Nói đến đây, người trong cửa hàng lại nói.
- Nể mặt Lý thúc và cửa hiệu An Bình, chúng tôi cũng không kiếm nhiều. Pháo một cân một trăm năm mươi lượng, pháo ba cân năm trăm lượng, pháo sáu cân một ngàn bốn trăm lượng, pháo mười hai cân ba ngàn hai trăm lượng, pháo mười tám cân nếu có thì sáu ngàn lượng, nếu có không đủ, thì lúc đó nói tiếp. Tuy nhiên bổn hiệu bảo đảm, nhất định là hàng trên tàu Tây Dương, tuyệt không dùng hàng của Đại Minh mang đến lừa gạt.
Từ Hậu Sinh nghe rất cẩn thận, sau đó gật đầu nói.
- Mỗi loại một khẩu.
Căn phòng trở nên yên tĩnh, người trong cửa hiệu và Lý Lão Hải kia đều nhìn về phía Từ Hậu Sinh. Người từ nãy đến giờ đang nói lại tiếp tục nói.
- Khách quan, đây là gần sáu ngàn lượng bạc đấy, nếu như có pháo mười tám cân, thì trên vạn rồi, tiểu hiệu cần ứng trước một nửa, mua không thành sẽ trả về.
Từ Hậu Sinh lại gật gật đầu, mở miệng nói.
- Bạc sẽ được đưa đến vào buổi chiều. Chúng ta ở thương quán An Bình, có tin tức gì cứ sang đó báo tin. Nếu như có hỏa pháo mười tám cân, cũng báo một tiếng, ta sẽ ứng trước bạc trắng.
Mấy ngàn lượng bạc nói lấy ra là lấy ra, tay này quả thật không nhỏ. Trong mắt mấy người trong cửa hiệu lập tức lộ ra sự tham lam, nhưng sau khi nhìn thấy Lý Lão Hải tỏ vẻ lạnh lùng, mọi người lại lần nữa trở nên ân cần khách khí, không cần nói gì cả, đây chính là khách hàng lớn.
Sau khi đi ra cửa, Nhiếp Hắc và Dư Âu thì thầm một câu.
- Dư nhị công tử thỉnh người bảo lãnh này, quả thật là không phí bạc.
Một lão giang hồ như y, đương nhiên nhìn ra biến hóa trong ánh mắt của những người trong cửa hiệu.
Người buôn bán hỏa pháo nhất định là cường hào trên mặt biển, ít nhất là cũng có thế lực đáng tin cậy che chở, hơn nữa Từ Hậu Sinh không hiểu quy tắc, đã để lộ tài sản. Mấy ngàn đến cả vạn lượng bạc trắng lấy ra được ngay lập tức, chắc chắn là mình có mang theo. Việc này đã là rước họa vào thân, nhưng có Lý Lão Hải trấn thủ, tất cả đều kiêng kỵ vài phần.
Dư Âu đương nhiên cũng nhìn ra, nghe Nhiếp Hắc nói, y chỉ cười nói.
- Bạc cho người bảo lãnh là con số nhỏ, muối trên thuyền của thiếu gia nhà ta mới là trọng yếu.
Nếu như hàng năm không đến Phúc Kiến bán một lượng lớn muối ăn, không có đủ mọi tiện lợi nhờ thủy vận của Dư gia, Lý Lão Hải cũng sẽ nổi sát tâm, vàng thật bạc trắng ở trước mặt, còn ai bận tâm nhiều như vậy.
Nói xong, Dư Âu lại nhớ đến một việc, đến trước mặt Từ Hậu Sinh nói.
- Từ công tử, mấy khẩu hỏa pháo này có lẽ xấp xỉ vạn cân, nếu chở số này theo, thì hàng hóa mà chúng ta mang theo chỉ e là phải bán đổ bán tháo rồi, bằng không sẽ không chở nổi.
- Chở pháo, nhất định phải chở pháo.
Từ Hậu Sinh nói như chém đinh chặt sắt. Dư Âu cũng không cãi lại, chỉ gật đầu ưng thuận.
Lúc nói những lời này, Lý Lão Hải luôn ở bên ngoài im lặng nghe. Tuy rằng mặt gã không tỏ vẻ gì, nhưng cũng có chút kinh ngạc. Bất kể hao tổn mua cờ hiệu, số tiền lớn thuê người bảo lãnh, sau đó vì mua hỏa pháo lại thoáng chốc lấy ra vạn lượng, cũng không màng đến tổn thất hàng hóa trong khoang thuyền, tính từ trong ra ngoài đã tốn đến hơn hai vạn lượng rồi, thật sự là xa xỉ.
Kỳ thực, những chúa biển và người Tây Dương mua bán pháo, chính là loại mười tám cân cũng không quá hai ngàn lượng, nhưng trên bờ giao dịch chính là dùng giá này. Cửa hiệu kiếm lời không ít, nhưng cũng là tiền công làm việc rõ ràng, không có gì đáng nói.
- Lúc đổi bạc đi cửa hiệu An Bình là được, trả tiền công cho nơi đó, ở Áo Môn phảu theo đúng nền nếp, lấy vàng đổi bạc, lợi ích hơn ở Đại Minh nhiều.
Lý Lão Hải chỉ thản nhiên nói một câu, sau đó cố ý đi xa một chút.
Nghe gã nói như vậy, Từ Hậu Sinh hài lòng gật gật đầu. Bản thân y mang theo không ít vàng, Dư Trí Viễn cũng chuẩn bị cho y một khoản lớn, chi tiêu dè xẻng được tất nhiên là tốt nhất. Lúc ở trên thuyền nghe Lý Lão Hải nói, người Phật Lang Cơ vận chuyển từng thuyền bạc trắng đến, sau đó đổi lấy các loại đặc sản của Đại Minh. Áo Môn chính là một cái cảng biển, nhất định là bạc trắng rất nhiều, hoàng kim đương nhiên là đáng giá.
Tuy nhiên Nhiếp Hắc và Dư Âu lại có chút hổ thẹn, mình mang vàng lên thuyền, hộ tống rất bí mật, không ngờ vẫn không giấu diếm được người khác.
Từ cửa hiệu đi ra, sau khi hỏi tiểu nhị, cũng biết xưởng đúc pháo ở đâu. Đám tiểu nhị dẫn mọi người sang. Tuy rằng ở sát rìa thành trấn Áo Môn, nhưng cũng không phải là nơi xa xôi gì, quy mô cũng rất nhỏ, trông ra thì chỉ có một bức tường cao vây quanh thôi, nhưng thủ vệ cũng xem như nghiêm khắc. Có binh sỹ của Phật Lang Cơ, còn có nô lệ người da màu tuần tra. Ở đây, người da trắng Áo Môn đề phòng người Hán của Đại Minh rất thâm sâu.
Đến gần một chút thì đã bị hò hét đuổi đi, đám tiểu nhị liền ra hiệu cho mọi người tránh xa. Các nơi ở Áo Môn đều không hạn chế nhân sỹ Đại Minh, nhưng nơi đây là một ngoại lệ. Trên biển trên đất liền không ít hạng người nhìn chằm chằm vào hỏa pháo này, phần lớn những kẻ này đều là kẻ phạm pháp, một khi có chuyện gì, sẽ vô cùng phiền phức. Người Phật Lang Cơ bản địa từng đưa lời cảnh cáo với Đại Minh, cho nên ở đây đề phòng rất nghiêm ngặt, chuyện có người xông vào liền bị nổ súng cũng không phải lần một lần hai.
Đám người Từ Hậu Sinh đều là người ngoài đến, đương nhiên không dám bướng bỉnh, đều đi xa một chút, lại tìm một quán trà ở nơi nhìn thấy xưởng pháo, cứ thế mà ngồi ở đó, thuận tiện mời đám tiểu nhị ngồi xuống uống trà, hỏi chút chuyện.
Đám tiểu nhị rất niềm nở, sau khi được thưởng một chút thì càng thêm khách khí không ít, nghe câu hỏi của Từ Hậu Sinh xong nếu biết thì liền nói ra.
Trong xưởng đúc pháo này không có nhân sỹ Đại Minh, tất cả đều là người Phật Lang Cỡ và nô lệ người da màu của bọn họ, ngẫu nhiên cũng nhìn thấy mấy người Thiên Trúc. Đừng thấy nơi này vắng vẻ, việc làm ăn lại làm rất tốt, trên thuyền Tây Dương thường xuyên có người đến mua pháo sửa pháo, pháo đài trên đất này cũng có nhu cầu, nghe nói hỏa pháo của Lã Tống cũng phải dựa vào nơi này cung ứng.
- Hỏa pháo mà triều đình dùng đều nói là của người Tây Dương đúc, hỏa pháo ở đây cũng bán cho Đại Minh sao?
- Đại Minh chúng ta dùng số lượng lớn như vậy, những xưởng đúc pháo nho nhỏ như vầy làm sao đủ. Pháo ở đây trước giờ không bán cho Đại Minh, nhưng bọn tiểu nhân cũng nghe người ta nói, pháo người Tây Dương tự tạo đều là đồ tốt. Mấy thứ bán cho Đại Minh đều là hàng thứ phẩm, đám quỷ ngoại bang này thật là tính toán.
Đồ tốt tự dùng, đồ thứ phẩm thì bán ra ngoài, vốn là đạo lý bất di bất dịch, trên mặt đám tiểu nhị cũng không thấy vẻ gì oán giận. Mọi người thì lại cảm thán, Áo Môn này quả thật không lớn, tin tức gì cũng không gạt được người khác.
Lý Lão Hải tự gọi cho mình một phần điểm tâm, ngồi bên cạnh uống trà. Tiểu nhị của cửa hiệu An Binh muốn đến hầu hạ, lại bị gã đuổi đi. Không lâu sau, cửa lớn của xưởng đúc pháo đã mở ra, mấy tráng hán người Tây Dương cười nói đi ra. Nhìn những vết bẩn trên người họ, Từ Hậu Sinh vốn đã quen lề lối lại nhận ra đối phương là thợ rèn.
Thoạt nhìn mấy người này đang sống ở gần đó, không cách xưởng pháo quá xa, đã rẽ vào trạch viện. Đám tiểu nhị không biết rõ cặn kẽ, người trong quán trà lại biết. Hóa ra đám thợ trong xưởng pháo này thường xuyên đến đây ăn cơm, cũng đã học được cách uống trà của Đại Minh.
Tuy nhiên người trong xưởng pháo đều đi ra cùng nhau. Lúc trước cũng có người để tâm đến nơi này, nhưng thường là nói không thông. Đám thợ biết mình không tài nào lấy hỏa pháo từ trong xưởng đúc pháo ra được, sau đó đám người khuyên bảo kia thường sẽ mạnh mẽ cố gắng ép bức, náo loạn thì không còn cách nào nói chuyện nữa. Nếu thật sự dùng sức mạnh, đám binh sỹ bảo vệ xưởng pháo sẽ đến, trên đất Áo Môn, dù sao cũng là do người Phật Lang Cơ làm chủ, nên vẫn chưa thành công.
Đám người Từ Hậu Sinh hỏi, liền phát hiện người trong quán trà cũng xem bọn họ thành là người muốn mua hỏa pháo, nhìn thấy tiền thưởng liền nói hết những điều mình biết.
Cứ như thế đến lúc trời tối đen, mọi người đều đi đến thương quán An Bình. Sau khi dùng vàng đổi lấy bạc, tiểu nhị của thương quán càng thêm nhiệt tình niềm nở, bọn họ đều rất cung kính đối với Lý Lão Hải, nhưng xem ra Lý Lão Hải cũng là lần đầu tiên đến đây.
Bạc đã đưa đến cửa hiệu mua pháo từ trên thuyền Tây Dương. Thuyền nhà mình cũng bắt đầu dỡ hàng. Số hàng Tây Dương và hàng Quảng Đông đều phải dỡ xuống bán đổ bán tháo. Lũ chưởng quỹ tiểu nhị trong thương quán cũng biết tiêu xài của đám người phương bắc này, đều ở một bền dùng phương ngôn bàn tán, thán phục hào phóng của đám người này, cũng thuận tiện cười nhạo kẻ coi tiền như rác.
Gọi món ăn của người Phật Lang Cơ ở quán ăn bên ngoài, còn có chút rượu Tây Dương, mọi người ăn món mới, nhưng đều ăn không quen. Thương quán nịnh nọt dâng lên bàn tiệc Quảng Đông. Lý Lão Hải vẫn ngồi một chỗ, gắp mấy miếng thức ăn, tự rót rượu tự uống.
Nhiếp Hắc trầm giọng nói.
- Vào xưởng pháo kia thì dễ, nhưng muốn không kinh động người thì không có khả năng. Hơn nữa đất Áo Môn này quá nhỏ, một khi đã kinh động, không chạy được bao xa, thì đã bị người ta chặn đường.
Lúc ban đầu đương nhiên có người đề xuất dùng số tiền lớn để mời chào, nhưng tiểu nhị thương quán bảo bọn họ là không được. Thợ của xưởng pháo đều kết bè đi lại, một khi tiếp xúc với nhân sỹ Đại Minh thì sẽ có thám tử theo dõi. Hơn nữa thợ ở đây đều đã lập gia đình, nếu đi thì phải dẫn theo người nhà của bọn họ cùng đi. Cũng không phải là nói muốn một nhà đoàn tụ, mà là người nhà sẽ có khả năng tiết lộ tin tức hoặc báo hiệu.
Nếu chuyện này dùng tiền bạc làm không thông, mọi người quen đường thuộc lối nghĩ đến chuyện dùng sức mạnh, nhưng mà ở nơi này thật sự không tiện hạ thủ. Áo Môn quá nhỏ, vạn nhất kinh động đến người Phật Lang Cơ thì vốn dĩ chạy không thoát, so với đám thợ đúc pháo người Tây Dương, an toàn của Từ Hậu Sinh trọng yếu nhất.
Tuy rằng Từ Hậu Sinh là người nhút nhát, nhưng tính tình bướng bỉnh lại giống Từ Trân Trân. Nghe Nhiếp Hắc và Dư Âu bàn bạc, y cũng có chút nôn nóng, xen vào.
- Không cần lo cho ta thế nào, tỷ phu ta rất muốn những người thợ Tây Dương này, trước hết phải nghĩ làm sao có được.
Không ai tiếp lời, cuối cùng Nhiếp Hắc chỉ mỉm cười nói.
- Nếu chỉ là tốn bạc thì là tốt nhất.
Từ Hậu Sinh cất cao giọng.
- Nếu chỉ là tiêu tiền, bao nhiêu cũng được, nhưng hiện tại bạc không hữu dụng.
Thiếu gia đã trở nên nóng nảy rồi, dù sao cũng là chàng công tử được nhà giàu có nuôi dưỡng, Nhiếp Hắc và Dư Âu liếc nhìn nhau, cũng không ai có ý định tranh cãi.
Nhưng Lý Lão Hải ở bên cạnh lại mở miệng nói.
- Bao nhiêu bạc cũng được sao?
Trải qua những chuyện hồi sáng, đám người Từ Hậu Sinh đều biết bản lĩnh của người bảo lãnh này, qua loa một chút đã hóa giải được xảo trá của tên vô lại ở Áo Môn, các nơi ở Áo Môn lộ ra kính ý trong lòng. Hạng người như vậy, nhất định là có cách, vốn cũng từng hỏi, nhưng Lý Lão Hải lại không tiếp lời.
Không đợi Nhiếp Hắc và Dư Âu lên tiếng, Từ Hậu Sinh lại mở miệng trước.
- Chỉ cần có được thợ đáng tin cậy, bao nhiêu bạc cũng được.
Y nói như chém đinh chặt sắt, Nhiếp Hắc và Dư Âu cũng có chút hồi hộp. Nói như vậy, há chẳng phải là lâm vào tình thế mặc cho người ta chém giết, tùy ý đối phương treo giá trên trời sao.