Nhìn đội ngũ mới tới ngoài Sư gia trang bày trận, lưu dân trên đầu tường lặng ngắt như tờ, có người ánh mắt dại hẳn ra, có người không ngừng lau mồ hôi lạnh. Người đội ngũ xuất hiện trong tầm mắt cũng không phải quá đông, hơn nữa đội ngũ đứng chỉnh chu ngay ngắn, đếm cẩn thận là đã ra được bao nhiêu, ngay cả người cưỡi ngựa cũng tính cả không quá bốn ngàn người, còn xa mới bằng gần vạn người trong thôn trang.
Nhưng mặc dù không có tiếp chiến, nhìn thấy bên ngoài hàng ngũ nghiêm chỉnh như vậy, nhìn binh khí và khôi giáp lóe lên ánh sáng lạnh căm căm dưới ánh mắt trời.lưu dân bên trong cũng biết mình chẳng mảy may có phần thắng. Ngày hôm qua bị hơn hai trăm kỵ binh đuổi giết như dê, hôm nay dưới trại chỉ nhìn riêng kỵ binh đã gần ngàn, làm sao có khả năng đánh thắng được.
Vốn tưởng rằng nhà mình học được bí pháp gì, đứng đội hình thẳng tắp thì hù dọa được kỵ binh là đánh bại được quan quân, nhưng nhìn thấy dáng vẻ đội ngũ dưới trại này, lưu dân mới biết cái gì là đội hình nghiêm chỉnh.
Triệu Tiến ra lệnh.- Bảo bọn chúng xếp thành hàng đi ra đầu hàng. Lập tức có gia đinh thân vệ cưỡi ngựa nhằm phía trước đi đến.
Triệu Tiến quay đầu nhìn về phía Cát Hương mở miệng nói.- Nếu như không đầu hàng, đợt đầu tiên đệ dẫn đội Thân Vệ đi đánh.
Cát Hương ở trên ngựa lãnh mệnh có chút hưng phấn nói.- Đại ca, các huynh đệ đều mong mỏi đánh trận.
Triệu Tiến nhìn chung quanh một vòng hễ là gia đinh thấy được trên mặt đều không thấy được cái gì sợ hãi thấp thỏm ngược lại đều có chờ đợi và hưng phấn.
Triệu Tiến cảm thán một câu.- Phải thường xuyên đổ máu mới là đao tốt.
Đây là cảm thán đối với bọn gia đinh phần nhiều thì là đối với Cát Hương.
Giọng điệu chiêu hàng vừa hô ra, đã nghe thấy được ở trên tường trại vang lên một trận reo hò chửi bới, có người lời lẽ bậy bạ, có người thì đang niệm tụng Phật hiệu kinh văn, còn có người không biết tự lượng sức mình vứt binh khí trong tay xuống dưới.
Nếu đã có an bài, đội ngũ Triệu Tự Doanh cũng không có nói nhiều lập tức triển khai trận thế tiến lên. Loạn quân Văn Hương Giáo cũng có chỗ dựa vào của mình, theo công sự tồn tại sẵn có, quân coi giữ luôn chiếm lợi thế, cái câu dễ thủ khó công cung phải nói cho có. Bất kể tính thế nào số người bên mình cũng đông hơn bên ngoài, cứng rắn thủ vững tiêu hao mạng người chung quy chết đáng giá hơn bên ngoài.
Mặc cho quân của ngươi mạnh thế nào, tới thời điểm công thành nhổ trại cũng phải leo trèo tường trại, cũng phải liều mạng chém giết với đao thật thương thật thủ vệ trên tường trại.
Chẳng qua cách làm của Triệu Tự Doanh có chỗ khác biệt, ngay từ đâu không có người nào nâng khí giới công thành tiến lên ngược lại cầm hỏa khí tiến lên trước. Quân thủ lưu dân trên tường trại sau khi nhìn thấy một màn này, lòng dạ thấp thỏm treo lên tức thì buông lỏng không ít.
Chiếu theo truyền thụ của tổng đà bên kia, trong hỏa khí quan quân lợi hại nhất chẳng so qua được hỏa pháo, quan quân nếu như dùng đại pháo vậy thì phải tận hết sức tránh né. Bởi vì hỏa pháo này một pháo nã ra, phá nát hơn mười dặm. Nhưng các loại hỏa khí khác, chẳng qua chỉ là đánh vang khói mù, chỉ cần nhớ kỹ ngăn đỡ trước mặt vậy thì không gây thương tổn chính mình cứ việc tiến lên giết địch.
Mắt thấy quân địch dưới tường trại đều cầm súng hỏa mai, cách cũng xa, tấn công như vậy có được hữu hiệu gì, bọn lưu dân hoàn toàn thả lỏng bắt đầu cười mắng reo hò.
Kỵ binh lúc này ở các nơi tới lui tuần tra vẫn là phong tỏa cả Sư gia trang, không cho bất cứ kẻ nào chạy ra ngoài, còn khiến những tráng niên lưu dân mặc giáp mang đao trên tường trại chân chính lo lắng vẫn như cũ không hề có cử động gì.
- Nhìn bên đó có quỷ Tây Dương. Người mắt lanh lợi trên tường trại nhìn thấy một người Tây Dương, đây chính là vật mới mẻ, nhìn tướng mạo hoàn toàn khác biệt người Hán kia mọi người rất là tò mò.
Liên trưởng hỏa khí Mạnh Chí Kỳ sắc mặt âm trầm, y đang ngẫm nghĩ, liên đội súng hỏa mai nhà mình ở trong Triệu Tự Doanh xem như đội ngũ sát thương mạnh nhất, nhưng mỗi lần ra chiến trường đều bị người ta khinh thường, điều này khiến cho y rất không thoải mái.
- Nhắm chuẩn bắn, quét sạch đầu tường. Mạnh Chí Kỳ giọng điệu bực bội hạ lệnh. Y biết rằng dụng ý của Triệu Tiến an bài liên đội súng hỏa mai lên trước, từ lúc hành quân tới bây giờ, liên đội hỏa khí đều không có cơ hội thực chiến, thêm nhiệt huyết vẫn là cần có.
- Khai hỏa! Quát lớn hạ lệnh. Lưu dân trên tường trại còn đang thò đầu nhìn Lộ Dịch bên kia nghe thấy tiếng súng hỏa mai nổ vang, không ít người theo đó khom lưng cúi đầu còn có vì khoe mẽ giả vờ lớn gan ở nơi đó rướn cổ quát to. Bọn họ đang suy nghĩ, dù sao súng hỏa mai kia bắn không tới.
Giống như lưỡi hái lướt qua trong ruộng lúa, đầu người trên tường trại bất chợt thấp đi một đoạn, tiếng kêu thảm thiết vang lên. Rào chắn dùng trúc gỗ che chắn trên tường trại kia ngăn cản được cung tiễn lại không có cách nào ngăn cản súng hỏa mai. Viên đạn mạ sắt bắn vào trên rào chắn chính là xuyên thủng qua, mũi nhọn mảnh vỡ gỗ trúc bắn tung tóe ra cũng là sát thương.
Mới ban đầu viên đạn súng hỏa mai bay cũng không nhanh, bắn ở trên thân con người thật giống như bị mũi đại chùy đập trúng, chỉ cần bắn vào thân trên vốn dĩ chính là sống không nổi nữa. Kẻ chết nhanh ngược lại may mắn, những kẻ nhất thời không chết được chỉ còn nước trong cơn đau nhức đi dần về phía tuyệt vọng và cái chết.
Đợi cho đợt thứ hai bắn quét qua, trên tường trại cũng không còn người dám thò đầu ra nữa, thậm chí không dám ẩn nấu đằng sau những rào chắn gỗ trúc kia, những thứ rào chắn ngăn chặn được cung tiễn, khiến phía tấn công cảm thấy rắc rối đã bị bắn thành trăm ngàn lỗ nhỏ.
Gia đinh súng hỏa mai tản ra hai bên, trong bọn họ bắt đầu có cung thủ xuất hiện, hậu đội có gia đinh tiến lên người thân thủ nhanh nhẹn vượt qua chiến hào trèo tới phía đối diện cầm búa chém đứt dây thừng xích sắt, thả cầu treo xuống. Nếu như tấn công bình thường muốn nắm lấy được cầu treo này phải trả ra cái giá thương vong rất nhiều mạng người, nhưng thủ quân trên tường trại đều bị áp chế đây đã vô cùng đơn giản.
Ai cũng biết cầu treo này buông xuống, chiến hào đã không còn công dụng cản lại được nữa, trên tường trại có người ló đầu muốn động thủ nhưng vừa mới hiện ra lập tức đã thành bia ngắm bắn. Súng hỏa mai có lẽ không chuẩn xác không cao, có lẽ không kịp ứng đối nhanh chóng, nhưng bọn cung thủ đã tiến tới đủ gần, tay chân ứng đối của tay thiện xạ cũng đủ nhanh kẻ ló đầu ra khó lòng thoát chết.
Có người treo mấy cái móc sắt ở trên cổng nam Sư gia trang, một đầu của móc sắt gắn với một sợi dây thừng thật dài do ngựa kéo. Sau khi hết thảy sẵn sàng gia đinh cưỡi ngựa đồng loạt thúc giục vật cưỡi, cổng lớn kia chịu không nổi lực lớn như vậy, lập tức bị kéo rời từ khung cổng xuống. Sư gia trang mở rồi.
Đến nước này, muốn không đầu hàng chỉ còn nước xông ra liều mạnh, ở đằng sau cổng nam trại đất Sư gia trang sớm đã chen chúc đầy lưu dân cầm binh khí.
Nhưng còn không đợi những lưu dân đó xông ra liều mạng, gia đinh cầm súng hỏa mai đã tụ tập lại, mười người một hàng, theo thứ tự nổ súng. Sau khi súng hỏa mai khai hỏa đến đợt thứ hai, trước mắt tất cả đều là khói thuốc súng nhìn không thấy rõ ràng trước mặt rốt cuộc có cái gì, nhưng súng hỏa mai bắt đầu nổ súng không ngừng cứ nhằm phía cổng trại bắn vào.
Mới đầu có tiếng chửi bậy, có tiếng kêu thảm thậm chí còn có tiếng bước chân đùng đùng, nhưng tới cuối cùng vẫn yên ắng, súng hỏa mai bắn đã dừng lại, khói thuốc súng tản đi, sau cổng trại chỉ còn lại thi thể nằm ngổn ngang, cũng không còn nhìn thấy người sống sốt gì nữa.
Ngay lúc các liên đội Thân Vệ sắp sẵn công vào, lưu dân trong Sư gia trang cũng không còn lòng dạ chống cự gì nữa, đầu tường có người khóc hô đầu hàng, nhưng có người lập tức xông tới chặn lại, đôi bên bắt đầu sống mái với nhau. Nghe bên trong Sư gia trang tiếng la giết rung trời, đội ngũ Triệu Tư doanh bên ngoài ngược lại không có việc gì để làm.
Hỏa khí lợi hại, trận hình nghiêm chỉnh đều cho lưu dân bên trong Sư gia trang áp lực rất lớn. Vừa rồi chặn trước cổng trại liên hòan bắn ra, càng hoàn toàn đánh vỡ ảo tưởng của tất cả mọi người. Theo tình hình như vậy, sống mái với nhau rất nhanh đã ra kết quả rồi người bằng lòng đầu hàng chiếm phần đông.
Nhìn lưu dân cúi đầu ủ rũ ra khỏi thôn trang, Cát Hương vẻ mặt tràn đầy thất vọng, còn trông mong đánh một trận sảng khoái lại không ngờ rằng có kết cuộc như vậy.
Lưu Dũng vẫn đi theo trong doanh cười nói.- Huynh còn trông mong đánh trận ác liệt ở nơi này sao. Những kẻ này nếu ngang nghạnh chống cự được với chúng ta vậy thành Tế Ninh bên kia còn không biết khó công như thế nào.
Người Sư gia vạn phần cảm kích, thôn trang bị chiếm lấy đoạt lại được rồi, ở mức độ nào đó cũng coi như là báo được mối thù. Ở bên trên đó, Triệu Tiến cũng thuận theo lòng người bảo người Sư gia lôi ra mấy tên đầu sỏ gây họa chém đầu răn chúng, lại bảo bọn họ đi truy hỏi tung tích người nhà.
Nhưng kết quả sau khi tra hỏi khiến người còn sót lại của Sư gia rất là tan vỡ, già trẻ lớn bé cả nhà, nữ nhân trẻ tuổi có nhan sắc bị đưa tới chỗ Trâu huyện, người còn lại đều là ép bá tánh trông thôn trang ra tay giết chết, về phần gia sản của cải một phần bị đưa đi, một phần được phân chia sạch sẽ.