Triệu Tiến trả lời nhanh gọn.- Đúng, không đành lòng.
Lời đáp này ngược lại ngoài tính toán của Mã Xung Hạo, gã còn cho rằng Triệu Tiến sẽ lòng dạ lạnh lùng, hoặc là cố làm ra dáng vẻ cay độc, không ngờ rằng trả lời như thế.
Triệu Tiến lại là nói.- Tuy nhiên vì càng nhiều nữ nhân và trẻ nhỏ được sống tiếp, ta không đàng lòng cũng phải giết. Tuy nói còn đang trong thành Tư Dương, nhưng đại sự làm xong, tâm tình trầm tĩnh lại khó tránh khỏi muốn nói thêm mấy câu.
Mã Xung Hạo sửng sốt, cười lắc đầu, không có tiếp tục nói chuyện, hiện giờ trên đường người đã nhiều rồi, không ít người trèo lên đầu tường hoặc là mở cổng ra đường, vọng nhìn sang ánh lửa vương thành bên đó, trên đường cũng có không ít người vội vàng chạy tới nơi đó. Một đội của Triệu Tự Doanh đã không còn che mặt nữa, chỉ là cúi đầu đi về phía trước. Dù sao nhìn dáng vẻ bọn họ hung thần ác sát, trên mình dính máu cũng không có người dám cản lại dò hỏi.
Cứ như vậy một đường tới cổng thành nơi đóng quân, ven đường đã có người nhận ra không đúng, nhưng ngàn hán tử quan quân ai dám thẳng mặt nghi ngờ trêu chọc, chẳng qua chỉ là xoay người đi về cách hướng báo tin.
Cổng thành nơi đó một mảnh huyên náo, đầu thành và dưới thành đều đang tranh cãi ầm ĩ, có người hô.- Quan quân ngoài thành này khả nghi, không được mở công thả cho vào. Có người hô.- Có gì khả nghi, chính là huynh đệ chúng ta. Đợi bọn Triệu Tiến tới, trên đầu thành mới yên lặng có lẽ không ngờ rằng đại đội nhân mã này lại không ở trong thành.
Triệu Tiến không có nói nhiều, thẳng thừng hạ lệnh.- Xua đuổi người, mở cổng thành ra. Gia đinh bên cạnh lập tức xuống ngựa, tụ họp với đồng bọn chỗ đóng quân, có người nhằm hướng cổng thành, có người thì hướng lên đầu thành.
Vốn cho rằng một đội người của bọn Triệu Tiến là quan quân "đóng quân". quân coi giữ thành Tư Dương di dời người tới mấy chỗ cổng thành khác, nơi này để cho vẹn toàn cẩn thận an bài hơn hai trăm người theo dõi. Nhưng chút người này cũng không phải đối thủ một lộ Triệu Tự Doanh dốc toàn lực xuất kích, tiếng kinh hô kêu thảm, chạy loạn tứ tán. Thật sự ra lúc đại đội này xông tới, cổng thành này đã bị đánh hạ rồi.
Mở cổng thành ra, sau khi thả cầu treo xuống, ở đối diện đã có một đội ngũ chờ đợi. Đội ngũ này nhìn cũng không có lẫm liệt chỉnh tề như Triệu Tự Doanh, rất tán loạn, nếu như không phải mấy chục người cưỡi ngựa kia, mọi người đều sẽ cho rằng là đội quân lưu dân. Song trong đêm tối, mặc dù trên đầu thành có ánh lửa cũng nhìn không quá rõ ràng, chỉ phán đoán sơ qua mà thôi.
Gia đinh Triệu Tự Doanh chia là mấy lộ, có lộ khống chế đầu thành, đè ép mấy chỗ yếu hại, dù sao khắp nơi tường thành là chỗ thông suốt, truyền ra tin tức, mấy lộ khác rất nhanh đã giết sang đây. Có người đi sửa sang lại đồ quân nhu, còn có người thì giám thị đội ngũ phía sau vào thành. Dùng ánh lửa tới gần xem, đây đúng thật là đội quân lưu dân. Những lưu dân bị bắt làm tù binh đó vẫn không biết xảy ra chuyện gì, trên mặt mỗi người đều có thần sắc hoang mang.
Tiếng huyên náo trong thành Tư Dương càng lúc càng lớn, cho dù ở cổng thành bên này cũng nhìn thấy được ánh lửa, khói bụi bốc lên trong thành, còn có tiếng hô hoảng loạn khắp nơi truyền tới. Thành trì trong đêm một khi có gì cháy lung tung, cháy lung tung này là chuyện nhỏ, nhưng lại sẽ dẫn tới chuyện người thừa lúc cháy nhà đi hôi của, việc nhỏ biến thành đại họa, tiền lệ như vậy thật cũng không chỉ một lần.
Có người cao giọng hô về phía những lưu dân kia.- Đây là thành Tư Dương rồi, bên trong có vàng bạc nữ nhân, tùy ý các ngươi động thủ, cướp được chính là của mình. Bọn lưu dân càng là vẻ mặt mờ mịt, không rõ rốt cuộc xảy ra chuyện gì.
- Lúc động thủ phải hô "Di Lặc giáng thế, Trung Hưng Phúc Liệt. Phải hô "thần quốc Tây Thiên, thắp hương trường sinh". Chúng ta ở ngoài thành, các ngươi nếu không hô, thì lập tức vào thành làm thịt các ngươi. Các ngươi nếu ra khỏi thành, chúng ta ở ngoài thành chờ chém đầu. Binh khí đều ở bên kia, một người cầm lên một món. Mau.
Bọn lưu dân vẻ mặt mù mờ, nhưng tay chân hơi chậm, bên đó một đao bổ xuống, ai nào dám có mảy may sai phạm. Hơn nữa ở trong thành giàu có này tùy ý làm bậy, điều này cũng khiến cho trong lòng rất nhiều người bốc lên một cỗ tà ác thiêu đốt. Dù sao đã là kết cuộc này còn không bằng sau khi sung sướng hẵn chết.
Có đao búa, cũng có trúc thương, mộc côn, duy nhất gần bên mình chính là cây đuốc, đã sớm trù bị cho bọn họ mấy trăm cây đuốc. Sau khi người một tay cầm binh khí một tay cầm đuốc lập tức bị quan quân xua đuổi đi vào trong thành. Còn có người cầm cung tiễn ở nóc nhà nhìn chằm chằm, ai dám không nhúc nhích, ai dám không hô lập tức một mũi tên phóng tới.
- Di Lặc giáng thế, Trung Hưng Phúc Liệt.- Thần quốc Tây Thiên, thắp hương trường sinh. Hai câu khẩu hiệu này giọng điệu từ nhỏ thành lớn càng ngày càng chấn động khắp nơi, ngàn người đồng thanh hô la vẫn là đủ kinh người. Bọn họ bắt đầu tiến vào trạch viện nhà cửa gần nhất, khóc hô kêu sợ hãi và rống giận đều vang lên rồi.
Trong thành Tư Dương hiện giờ không có bao nhiêu người ngủ được. Vương thành Lỗ Vương kia đã là tượng trưng cho phủ thành phủ Duyện Châu. Từ lúc tòa thành trì này mới bắt đầu dựng lên, vương thành này đã tồn tại rồi. Vương thành kia vẫn luôn sừng sững không ngã, trước giờ chưa có tai họa biến cố gì nguy hại tới, lại không ngờ rằng tối nay bốc lửa, hơn nữa còn là đại hỏa bậc này. Thân sĩ bá tánh trong thành Tư Dương đều có ý niệm loáng thoáng trong đầu, hôm nay chỉ sợ không giống nữa rồi.
Đang vào lúc tỉnh táo rối ren, lại nghe thấy ở một hướng nào đó của thành trì có tiếng la lộn xộn vang lên, mọi người đối với điều này không có gì bất ngờ. Trong thành vừa có biến cố, thường thường có du côn vô lại thừa lúc cháy nhà đi hôi của, mượn điều này sung sướng phát tài. Chân chính khiến mọi người lo lắng chính là, quan quân hôm nay vào thành kia đừng hùa theo cùng động thủ. Tai họa kia đã lớn rồi, nói cách khác, những du côn vô lại đó một đội sai dịch cũng đủ dẹp yên.
Nhưng tiếng huyên náo kia càng lúc càng lớn, loạn giống như càng lúc càng dữ dội. Phương hướng đang vang lên tiếng hô hoán lung tung thậm chí cũng có lửa lớn bốc lên. Chính vào lúc lửa lớn không biết tại làm sao đột nhiên có người sang báo tin, nói là phản tặc Văn Hương Giáo vào thành rồi.
Tin tức này như là sấm sét giữa trời quang, người nghe thấy đều bị dọa sợ. Vào ban ngày không phải là bị viện quân quan quân kia giết tan rồi sao? Làm sao trà trộn được vào trong thành. Dù hoài nghi không tin thế nào, tiếng hô giết kia, ánh lửa kia, cũng không phải giả rồi. Hơn nữa đại loạn này đang lan tràn toàn thành, lại nhìn xem đại hỏa hừng hực chỗ vương phủ kia, phải đi cứu hỏa hay là bảo hộ nhà mình trước.
Ngay lúc nghe rõ là khẩu hiệu gì, bá tánh trong thành Tư Dương đều là sợ đến vỡ mật. Nghịch tặc này không ngờ xông vào được rồi. Không ít nam đinh tráng niên đều bị điều tới đầu thành trấn thủ, đã từng thấy qua doanh trại đông đen kia, còn có đội ngũ thị uy giả vờ vây thành kia, vừa nghe vào thành theo đó cảm thấy không biết bao nhiêu người giết vào đây, chỉ còn nước kêu gọi người nhà trốn trước.