừng nghỉ thì sau khi trời tối sẽ đến được đại doanh quân phản loạn của Văn Hương Giáo, mà đại doanh này cách thành Tư Dương khoảng nửa canh giờ.
- Nửa canh giờ, tầm hai mươi dặm? Vây thành xa vậy sao?
Triệu Tiến ngạc nhiên hỏi. Mặc dù quân chủ lực tinh nhuệ của phản loạn Văn Hương Giáo đều ở thành Tế Ninh, bên này chỉ là cố ý phô trương hư thực cũng không được cách xa vậy chứ. Khoảng cách này mà cũng gọi là vây thành, người trong thành tùy ý phái người ra ngoài cầu tiếp viện được đấy.
Ba Âm nói tiếp.- Hôm qua thuộc hạ đã đi xa thăm dò, đại doanh của lưu tặc mỗi ngày đều phái mấy nghìn người xếp thành hàng ngay ngắn chạy quanh thành một vòng. Thành Tư Dương cũng đóng chặt cổng không ra ngoài. Những lúc khác, hai bên đều bất động, đại doanh lưu tặc phái người ra ngoài tìm lương thảo.
Lưu Dũng nói xen vào.- Điền trang gần phủ Lỗ Vương không ít, lương thực tích trữ bên trong chắc hẳn cũng rất sung túc, bằng không lưu tặc cũng duy trì không nổi rồi.
Triệu Tiến trầm ngâm nói.- Nếu không phải chúng ta quá mạnh thì lần này bọn họ thật sự đã bày ra một bàn cờ rất tuyệt diệu.
- Quan quân đúng là một lũ phế vật Lưu Dũng nói lại là một chuyện khác. Trong cục diện hiện nay, quan quân vẫn chỉ rụt đầu trong thành Tư Dương không dám ra ngoài, thật sự là một đám phế vật.
Triệu Tiến bình phẩm.- Có lẽ là đã gửi công văn cứu viện đi rồi, nhưng có lẽ là đều đến Tế Nam và kinh sư bên đó rồi, các nơi khác ai thèm đếm xỉa đến chuyện sống chết ở đây.
Bàn bạc vài câu, rất nhanh lại quay về chuyện chính, Ba Âm nói tiếp.- Doanh trại lưu tặc bố trí rất tùy ý. Nhưng xung quanh đào rất nhiều chiến hào, những người còn lại tụ lại một đám hỗn độn. Song tình hình bên trong ra sao thì thuộc hạ không dám nói bừa, bởi không đi vào được chỉ nhìn từ xa nên cũng không xác định được thật giả.
Cát Điền Phong quên cả sống chết ở lại thành Tế Ninh, bản thân cửu tử nhất sinh, còn đốc chiến giết không ít người, không dễ gì mới đánh hạ được thành Tế Ninh, vốn muốn vào thành ăn no mặc ấm, lại không ngờ chuyện tốt này chưa đến lượt mình hưởng thụ.
Sau khi thành Tế Ninh bị phá, Cát Điền Phong thật sự ăn được hai bữa khao quân, thức ăn còn có cả món mặn, mọi người đều ăn sạch như sói nuốt hổ ngốn. Cát Điền Phong bất chợt nghĩ đây có phải là thịt người thiếu chút nữa nôn hết cả ra. Sau này tìm thấy đầu heo mới biết là mình đã nghĩ nhiều rồi.
Vốn nghĩ sau này sẽ đều là tháng ngày tốt đẹp, không ngờ mới chỉ ăn được hai bữa ăn mặn thì đã bị phát cho một cây trường mâu, một bộ y phục cởi trên thân người chết ra, sau đó có người nói cho Cát Điền Phong, gã bây giờ đã là thiên binh hộ giáo.
Có người huấn luyện bọn họ xếp thành hàng ra sao, phục tùng hiệu lệnh thế nào, Cát Điền Phong mù mờ, ngu ngơ nghe theo, cũng không hiển ra sao cả. Chỉ biết người huấn luyện bọn họ ba hoa chích chòe, cái gì mà mọi người xếp thành hàng như vâỵ tiến về phía trước thì không binh mã nào cản nổi, dưới gầm trời này là thiên hạ vô địch thủ rồi.
Sau đó, Cát Điền Phong bị đưa đến thành Tư Dương bên kia, nói là muốn vây công phủ thành phủ Duyện Châu, sau khi đánh hạ thành Tư Dương mỗi người không những được ăn no ăn thịt mà còn được ôm nữ nhân.
Lúc đó ở dưới thành Tế Ninh, đại quân Văn Hương giáo đại phá quan quân. Trận chiến này, Cát Điền Phong cũng đã trải qua, biết mặc dù thắng được thì bản thân mình cũng phải chết trước. Phủ thành Tư Dương phủ Duyện Châu nói là còn lớn hơn Tế Ninh, không biết sẽ còn đánh thành cái dạng gì nữa, một khi động thủ thì chết là cái chắc rồi.
Cứ như vậy trên đường đi lo lắng không yên, dọc đường bình an vô sự đến dưới thành nhìn thấy tường thành Tư Dương nguy nga tráng lệ, Cát Điền Phong hít một ngụm khí lạnh. Nghĩ bụng đây còn muốn lấp sông công thành, bản thân mình chỉ sợ không còn may mắn như lúc ở thành Tế Ninh nữa rồi, nếu ra ngoài thành chiến đấu trên đất bằng, bản thân nhất định sẽ bị đưa ra đằng trước chịu chết. Nghĩ đến đó, Cát Điền Phong đã có ý niệm bỏ trốn trong đầu rồi.
Nhưng sau khi đến phủ thành, việc nảy sinh ngoài suy đoán của Cát Điền Phong. Đầu tiên là đoàn người xếp trận đi dưới tường thành, lúc mới đầu còn sợ hãi, sợ phải giao chiến với quan binh trong thành, vậy mà không ngờ bốn cổng thành đều đóng chặt, vốn dĩ là không ra ngoài đánh, người dẫn đoàn người diễu binh thị uy cũng có chừng mực, không đi quá gần, tránh cho trêu chọc cung tiễn và hỏa khí đầu thành.
Hai bên giằng co lẫn nhau, trong mấy ngày này cũng phái người đánh phá mấy trang viện của phủ Lỗ Vương, cướp đồ đạc và lương thảo về, sau đó mỗi ngày đều đến ngoài thành thị uy.
Doanh trại lưu dân, hiện giờ phải gọi là đại doanh Tảo Bắc Quân của Văn Hương Giáo, mỗi ngày đều có người đi thuyết giáo, nói Trung Hưng Phúc Liệt vạn tuế gia, Phật Di Lặc hiện thế đã dùng phép thần thông, hiện giờ các lộ thiên binh đang tung hoành khắp nơi ở Sơn Đông. Đợi bình định khắp nơi sẽ tụ họp dưới thành Tư Dương, hợp lực vây công thành. Đến lúc đó thành trì này nhất định sẽ không chịu được một kích, đợi thành trì vừa đánh mở mọi người đều là khai quốc công thần, vinh hoa phú quí cả đời không hết.
Nói nghe thì hay, nhưng cơm còn chẳng có mấy bữa no, những lương thực cướp đoạt khắp nơi đều phải giao lại cho doanh trại bên kia phân chia lại, rõ ràng lương thực không ít nhưng đợi đến lúc tới tay mỗi người thì lại chỉ còn lại một bát cháo loãng. Nhưng đại doanh bên kia trái lại mỗi bữa đều có thịt ăn, tiền tài, nữ nhân gì đó vốn dĩ không hề lưu lại cho phía dưới chút nào, toàn bộ đều tập trung trong tay bọn họ, mình họ hưởng thụ khoái lạc.
Trong tình hình đó, trong lòng Cát Điền Phong càng ngày càng thiếu tự tin, viện quân nhà mình có đến thì mình vẫn phải đẩy lên trận chết trước. Hiện giờ đã không còn nhiều lưu dân già yếu xua đuổi được, đã không còn người chắn trước mặt Cát Điền Phong rồi. Nếu không có viện quân, bất kể quan quân đến hay là thành Tư Dương ứng chiến thì đến lúc đó đều vạn phần hung hiểm. Cát Điền Phong đã trải qua trận chiến của loạn quân, hiểu ở trong đó là chín phần chết một phần sống
Nhưng cứ ngồi ngây người cũng không còn đường sống, ngày càng đói, mấy tên gọi là Hội chủ Hương chủ càng ngày càng hung ác, nói giết liền giết.
Cứ đợi chết như thế còn không bằng chạy trước. Bên ngoài cũng chẳng có gì ăn được, lại có đủ các loại trộm cướp mã tặc nhưng ở đại doanh Tảo Bắc Quân này cả ngày đều phải lo lắng đề phòng, những gì nhìn thấy cũng cảm thấy sợ hãi ghê tởm. Cát Điền Phong tự thấy mình còn là một con người, nhưng ở lâu trong hoàn cảnh như thế, gã sợ mình sẽ không còn là người nữa, bên trong có quá nhiều quá nhiều chuyện hoang đường, hung tàn, Cát Điền Phong ít nhất cũng không muốn bản thân trở thành miếng thịt trên thớt.
Có một lần, Cát Điền Phong đi theo một đội người ra ngoài tìm lương thảo, vô tình nghe được đầu mục dẫn đội nói chuyện, nói cái gì mà thành Tế Ninh bên kia tại sao vẫn không có tin tức gì, lẽ ra phải phân rõ thắng bại rồi chứ, chẳng lẽ lại có rủi ro gì?
Lúc đầu mục phát hiện ra Cát Điền Phong nghe lén, thần sắc lập tức trở nên hung ác, vẻ mặt không phải người lương thiện, cũng là vì nguyên nhân này, Cát Điền Phong quyết định trốn khỏi. Lúc đại đội tán loạn vây công thôn trang cũng là ầm ĩ huyên náo, nhân lúc sơ hở mà chạy thoát. Lúc đó có mấy người thấy cử động của gã nhưng cũng không ai lộ ra. Hiện giờ người lén lúc bỏ trốn quá nhiều rồi, đi một người còn giữ lại được cho những người khác thêm một phần lương thực, không phải là chuyện xấu.
Từ đại đội lưu dân trốn ra ngoài, Cát Điền Phong còn vòng vo lẩn trốn mấy lượt, e sợ bị người khác phát hiện, đợi mãi đến khi chắc chắn bản thân đã trốn thoát thì bất chợt khóc to một trận. Gã cuối cùn cũng quyết định được một việc. Nếu tiếp tục nán lại trong Tảo Bắc Quân gì đó, bản thân có lẽ sẽ dần dần không còn là người nữa rồi.
Đi đâu? Mặc dù Cát Điền Phong không quen thuộc địa thế nhưng gã biết, xung quanh mình lúc này đều là đại đội nhân mã Văn Hương Giáo, nếu cứ đi tiếp thì sớm muộn gì cũng sẽ bị bắt lại, cùng lắm lại trốn tiếp, dù sao vẫn phải thử vận may, Cát Điền Phong hạ quyết tâm.
Bụng trống rỗng ra khỏi doanh trại, lúc liều chết chạy trốn cũng không có gì vào bụng, đợi lúc trời sắp tối quay về đường lớn, Cát Điền Phong đã đói đến bụng sôi trào, thậm chí còn nghĩ đến việc quay lại chỗ đại đội lưu dân bên kia, bên kia ít thiểu vẫn còn có cháo loãng. Nhưng chính tại lúc này, nghe thấy tiếng vó ngựa vang lên, bất ngờ nhìn thấy kỵ binh quan quân.
Không phải nói quan quân đã bị dọa sợ không dám đến à? Không phải nói viện binh gần nhất cũng phải một tháng sau mới tới sao? Như thế nào bây giờ đã đến rồi?
Cát Điền Phong biết quan quân gặp phải lưu dân sẽ xử trí ra sao, tuyệt đối sẽ không nương tay, gặp phải người hung tàn còn sẽ bị tra tấn, thẩm vấn, sống không bằng chết.
Mau chạy trốn, sớm biết thế thì đã không trốn khỏi đại đội lưu dân rồi. Ít Nhất còn sống được thêm mấy ngày. Cát Điền Phong quay đầu liền chạy trối chết. Thế nhưng đối phương cũng đã phát hiện ra gã, phi ngựa đuổi theo. Lúc gần đuổi kịp, còn không đợi Cát Điền Phong lăn xuống ven đường, một sợi dây từ phía sau đã chụp tới, trói chặt gã, sau đó kéo lê trên đất mấy bước. Lúc nghĩ sẽ bị kéo lê như vậy đến chết thì Cát Điền Phong được nhấc lên ngựa. Lúc này gã vừa đói vừa sợ, lập tức ngất đi.