Nhưng ai cũng không có ngờ được chính là lưu dân từ dưới thành Tế Ninh rút đi không có đi vây khốn phủ thành phủ Duyện Châu, đấy là đại thành phồn hoa chỉ xếp sau thành Tế Ninh trong địa phận phủ Duyện Châu, ngược lại đánh xuống huyện thành Trâu huyện.
Trâu huyện ở trong địa phận quản hạt của phủ Duyện Châu so không được với Tư Dương và Tế Ninh, cũng không so được với Khúc Phụ chỉ so được với nơi giàu có đông đúc phồn hoa một chút. Hậu duệ của Á Thánh Mạnh Tử cư trú ở Trâu huyện cũng có chức phong của triều đình nhưng dù sao cũng không so được với Khổng phủ Diễn Thánh Công giàu có ngàn năm. Nhưng ở nơi này lại có huyện thành hoàn bị hơn các nơi khác không có bị động đất lây lan tổn hại, sưu cao thuế nặng và quân lương không có làm xấu tới cục diện, hương dũng đoàn luyện trưng mộ được nhiều hơn các nơi khác, các hạng đồ vật thủ thành đầy đủ hơn so với các nơi khác, Trâu huyện này rất là khó nhai. Lưu dân số lượng khổng lồ kia muốn không ngừng tìm kiếm lương thực và tiếp viện sẽ không trì hoãn lâu lắm dưới thành trì khó gặp này, hoặc là vốn dĩ sẽ không đi chạm vào.
Chẳng ai ngờ rằng, đích nhắm của đại đội lưu dân chính là huyện thành Trâu huyện tất cả mọi người đều cho rằng lưu tặc sẽ vẫn vây công thành Tế Ninh lại không ngờ rằng trong vòng mấy ngày, sức mạnh tinh nhuệ của Văn Hương Giáo đã đuổi gấp về hướng Trâu huyện. Người trong ngoài Trâu huyện càng không ngờ tới, trong đám bá táng nạn dân mấy ngày trước đó trốn ở trong thành có giáo chúng Văn Hương Giáo nhiều như vậy.
Lúc nhìn thấy dưới thành xuất hiện đội ngũ mấy ngàn người, người phòng thủ Trâu huyện khắp mọi mặt đều thở phào nhẹ nhõm, nhưng kế tiếp cuộc chiến nổ ra trong thành còn phải thảm liệt hơn ngoài thành, cứ mãi chống chọi như vậy đã để cho lưu dân áp thang tới đầu thành, vả lại còn trèo lên tiến vào, giết hương dũng và binh tốt trên thành tán loạn.
Huyện lệnh Trâu huyện chết trận, gia chủ và con trai trưởng đời nay của Mạnh gia chết trận, thành Trâu thành bị phá, đại đội Văn Hương Giáo tràn vào trong huyện thành Trâu huyện. Khác biệt với cách làm của đại đội lưu dân suốt dọc đường, lưu dân không có cướp đoạt Trâu huyện, không có giống như trước giờ ăn hết sạch toàn bộ lương thực, lôi kéo dân chúng trong ngoài Trâu huyện thành lưu dân mà là có ý cắm rễ.
Lưu dân đi theo tới bắt đầu chia ra tầng tầng tuyển chọn ra tín đồ thành kính cường tráng được an bài ở trong thôn trang ngoài huyện và trong thành Trâu huyện, đại bộ phận lưu dân còn lại thì bị chia làm mấy lớp, một phần tiếp tục dừng chân giữa Trâu huyện và Tế Ninh, một phần chia đi về hướng Đằng huyện ở phía nam.
Lưu dân còn lại thì không được ai mang đi, rải ra bốn phương tám hướng, đi quấy rối đánh cướp, đi tìm một miếng ăn cho nhà mình, tìm một con đường sống.
-... Đại ca, chỉ sợ Từ Hồng Nho này ngay từ đầu mưu đồ chính là Trâu huyện. Đại thành Tế Ninh lại là then chốt của tào vận, Tư Dương có vương phủ Lỗ Vương. Hai nơi này đều có trọng binh thành trì kiên cố, lưu dân muốn đánh hạ rất khó. Nhưng Trâu huyện lại khá là dễ dàng, hơn nữa khoảng cách giữa hai nơi Tư Dương và Tế Ninh lại rất gần, có căn cơ vững chắc này thì tiến lui đều được...
Lưu Dũng ở trên ngựa giảng giải, sắc mặt y thoạt nhìn rất không tốt, mỏi mệt dị thường, vừa nhìn sơ qua đã biết vất vả nhiều ngày chưa từng ngủ qua giấc ngủ ngon nào.
Triệu Tiến thản nhiên đánh giá.- Không muốn đánh tiếp hay là không đánh hạ được. Nhìn dáng vẻ của bọn chúng ở dưới thành Tế Ninh, không có gì khác dưới thành Từ Châu năm đó. Nếu như vẫn có thực lực bậc ấy, cho dù may mắn chiếm cứ Trâu huyện cũng không làm gì được hai nơi mấu chốt kia.
Lưu Dũng cũng gật đầu thuận theo ý của Triệu Tiến nói.- Đại ca nói đúng, Từ Hồng Nho kia hẳn cũng biết điều này. Nếu đánh không hạ được mấy chỗ trọng yếu xung quanh Trâu huyện, bọn chúng không lấy ra được lương thảo và đồ đạc mấy chỗ này, Trâu huyện bên đó không còn một chút đáng giá. Nếu như cố thủ không nhúc nhích, đó chính là ngồi chờ chết. Lương thảo của chúng không duy trì nổi nhiều người như vậy, Trâu huyện lại là nơi tiện lợi bốn phương thông suốt, không cần quá lâu, các lộ quan quân sẽ tụ hội ở Trâu huyện. Đây là đất chết rồi.
Triệu Tiến hỏi một câu.- Xem Từ Hồng Nho làm việc đệ cảm thấy ông ta nghĩ được những điều này không?
Lưu Dũng trầm giọng đáp.- Nghĩ tới được, ông ta nếu như không nghĩ tới, cũng không làm được cục diện như vậy. Phân giải chuyện này cũng không cần mưu lược cao siêu gì chỉ cần hiểu được việc binh theo lẽ thường đã cho ra được.
- Nếu ông ta nghĩ đến, như vậy ông ta ở Trâu huyện chính là có nắm chắc đánh hạ được hai nơi thành trì Tế Ninh hoặc là Tư Dương. Huynh hiện giờ đang nghĩ, ông ta rốt cuộc có nắm chắc gì, dựa vào những kẻ vong mạng Văn Hương Giáo kia ngay cả số lượng cũng không so được với quan quân làm sao lại dám ở nơi đó chiếm địa bàn không nhúc nhích?
Triệu Tiến hỏi liền mấy câu.
Lưu Dũng trước hết cáo tội.- Tiểu đệ hổ thẹn, hiện giờ còn chưa dò la rõ ràng được.
Triệu Tiến lắc đầu nói.- Có cái gì để hổ thẹn. Cục diện hỗn loạn, mạng người không đáng một xu, nói chết thì chết. Những lưu dân, giáo chúng kia đã không còn được coi là người rồi, đệ sao có khả năng trà trộn vào được.
Nói xong câu này, Triệu Tiến tăng thêm giọng điệu nặng nề dặn dò nói.
- Đệ và thuộc hạ của đệ đều phải nhớ lấy. Vào lúc này chỉ cần báo thật nhanh chóng cử động của lưu dân và Văn Hương Giáo tới chỗ của huynh là được rồi. Bên trong bọn chúng rốt cuộc như thế nào chúng ta không cần biết, cũng không cần thiết phải biết. Bất kể như thế nào sau cùng đều phải gặp tận mặt nhau trên chiến trường. Đệ và Lôi Tài đều phải nhớ kỹ không được mạo hiểm.
Lưu Dũng trên ngựa ho khan mấy tiếng thanh âm buồn bực nói.- Đại ca, thủ đoạn ám muội của Từ Hồng Nho và Văn Hương Giáo thực sự quá nhiều, chúng ta nếu không rõ ràng, chẳng may có sơ xuất gì thì sao?
- Không có sơ xuất gì hết. Chúng nếu như đã thật sự ở Trâu huyện, chính là muốn đối mặt với quan quân rồi. Có thủ đoạn gì chúng đều phải lấy ra dùng hết, chúng ta nhìn là tốt rồi.
Lưu Dũng chần chừ chốc lát, lại mở miệng nói.- Đại ca, tiểu đệ và Lôi Tử nếu như đã làm chuyện sai phái này chính là gánh lấy mạo hiểm, nếu luôn sợ sống sợ chết há không phải cái gì cũng làm không được. Tiểu đệ hiểu rõ lòng dạ của đại ca, tuy nhiên cũng xin đại ca lòng dạ ác độc với tiểu đệ một chút.
Triệu Tiến mở miệng nói.- Huynh đệ của triệu Tiến ta không cần phải vào sinh ra tử trong tràng diện thế này, còn chưa tới nước đó. So với chuyện Sơn Đông, chúng ta bên này có một số chuyện mới là khẩn yếu hơn, để lộ ra một chút tin đồn cũng phải có đại phiền toái, đệ phải theo dõi sát điều này cho huynh. Chuyện trước mắt giao cho huynh và bọn Đại Thăng đi làm, hiểu không?
Bên đó trên mặt Lưu Dũng lộ ra vẻ cười khổ, ở nơi đó lắc đầu vâng dạ, ngừng chốc lát lại nói.- Triều đình đã hạ ý chỉ, Tổng binh Sơn Đông Dương Quốc Đống thống lĩnh sáu ngàn binh mã xuôi nam bình loạn, đồng thời điều động binh mã Bắc Trực Lệ phủ Đại Danh, phủ Quảng Bình vào đội quân cứu viện, do Tổng binh Đại Đồng Dương Triệu Cơ trước khi bãi quan về quê làm Tổng binh Tào Châu thống lĩnh binh mã bốn ngàn, sắp sẵn hai đường cùng tấn công đại đội lưu dân.
- Tính luôn cả hơn hai ngàn quan quân trên đất phủ Duyện Châu hợp lại tiêu diệt xấp xỉ hơn một vạn ba ngàn người của Từ Hồng Nho. Tính toán ngày tháng binh mã Dương Quốc Đống hẳn là sắp tới Tế Ninh rồi.
- Hẳn là tới trong vòng ba ngày nữa. Nói tới thật đáng buồn, đội Nội Vệ tổn thất mất năm người đều là bị quan quân đánh giặc cỏ giết chết. Lúc nói lời này, Lưu Dũng không kìm nổi thấp giọng mắng một câu.
Triệu Tiến lạnh giọng nói.
- Lưu Dân đối với khắp chốn là tai họa, quan quân cũng không tốt hơn chỗ nào, hiện giờ dọc theo sông Vận Hà hẳn là không có một ngọn cỏ nào mọc nổi.
Quan quân đánh giặc cỏ, thật sự ra chính là cướp bóc trong dân chúng, so với lưu dân có lẽ có một chút kiềm nén. Song lưu dân vừa mới giày xéo xong khắp chốn không có quan phủ không có khuôn phép, thiết nghĩ quan quân cũng sẽ không có kiềm nén gì, những bá tánh thật không dễ dàng còn sót lại trong loạn lạc lưu dân phải xui xẻo gặp tai ương rồi.
Hai người đang bàn bạc lại nghe đội trưởng Đào Quý trong đội nhân mã thét to hai tiếng, lập tức có mấy chụ người cưỡi ngựa chuyển hướng xông sang. Trên mặt Đào Quý có chút khẩn trương nhìn thấy Triệu Tiến để mắt sang ở nơi đó thanh âm khô khan bẩm báo nói.- Lão gia, người Vương Tự Dương mang tới có chút không ổn. Mười một hán tử khỏe mạnh nhìn giống loại quen giết người còn là hạng người độc ác bậc nhất.
Dù xa lánh với Vương Tự Dương thế nào, gã ở trong một thể thống nhất của Triệu Tự Doanh cũng thuộc loại người một nhà, hiện giờ là "người một nhà trước kia", gã ra ra vào vào Triệu Tự Doanh, Triệu Tiến và bọn huynh đệ xa lánh, người bên dưới ngược lại vẫn tốt. Dù sao Triệu Tiến không có ý đuổi tận giết tuyệt còn để cho gã tiếp tục kiếm tiền làm chuyện buôn bán rượu trắng. Cho nên mấy lần tới cầu kiến đều được báo tới trước mặt Triệu Tiến, vả lại cũng không có lập tức từ chối chỉ là dời về sau.
Nhưng thật ra không ai ngờ tới Vương Tự Dương sẽ gây bất lợi cho Triệu Tiến, nhưng hộ vệ và gia đinh đi theo bên cạnh Triệu Tiến, phần cảnh giác này là không thiếu được. Mặc dù Cát Hương không có dặn dò, Vương Triệu Tĩnh và Lưu Dũng đều sẽ bất cứ lúc nào cũng chiếu cố. Cho nên người Vương Tự Dương mang tới có một số kẻ không ổn ngay lập tức bị nhận ra, nhưng bởi vì là Vương Tự Dương cho nên ở chỗ rất gần Triệu Tiến mới bị phát giác.