Tuy nói những đoàn luyện này tốt xấu có đao thương làm bằng sắt, không ít người vẫn võ nghệ thô sơ, trước giờ cũng từng thao luyện, nhưng đối diện với đại đội lưu dân Văn Hương Giáo lại không có chút ưu thế nào. Binh khí duy nhất của đám lưu dân chính là trường mâu, còn có không ít người trang bị thương trúc giáo gỗ, nhưng một là người nhiều, hail à có một loại tàn nhẫn không sợ chết, mấy lần tiếp chiến, hương dũng đoàn luyện Lỗ Nam đều bị đánh cho hoa rơi nước chảy, lại cũng không dám đi tiếp chiến.
Vốn hy vọng quan quân đến bình loạn, nhưng quan quân lại không chịu nổi một kích, những thân sĩ thổ hào chạy tứ tán của Lỗ Nam này cũng từng đến bên Tào Châu, hy vọng hiệp đồng với Tổng binh Tào Châu Dương Triệu Cơ xuất binh bình loạn Tế Ninh. Nhưng Tổng binh Dương Triệu Cơ là lão tướng, hành sự cẩn trọng, không nói đến cao cao tại thượng, không dễ dàng gặp đám thân sĩ thổ hào này, cho dù gặp rồi cũng chỉ là một câu trả lời, binh mã không đủ, không được khinh xuất.
Binh mã phủ Quảng Bình và phủ Đại Danh của Bắc Trực Lệ vừa đến hơn một nghìn, thêm với quan quân chiêu mộ ở trên đất này tổng cộng còn không quá ba nghìn, biên quân Sơn Tây lúc nào đến càng là xa vời không kỳ hạn.
Mặc dù là ba nghìn binh mã tạm thời tụ tập, không thấy có khí khái bình định loạn tặc gì, nơi bị tàn hại lại là một bọn người giỏi võ nhất đẳng, ở nơi khác có người trốn tránh làn sóng lớn lưu dân mà Văn Hương Giáo khuấy động lên, nhưng ở nơi Tào Châu này, lại có thân sĩ dân chúng chạy trốn đến nơi khác vì binh tai.
Cho dù quan quân xuất chinh, thắng thua chưa biết được nhưng dân chúng dọc đường chỉ sợ lại bị tai hoạ một lần nữa. Có người ở lại Tào Châu, anh em Sư gia lại dẫn người đi khắp chốn một lần nữa, thậm chí định bụng liều mạng xông về Sư gia trang, ngọc nát đá tan với kẻ thù diệt gia.
Đợi sau khi Triệu Tự Doanh đến, hy vọng báo thù của bọn họ lại được dấy lên, đợi sau khi nhìn tháy quân dung quân kỷ Triệu Tự Doanh nghiêm chỉnh, lập tức quyết tâm một lòng.
Anh em Sư gia biết Triệu Tự Doanh nhất định muốn xoá sạch Sư gia trang, bởi vì Sư gia trang này ngáng trên đường đại quân phải đi qua, để bảo đảm con đường hành quân vận chuyển lương thực được thông suốt, tảng đá chắn ngang đường này nhất định phải bỏ đi.
Cử động của Triệu Tự Doanh nhanh hơn so với suy nghĩ của anh em Sư gia. Ngày đầu tiên thu nhận người hỏi rõ tình hình, ngày thứ hai đã phái đại đội xuất kích.
Ba anh em Sư gia cộng thêm hai đầu mục hương dũng quen thuộc tình hình, những người còn lại một mực không cần, hai trăm đội nhân mã chạy thẳng đến Sư gia trang.
Sau khi phía Từ Châu đồng ý xuất binh, anh em Sư gia kích động vạn phần, nhưng vừa nhìn thấy chỉ hai trăm người cưỡi ngựa lập tức lòng nguội lạnh một nửa. Sư gia trang đó có gần vạn lưu dân trai tráng chiếm cứ, hai trăm kỵ binh ưu thế có lớn nữa thì trước mắt số lượng chênh lệch thế này làm được gì, lẽ nào Triệu Tự Doanh này cũng là làm qua loa. Suy xét một lượt thế này, trừ khi chỉ có quan quân mới tin cậy được sao? Tuy nói Triệu Tự Doanh cũng là hương dũng đoàn luyện, nhưng hương dũng đoàn luyện này lại xuất ra được gần nghìn người cưỡi ngựa.
Anh em Sư gia yêu thích luyện võ, nhưng kinh thương mới là nghiệp chính, bản lĩnh võ nghệ cung mã của bọn họ chỉ nói được là tầm thường, nhưng trong nhà có tiền, giáo đầu hương dũng cao minh vẫn mời được, kiến văn vẫn là có. Dọc đường chạy thẳng đến Sư gia trang thấy được hai trăm kỵ binh bên cạnh đều là hạng người kỵ thuật xuất chúng, điều này ít nhiều cũng làm người ta yên tâm. Duy nhất khiến người ta buồn bực là, hai trăm gia đinh kỵ mã của Triệu Tự Doanh này khẩu âm nói chuyện có chút cổ quái, cũng không biết là xuất thân từ tỉnh nào nữa.
Cứ như vậy mà đến Sư gia trang, kho tàng bên phía Sư gia trang cũng không ít, còn chống đỡ được cho vạn người trong mấy ngày, thanh thế hừng hực rất lớn, nhưng xung quanh cũng chỉ bố trí phòng ngự tạm bợ, chẳng hạn như trạm canh gác, trấn thủ trên vọng lâu.
Lúc hai trăm người đội nhân mã xuất hiện ở trong tầm mắt loạn quân Văn Hương Giáo, cầu treo khắp nơi của Sư gia trang đều đã kéo lên, trên tường trại đều đứng đầy người, bày ra một tư thế sẵn sàng nghênh đón quân địch.
- Những lưu dân này cũng ra vẻ đấy chứ. Đầu mục dẫn đội của Triệu Tự Doạnh mở miệng nói, cho dù là vị này thì khẩu âm cũng giống như tiếng quan thoại bên phía Sơn Tây, nhưng lại có chút giọng điệu cổ quái khác biệt.
Anh em Sư gia nhìn thấy thôn trang nhà mình bị người khác chiếm cứ, bên trong không biết biến thành cái bộ dạng gì nữa, trong lòng sớm đã hận ý ngập trời, hận không được lúc này xông thẳng vào đại khai sát giới. Nhưng trên tường trại thôn trang lại vừa dầy vừa cao, chỉ có cầu treo đi lại được, ngoài tường lại có chiến hào, thôn trang đã bị chiếm đóng hơn nửa tháng, nhìn ra được chiến hào được mở rộng ra.
Giống như phán đoán của đầu mục dẫn đầu quân Triệu Tự Doanh, lưu dân chiếm cứ ở bên này cũng là có tính toán lâu dài, cũng không phải là ăn hết cả kho rồi đi luôn.
Đội ngựa của Triệu Tự Doanh chậm rãi hướng gần về phía tường trại Sư gia trang, điều này khiến anh em Sư gia rất buồn bực, dựa vào kỵ binh làm sao tấn công vào những công sự này, đây chẳng phải là tự tìm chết sao?
Cùng với tiếp cận của đội nhân mã, loạn quân của Văn Hương Giáo trên tường trại bắt đầu reo hò cả lên, đội nhân mã của Triệu Tự Doanh vẫn trầm ổn, lúc đến gần trong tầm bắn cung tiễn, trên tường trại lại cũng có cung tiễn bắn ra song không có chuẩn xác gì cả, lực đạo cũng không đủ, rơi hẳn trên mặt đất.
Sau khi nhìn thấy cung tiễn, anh em Sư gia đều kinh ngạc, lưu tặc có cái này lúc nào, đám ô hợp mới đầu chỉ cầm gậy trúc cũng bắt đầu dần dần có quy chế rồi sao? Điều này lại cũng không kỳ lạ, anh em Sư gia trong tháng ngày lưu lạc đã nhận được tin, nói là không ít cướp đường lục lâm đều dần dần đầu quân cho Văn Hương Giáo, Từ Hồng Nho cũng đều xúc động tiếp nhận những người này, cho phẩm hàm cái gì mà Tướng quân, Tổng binh. Những tên lục lâm giang hồ này tuy cũng đều là đám ô hợp nhưng bên trong cũng có mấy hạng người xuất chúng, phần lớn cũng coi như là hiểu biết ra trận chém giết.
Loại cung tiễn yếu đuối vô lực này, người cưỡi ngựa trong đội nhân mã Triệu Tự Doanh cười vang một trận, không ít người đều cầm cung tiễn lên, anh em Sư gia còn đợi xem bọn họ phản kích, nhưng không ngờ người dẫn đầy đội quay đầu quát bảo ngưng lại. Kỵ mã vây lấy Sư gia trang thành một vòng, cũng không có vẻ gì là ra tay giao chiến, đi thẳng tới phía bắc Sư gia trang dừng trên đường ắt hẳn phải đi qua giữa Sư gia trang và Tế Ninh.
- Lẽ nào chỉ là đến đây làm lượn một vòng thôi sao? Lúc nhìn thấy đội nhân mã Triệu Tự Doanh xuống ngựa, anh em Sư gia vô cùng ngạc nhiên, hai giáo đầu hương dũng cúa Sư gia đó càng thiếu chút nữa cáu lên.
Không nói đến bộ dạng nhàn nhã, chỗ này cách cổng bắc Sư gia trang không đến mấy trăm bước, rêu rao ở đây, nhỡ đối phương đến đánh, thì chẳng phải là tìm chết sao, có lúc cưỡi ngựa chưa chắc đã từ trong bộ tốt mà chạy ra được.
Có người bóp vụn bánh ra cho ngựa ăn, có người cầm túi nước cho ngựa uống, còn có người đang bảo dưỡng cung tên, nhìn giống như là đi dạo chơi ngoại thành, anh em Sư gia vô cùng nản lòng thoái chí, xem ra Triệu Tự Doanh này cũng là không tin cậy được.
Thôn trang mấy nghìn người nhét hơn vạn loạn quân Văn Hương Giáo, thanh thế quả thực là vô cùng huyên náo, cho dù cách xa mấy trăm bước nhưng vẫn nghe được động tĩnh ầm ầm bên trong, đợi nhìn thấy cầu treo hạ xuống, thì đúng là càng nhận được rõ ràng.
Điều khiến cho Sư gia bất ngờ nhất chính là cử chỉ của đội nhân mã Triệu Tự Doanh không chậm, bên kia vừa động tĩnh, bên này đã đồng loạt lên ngựa, rất nhanh đã bày ra tràn hình một cánh quân, ngược lại một đoàn người của Sư gia không kịp nhận ra, lên ngựa sửa soạn gì cũng đều chậm một bước.
Từ trong trại xông ra không ít người, trong tay đều cầm gậy dài vót nhọn đầu, sau khi đi ra ngoài không có chạy như điên vọt tới, ngược lại la ó chỉnh đội, điều này khiến người cưỡi ngựa của đội nhân mã Triệu Tự Doanh và một đoàn người của Sư gia đều rất bất ngờ. Bên phía Triệu Tự Doanh còn tốt, mấy người Sư gia này chỉ nhớ lúc thôn trang bị phá vỡ, lưu dân khắp núi đồi đồng hoang dồn đến, lộn xộn ầm ầm, vốn dĩ nhìn không ra cái dạng gì, nhưng bộ dạng trước mắt này rõ ràng là có người dùng quân pháp trói buộc rồi.
Đầu mục Triệu Tự Doanh dẫn đội hô một tiếng, đội nhân mã liền bắt đầu tiến lên trên, chỉ là đi không nhanh, người Sư gia cũng đi theo, nhưng càng đi càng kinh hãi, bởi vì đội ngũ lưu dân xông ra khỏi thôn trang bắt đầu chỉnh đội, đội ngũ càng ngày càng ngay hàng thẳng lối. Người ra trận chém giết đều rất mẫn cảm, đại đội càng chỉnh tề thì áp lực cho người ta càng lớn.
- Đây lại là dùng cách chúng ta luyện ra sao, nhưng thế thì sao chứ? Đầu mục đội nhân mã cười lạnh nói, người Sư gia lại nghe rất rõ.
Đầu mục đó vừa mở miệng, mấy người cưỡi ngựa bên cạnh lập tức hùa theo, nhưng nói lại không phải tiếng quan thoại, thậm chí không phải tiếng địa phương miền bắc hoặc là miền nam. Bọn họ vừa mở miệng, đầu mục dẫn đội được gọi là đội trưởng liền chau mày, không khách khí khiển trách.- Nói bao lần rồi, lúc nào cũng muốn nói tiếng quan thoại, nếu không sẽ không quen, thì sẽ không đi lên được.