Càng lúc càng chậm, nhưng khoảng cách của đôi bên vẫn còn nhanh chóng gần hơn, lưu dân loạn quân ở đằng trước nhất cũng không phải vì giết địch mà xung phong, mà là bời vì áp lực, mà là không muốn bị đồng bọn đằng sau giết chết, bọn họ cũng giống như vậy không muốn chết ở nơi này, nhưng những chuyện này không phải do bọn họ quyết định.
Loạn quân Văn Hương Giáo chạy trước nhất thậm chí nhìn thấy trên mặt binh mã Từ Châu đối diện có vẻ mặt không kiên nhẫn, chẳng lẽ là chê chúng ta tới quá chậm.
- Khai hỏa.
Có người quát lớn, lập tức vùng đất giữa hai quân tiếp chiến, cái gì cũng không nghe thấy, tiếng vang bùng lên của mỗi một cây súng hỏa mai không lớn, nhưng gần năm trăm cây súng hỏa mai cùng lúc khai hỏa, tiếng động đã không nhỏ nữa.
Sau khi súng hỏa mai khai hỏa, có rất nhiều người ngã nhào xuống đất, cũng có một số người may mắn không có trúng đạn.bọn họ trong tiếng kêu thảm tiếp tục vọt tới trước, nhưng bước chân đã nghiêng ngã lảo đảo không ít người đều không duy trì thăng bằng được cũng có người thà rằng quỳ rạp trên mặt đất chẳng sợ người đằng sau giẫm đạp ngang qua giết chết cũng không muốn đối mặt thuốc súng và thương vong này nữa.
Từ sau khi trải qua thực chiến, gia đinh súng hỏa mai Triệu Tự Doanh đã thành thục, mắt thấy những loạn quân Văn Hương Giáo đối diện tru lên xông tới, nhìn ai nấy hung thần ác sát, hơn nữa thanh thế lớn, bọn họ vẫn vô cùng bình tĩnh rửa sạch nòng súng, nhồi thuốc nhét đạn sau đó nổ súng.
Ngòi súng nòng súng không cách nào giữ vững mật độ hỏa lực quá cao, đội ngũ gia đinh súng hỏa mai cũng là rời rạc, mặc dù nổ súng đối với loạn quân đông đúc tạo thành sát thương nhưng vẫn là có càng nhiều người xông tới trước. Súng hỏa mai đợt thứ hai lại nổ vang, lại không ít người ngã nhào xuống đất, nhưng súng hỏa mai bắn ra không cách nào ngưng lại thế xông tới của đối phương. Mật độ hỏa lực cũng có hạn, lưu dân bị đồng bọn đằng sau xô đẩy, bọn họ hiện giờ trong đầu chỉ muốn xông tới trước mặt đối phương, vọt tới trước mặt, thì không sợ súng hỏa mai bắn nữa rồi.
Trước khi súng hỏa mai lượt thứ ba chưa có nổ vang, binh tốt loạn quân Văn Hương Giáo chạy tới trong tầm bắn của cung tiễn, bọn cung thủ hô quát một tiếng, ai nấy giương cung bắn tên, mưa tên chợt rơi vãi về phía trước, mục tiêu đông đúc như vậy cũng không cần suy nghĩ nhắm chuẩn quá nhiều, bắn lên trời mũi tên rơi vãi xuống thì tốt rồi nhất định bắn trúng được kẻ dịch.
Cung thủ chưa chắc liên tục bắn ra được mười mũi tên, súng hỏa mai lại liên tục khai hỏa mười lần, nhưng bảy lần bắn ra trước nhất cung thủ nhất định phải nhanh hơn súng hỏa mai. Trong khoảng giữa lúc nhồi thuốc nhét đạn, cung thủ xuất chúng đủ bắn ra ba lượt hoặc là bốn lượt tên, ít nhất cũng bắn ra được hai lần. Cũng chính vào thời khắc ngắn ngủi chốc lát này, mấy trăm cung thủ Triệu Tự Doanh rơi vãi ra gần ngàn mũi tên trên đầu loạn quân Văn Hương Giáo. Thương vong như vậy, mật độ bắn giết như vậy, lập tức đã đánh ngừng thế công tới trước của Văn Hương Giáo. Toàn bộ tiền đội gần như đột nhiên thấp đi hoàn toàn biến thành thi thể và người bị thương ngã nhào xuống.
Chết bị thương như vậy khiến đại đội nhân mã loạn quân Văn Hương Giáo rốt cuộc dừng lại, nhìn đồng bọn chết bị thương, ai nấy đều biết đi tới trước chính là chạy đi tới đường cùng, hiện giờ mọi người đã xông ra chạy khỏi, đã xoay người bỏ trốn rồi. Đội ngũ lập tức có một trận lộn xộn, không ít người lập tức xoay người bỏ chạy nhưng lại không có cách nào trốn thoát, cả trận thế Văn Hương Giáo đang từng lớp sóng kéo tới, sóng sau đẩy sóng trước, kẻ không bị chen lấn chính là bị giết chết.
Trận hình đại đội loạn quân Văn Hương Giáo vẫn trải rộng xa hơn trận hình Triệu Tự Doanh, nhưng bộ phận đối diện với Triệu Tự Doanh đều bị đánh không nhích tới gần được, các chỗ khác còn đang chạy tới trước giống như một cái miệng túi khổng lồ, muốn bao trọn Triệu Tự Doanh vào bên trong.
- Hỏa pháo bắn một lượt tầm bắn lớn nhất, đội hỏa pháo lui hết về sau, đội nhân mã theo ta xông tới trước. Các đoàn các đội ép tới trước giết địch. Triệu Tiến giọng điệu bình tĩnh hạ lệnh, so với thản nhiên của hắn, kỵ binh truyền lệnh thanh âm nhận lệnh đều có chút run rẩy, cao thấp của cả Triệu Tự Doanh rất nhiều người đều là lần đầu tiên đối mặt kẻ địch nhiều như thế, nhìn thấy cảnh tượng thanh thế lớn như vậy.
Tiết trời vốn đã khô nóng, hỏa pháo bắn phá liên tục, thân pháo cũng là nóng bỏng, mặc dù không ngừng dùng vải ướt chà lau, gia đinh hỏa pháo xung quanh cũng đều toàn thân đổ mồ hôi, có người cởi trần trùng trục, chỉ còn da thịt ở nơi đó bận rộn đóng vào chêm gỗ, tăng thêm thuốc pháo phân lượng nhất định. Mặc dù Triệu Tiến hạ đạt mệnh lệnh, nhưng Mạnh Chí Kỳ lại không có tức khắc hạ lệnh khai hỏa. Hỏa pháo cần phải chậm lại một chút rồi. Triệu Tiến bên đó không có thúc giục, đội nhân mã đã bắt đầu theo chỉ huy của đội trưởng chỉnh đốn đội ngũ, súng hỏa mai bên kia vẫn đang vang lên, không ít cung thủ đã chạy tới hướng bên này. Triệu Tiến cười nói.- Tiểu Dũng, cung thủ chúng ta ung dung chuyển đổi ở mấy nơi, loạn quân lưu tặc này nhìn muốn bao vây chúng ta nhưng thật sự ra còn cách chúng ta trăm bước.
Lưu Dũng cũng không có thấp thỏm và lo lắng như lúc trước chỉ có điều cười dặn dò nói.
- Đại ca, lát nữa chớ nên liều lĩnh chạy trước. Huynh tấm thân ngàn vàng, cũng không nên có mạo hiểm gì.
Nói còn chưa dứt lời, hỏa pháo phía trước lại nổ rền vang, lần này nâng cao góc độ bắn ra, phản quân Văn Hương giáo vốn tưởng rằng tránh ở ngoài tầm bắn lại bị đạn pháo bắn trúng, chỗ hướng trước mặt họng pháo lại là một trận chết bị thương tan tác.
Sau khi nã xong một lượt này, gia đinh hỏa pháo cọ rửa nòng pháo, cầm lấy dụng cụ nhồi nhét đạn pháo chạy nhanh về phía đại đội ở đằng sau, còn gia đinh cưỡi ngựa Triệu Tiến dẫn dắt bắt đầu tiến lên. Gia đinh cưỡi ngựa ở trước, nghĩa dũng Từ Châu ở sau, luận về cung mã võ nghệ, một chọi một nghĩa dũng Từ châu rất nhiều người phải giỏi hơn gia đinh cưỡi ngựa, nhưng nếu như kết trận đánh nhau trên chiến trường, gia đinh cưỡi ngựa kia tuyệt đối sẽ thắng không thua.
Quá ngàn người cưỡi ngựa chia làm mười đội, hai đội đi đầu tiên đều toàn thân mặc giáp, cầm trong tay trường mâu, các đội đằng sau thì lần lượt đi theo cứ như vậy xuyên qua tám khẩu hỏa pháo nhằm hướng đại đội loạn quân Văn Hương Giáo đằng trước xông tới.
Lúc bắt đầu bước chậm xuất trận, chậm rãi từ từ tiến thành chạy chậm, nhưng trước sau luôn không có tăng nhanh bước chạy, chính là chạy chậm duy trì trận hình như thế. Gần ngàn người cưỡi ngựa ngay hàng thẳng lối chạy đi, thanh thế quả nhiên là rúng động kinh người, tiếng vó ngựa như sấm, tức thì đè ép tiếng ồn ào huyên náo của lưu dân xuống.
Ở phương hướng đúng ngay trước họng pháo trong vòng mấy trăm bước đã không có người dám ở đấy, đây chính là phần lõm vào trong đại trận loạn quân Văn Hương giáo, cũng là phần dễ dàng đánh xuyên qua nhất. Đội nhân mã Triệu Tự Doanh bắt đầu chạy, lúc cách còn xa đại đội loạn quân Văn Hương Giáo đã bắt đầu hỗn loạn, hết thảy lòng tin và dũng khí đều theo đó tan thành mây khói. Cái gì lấy nhiều đánh ít, cái gì lấy khỏe đợi mệt vốn dĩ không làm gì được binh mã Từ Châu như hung thần này. Vừa rồi chỉ là hỏa pháo kia nổ vang giống như sấm chớp đầy trời, hiện giờ đội nhân mã này lại xông lên rồi.
Nhìn những người đằng trước kia toàn thân là sắt, trường mâu tám thước trong tay lóe ra hàn quang, thú cưỡi kia đều là ngựa to đầu ngẩng cao, không ngừng hí vang, nhìn cũng khiến người ta kinh hồn khiếp vía, sao còn đi theo người khác cứng rắn chống đỡ, đỡ không được vậy phải trốn trước.
Theo bắn phá của hỏa pháo, súng hỏa mai, cung tiễn con người đều có lòng dạ cầu mong may mắn, còn muốn tìm vận may nói bắn không trúng mình, cho nên còn có dũng khí tiếp tục xông lên. Nhưng lúc chân chính đánh giáp lá cà, nhìn thấy trường binh giáp sắt của đối phương nhìn thấy đối phương cưỡi ngựa từ cao đánh xuống, lúc này thật sự là hoảng vía rồi. Mới rồi bị kiềm kẹp xông tới, cảm thấy đằng trước còn có một con đường sống, quay đầu lại khẳng định sẽ bị đồng bọn đốc chiến giết chết, nhưng hiện giờ lại biết cái gì đáng sợ hơn. Chống đối với kỵ binh Từ Châu đằng trước còn không bằng quay đầu lại liều mạng với đồng bọn
Triệu Tiến người đang trong đội nhân mã, chung quanh đều là hộ vệ trọng giáp bao quanh, ngay khi bọn họ nâng ngang trường mâu xông vào trận địa quân địch, lại nhìn thấy trận thế loạn quân Văn Hương Giáo trước mặt bắt đầu cuốn ngược trở lui. Ai nấy đều đang xoay người bỏ chạy, nếu như ai ở đằng sau cản lại đốc chiến vậy thì sống mái chém giết nhau không nương tay. Kỳ thật người ngăn cản cũng không có nhiều như thế bởi vì người nhìn thấy được kỵ binh Từ Châu quá nhiều rồi, người nào người nấy đều đang tranh trước bỏ chạy về phía sau.
Vốn hai cánh đội nhân mã trong lúc phi nước đại dần dà mở rộng ra hai cánh, bắt đầu dàn thành hàng ngang, cứ như vậy ép lên. Có người ở trên ngựa giương cung lắp tên, bắn vãi mưa tên trong đám người loạn quân Văn Hương Giáo, nhưng gia đinh cưỡi ngựa Triệu Tự Doanh vốn dĩ không cần phải làm nhiều như vậy, bọn họ chỉ cần ở trên ngựa nâng binh khí xông tới ép sang. Loạn binh loạn tặc kinh hồn khiếp via vốn dĩ không dám chống đối, chỉ là chạy trốn giữ mạng.
Loạn quân Văn Hương Giáo va đụng lẫn nhau, tự chém giết nhau, gào la thảm thiết, đội ngũ cuốn ngược thối lui rốt cuộc chạm phải đội ngũ đốc chiến. Nhưng đội đốc chiến cũng không có cứng cỏi bao lâu đã tức khắc bị đám đồng bọn điên cuồng xông vỡ tung. Đốc chiến xua đuổi bậc này vốn là tầng tầng ép bức tiến lên, từng tầng một cuốn ngược trở về, ngay lúc số người chạy trốn bỏ mạng vượt quá số người đốc chiến, vậy thì không có khả năng ngăn cản.