Cuối cùng không ai lên cướp đoạt, nhưng không nói được là có trước sau, người thân thể khỏe mạnh thì chen lên trước, già yếu thì không biết làm gì khác.
Cát Điền Phong từ nhỏ chưa từng được ăn no, dáng người nhỏ gầy, mười sáu mười bảy tuổi vóc người lại như mười ba mười bốn, mặc dù có chút khí lực nhưng cũng khó mà tranh giành với người khác, sau khi trúng mấy quyền cước liền không tiếp tục chen được nũa.
Lại là bánh bột tạp lương, người lấy được rồi liền ngốn từng ngụm lớn, ngửi thấy mùi hương, đây đúng là lương thực, có khả năng còn trộn lẫn một chút dầu muối, cái gì gọi là tiên quốc Tây Thiên, ăn được cái này, đó liền là tiên quốc.
Đợi những kẻ khỏe mạnh được chia xong, những tên cầm đao côn không cho bọn họn tiếp tục lấy nữa, bảo những người này đợi một bên. Cát Điền Phong lần này xem như sức lực lớn, chen tới được phía trước, nhưng lúc đến được, lại không còn cái gì cả.
Có người phân phát bánh nhảy lên xe ngựa, tiện tay xốc lên một chiếc giỏ trúc được đậy hờ bằng vải bố, sau đó nghiêng giỏ trúc, đám người vây quanh xe xôn xao lên một tiếng, tất cả mọi người nhìn bên trong thấy đều là bánh bột, trên mặt còn ánh lên vết dầu mỡ.
Rất nhiều người không kìm nổi mà nuốt nước bọt, rất nhiều người theo theo đó chen chút lên phía trước, nhưng lại bị quát tháo đánh mắng đuổi lùi lại.
- Các người có muốn ăn không? Vậy hãy cùng tiến lên. Người kia hét lớn, gã thốt ra lời này, những kẻ thân thể khỏe mạnh lúc đầu đã nhận bánh cũng muốn tiến lên, người này lại hét to trở lại.- Người đã lấy được bánh bột đừng cùng tiến lên, không còn có phần của các người nữa rồi, người nào không nghe lời, hẳn là coi chừng cái mạng của các người.
Trong những ngày này, mọi người cũng hiểu được điệu bộ của đối phương, nói là muốn mạng của người, thì chính là sẽ động thủ giết người, lời này thốt ra, lập tức trấn giữ được toàn trường.
Khi nào ăn được bánh bột, ngửi thấy mùi vị đó Cát Điền Phong đầu óc liền ngu muội mà đi theo xe ngựa, bộ dạng của những người khác cũng không khác là mấy, còn có mấy nữ nhân rướn cổ lên tiếng.- Ông lớn xin hãy thương xót, tôi đây sẽ ngủ cùng ngài.
Lời này lập túc bị mắng trả, mấy nữ nhân này áo cũng không đủ che thân, lộ ra rất nhiều. Nhìn thấy chúng Cát Điền Phong hít thở nặng nhọc, nhưng Cát Điền Phong cũng biết những nữ nhân, bé gái trẻ đẹp trong đám lưu dân đã sớm bị chọn đi hết, đám còn ở lại này muốn sống phải để người muốn làm gì thì làm, số còn dư lại này đều là không ra hình thù gì hoặc lớn tuổi.
Trời đã ửng hồng, địa thế phía đông thành Tế Ninh vô cùng bằng phẳng, phóng tầm mắt nhìn thấy được rất xa, cùng đi theo xe ngựa Cát Điền Phong nhìn thấy khắp nơi đều là những người như vậy, phía sau xe là một khối người đi theo, đều là hướng đến dưới thành Tế Ninh mà đi.
Doanh trại lưu dân thực là quá lớn, thời điểm đã đến được nơi cần tới, phía đông trời đã sáng, Cát Điền Phong nhìn thấy được một đống bao đất và túi cát được đặt ở bên cạnh doanh trại, cách sông đào hộ thành mấy chục bước.
Dọc theo doanh trại, sớm đã có lưu dân hung tráng cầm binh khí đứng chờ, Cát Điền Phong thậm chí còn thấy được vài gương mặt quen thuộc, đều là những đông hương đồng tộc ngoan đạo cường tráng bị chọn đi, người cầm đồ sắt thì ít, ngược lại cầm gập trúc mộc côn thì nhiều, nhìn thấy được một đầu cháy đen, hiển nhiên là bị nung qua lửa. Chiếu theo hiểu biết trên đường của Cát Điền Phong, chắc là còn ngâm trong nước phân, chỉ cần bị đâm chảy máu, liền sống không nỗi.
Chẳng qua đám người hùng tráng tay cầm binh khí này thật không hề nói đến cái gì gọi là tình cảm đồng hương đồng tộc, xe ngựa dừng lại bất động, còn chưa nói phát hay không phát, bọn họ xua đuổi đám lưu dân già yếu đi theo xe lên phía trước ra khỏi bên kia doanh trại. Có người đi chậm lại mấy bước lập tức bị đánh thật ác, còn có người chống cự mấy câu đã bị mộc côn thương trúc đâm xuyên thẳng qua. Lúc rút ra, người té trên mặt đất, máu tươi bắn ra chung quanh đầy người đầy mặt, sợ tới mức kêu la kinh hãi, đều cuống quýt tản ra ngoài.
Mảnh người đông nghịt, chỉ là một lớp cũng có tới mấy ngàn, nhìn đằng sau còn có đoàn người bị xe ngựa dẫn hướng về bên này, đây hẳn là không kém hơn mấy vạn người.
- Đem bao đất ném vào sông hộ thành, ném vào một bao, ăn một miếng, ném hai bao, ăn hai miếng. Ném vào bao nhiêu bao, thì ăn bấy nhiêu, kẻ nào không sợ chết thì cứ việc đi. Mỗi chiếc xe ngựa đều có người hét to.
Đầu thành cũng đã đốt lửa, mùi nước kim loại nóng chảy bay tới hạ thành, khó ngửi hay dễ ngửi, mọi người đều biết chỉ cần đi qua, e rằng chính là con đường chết.
- Đi thì được ăn no, không đi thì phải chết. Người trên xe ngựa cũng không nói cái gì gọi là nhân quả báo ứng, trắng trợn dụ dỗ uy hiếp.
Vải bố che hờ giỏ trúc đều bị vén lên, mùi vị mê người tràn ra, bụng mỗi người lại kêu loạn, miệng nuốt nước bọt, lập tức sau đó hét vang lên, những người cầm mộc côn trúc thương bắt đầu xua đuổi đám người tiến lên.
- Mau cầm bao đất lên, nếu không chỉ có con đường chết.
- Nhanh lên, chạy về phía trước, ném xuống, nếu không là chết.
Đột nhiên có người khóc hô quỷ xuống, liều mạng dập đầu, nhưng lời cầu xin tha mạng còn chưa nói hết, bốn năm trúc thương đã xuyên qua người, người chết không sống lại được nữa.
Nhìn thấy cục diện như vậy, mọi người đều nơm nớp lo sợ mà cầm bao đất lên, tiếng thảm thiết không ngừng vang lên, người đi chậm hoặc cố ý kéo dài, đều bị giết không chút lưu tình, mạng người không đáng tiền, mạng người lúc này, chính là công cụ dùng để dọa người.
Người đằng sau kêu thảm ngã xuống, người phía trước liền bước nhanh vài bước, nhưng phía trước còn có người cản đường, nếu không đi mau, mình liền bị đâm chết, vậy thì chỉ còn cách chen lên phia trước. Người phía trước đi chậm, bị người phía sau xô đẩy, lảo đảo mấy bước té xuống nền đất, lập tức bị người phía sau giẫm đạp lên, người cõng bao đất càng thêm nặng nề, bị mấy người giẫm đạp lên, liền sống không được.
Bị uy hiếp như vậy, trước sau thúc giục lẫn nhau, bước chân càng lúc càng nhanh, đến lúc này đã bất chấp nhiều như vậy, ý niệm trong lòng của nhiều người hoàn toàn không phải sợ chết, mà là trở về được ăn bánh.
- Lấp được sông rồi. Có người hô lớn, trên thành dưới thành đều có người xé ruột xé gan gào lên.
- Lấp sông được ăn bánh.
Sông hộ thành dưới thành trì Tế Ninh hoàn toàn không rộng, sông hộ thành ở thành trì khắp nơi Sơn Đông được coi là xa xỉ khó có được, nơi khác thậm chí còn không được phép dẫn nước vào, Tế Ninh còn may mắn mượn được nước hồ Vi Sơn và đường sông tào vận, nhưng cũng chỉ tự ý mà thôi.
Bởi vì không rộng, cho nên ở một phía khác cung tiễn nơi đầu thành trên cao nhìn xuống bắn tới được sông đào, đám người thứ nhất khiên bao đất chạy đến, chiêng đầu thành gõ vang, tên gào thét mà bay xuống.
Áo không đủ che thân huống chi ngăn tên bắn, bụng ăn không no tay chân chậm chạp làm sao né tránh được, mấy hàng lưu dân chạy phía trước kêu thảm ngã xuống, đám đông bước chân lại không giảm, mọi người đều biết lúc này mà dừng lại, chỉ sẽ bị người ở sau đạp giết chết, cung tiễn trên đầu thành cũng không phải bắn trúng được từng người.
Cát Điền Phong ngay lúc bắt đầu liền ở giữa đội ngũ, lúc giành bánh bột, y sánh không bằng những thân thể khỏe mạnh kia, nhưng với hiện tại thì hơn những người này, lại xem như kẻ xuất chúng hơn, Cát Điền Phong rõ ràng chạy được trước tiên, nhưng lưng vác bao đất chạy trong đám người, thỉnh thoảng né tránh người trước người sau.
Nhiều người như vậy hướng về phía sông hộ thành mà tiến lên, cung tiễn bắn xuống từ đầu thành trừ việc sượt trúng mấy cành hoa, thì vốn dĩ không ngăn được đám đông mãnh liệt này, cung tiễn trên đầu thành rất nhanh đã ngừng lại, tính đi tính lại, một mũi tên trên thành đáng giá hơn rất nhiều so với một cái mạng ở dưới kia.
Lúc bắt đầu đám người bổ nhào tới rất nhanh, nhưng sau khi mọi người đều chạy lên, cước bộ theo đó chậm lại, suy cho cùng cách xua đuổi đe dọa phía sau cũng xa rồi.
Cung tiễn dừng lại, đã có người tới được bên sông hộ thành, ném ngay bao đất xuống, xoay người chạy về, trên mặt đã mang chút hưng phấn, trở về đã được ăn bánh.
Cát Điền Phong thừa dịp lúc này chân bước nhanh hơn, nhưng vào lúc này, chợt nhìn thấy từ trong thành có mười mấy vật đen đen ném ra, vượt qua đầu thành nện thẳng vào trong đám người.
Dường như là quả cầu được nắn từ đất đá, gào thét mà nện lên thân người, đầu và thân người bị đập trúng liền nát bét. Những quả cầu nắn từ đất đá kia dường như không bền chặc, sau khi đập trúng liền vỡ tan, vụn đá bay ra, hễ đến gần thì đều xương cốt gãy đọan, Cát Điền Phong chợt cúi đầu, chỉ một mảnh vụn cỡ ngón tay trượt qua má, đã cắt một lỗ lớn, máu không ngừng chảy xuống.
Mười mấy quả cầu đất này, lập tức khiến người đang trong thế đánh ngừng lại một chút, không ít người thất kinh muốn chạy trốn, nhưng vào lúc này, trong doanh trại lưu dân lại càng nhiều người tiến ra, những người này đều là bị đưa đến đây, lấp vào sông một bao thì có được một miếng bánh bột.
Trong thành những quả cầu sát thương cực lớn gào thét bay ra, nhưng sau một hồi cũng dừng lại, thế tấn công của lưu dân thực sự quá mãnh liệt, vô cùng vô tận, những quả cầu đất chạy ra cũng ngăn không được.
Một bao cát đất bị ném vào sông hộ thành, mắt thấy được đường sông không rộng bị lấp đầy lên, sắp trở thành một mảnh đất bằng phẳng.
Biết rõ ngăn không được, nhưng cũng không nhìn đối phương từng bước chém giết đến dưới thành, nhưng quả cầu đất vẫn gào thét được ném ra từ trong thành, cung tiễn cũng rải rác phóng ra.