Bắt đầu xuất phát từ Hà Gia Trang ở Từ Châu, quả thật ngày nào cũng đều tìm được nơi ăn chốn ngủ. Trên đường từ Từ Châu đến cửa sông Thanh Giang, đi hết một ngày đường sẽ gặp khách điếm Vân Sơn, cho dù không có khách điếm Vân Sơn, cường hào nhà giàu ven đường cũng sẽ góp lại tiếp đãi, nhưng lần này nhất quyết không cần đến.
Thời điểm xuất phát, đội ngũ mấy trăm ngàn người dẫn theo xe trâu, ngựa lớn, bên trên chở đầy trang bị lương thảo. Đêm đến cho dù đang ở sát khách điếm Vân Sơn, cũng muốn tự hạ trại nấu nướng. Đây rõ ràng là nơi an toàn nhất, lại muốn dùng xe ngựa bày thành trận thế, trâu ngựa để bên trong, bên ngoài phải đào rãnh mương, còn phải bố trí trạm gác ngầm, canh phòng nghiêm ngặt.
Ban đầu điệu bộ này khiến ngày cả khắp nơi Từ Châu đều kinh hoàng, cho rằng đã xảy ra đại sự gì chăng? Hoặc là ai muốn gây bất lợi cho Tiến gia? Sau đó mới ngộ ra đó là diễn luyện. Nhưng suy nghĩ kỹ cũng cảm thấy đây không phải chuyện tầm thường, vô duyên vô cớ diễn luyện làm chi, cũng không có nghe nói nơi nào đánh tới, bản thân cảnh vật Từ Châu cũng rất thái bình.
Người Từ Châu còn cho là như vậy, bên Bi Châu, Túc Thiên có người cảm thấy rằng đây là chuyện bé xé ra to, còn có người cho rằng Triệu Tiến bản tính trẻ nít chưa tan, cố ý bày ra thế trận làm cực khổ thủ hạ.
Chỉ có người trong đội ngũ hộ vệ mới biết rằng Triệu Tiến thực chất rất nghiêm túc, trong đội ngũ có người có đã quen tay, nhưng người lạ lẫm càng nhiều hơn, không biết dựng lều hạ trại thế nào, cũng không biết dựng doanh trại ra sao. Ai nấy đều phải học, ai nấy đều phải làm, ai nấy đều phải biết, ai làm sai sẽ bị xử trị theo quân pháp.
Một đội của Triệu Tiến qua địa phận Túc Thiên nhất định phải vượt qua Vận Hà. Đây là đoạn sông Vận Hà và Hoàng Hà giao nhau, mặt sông rất rộng, đội ngũ gần ngàn người, lại có nhiều xe lớn tư trang như vậy, lúc qua sông khẳng định vô cùng phiền toái, nhất định phải huy động hán tử khỏe mạnh ở bản địa giúp đỡ. Bợ đõ điều này là nên làm, cũng không có kể lể gì, mọi người vừa nhủ thầm làm sao cho được chu toàn, vừa bắt đầu triệu tập người.
Không ngờ rằng lúc muốn vượt sông vốn dĩ không cần bọn họ giúp đỡ. Bọn tào đinh ngày thường những lỗ mũi hướng lên trời trên mặt sông đó đã nghe thấy đem tào thuyền chờ đợi ở bờ sông. Mặc dù chuyển xe ngựa lên thuyền rất phiền hà, nhưng lại được cái thuyền lớn, nhiều thuyền, tay chân rất là dứt khoát lưu loát. Nhìn thấy thế lực trên tào vận cúi đầu khom lưng rất mực cung kính như thế, Túc Thiên đối với thực lực Triệu Tự Doanh lại coi trọng hơn một bậc.
Bọn gia đinh và học đinh đi theo hộ vệ chẳng dám kêu ca oán thán gian khổ trên đường đi lấy nửa lời. Ở Triệu Tự Doanh này đã lâu ai nấy cũng hiểu rằng bất cứ khó khăn và rườm ra nào đều không phải chỗ vất vả. Mọi người đều vất vả, như vậy chính là khuôn phép ai cũng không được oán giận. Nếu như kẻ nào vất vả hơn người bên cạnh, như thế nhất định là địa vị cao hơn kẻ khác, nếu như còn chưa có sắp tới cũng được trọng dụng đề bạt.
Cũng không phải ai nấy đều lòng dạ bình thản được như vậy, Trang Lưu trong đội hộ vệ vẫn đang rất thấp thỏm đứng ngồi không yên, người khác thấy Triệu Tiến chọn lựa hộ vệ rất tùy ý, Trang Lưu lại nhìn thấy người được của Triệu Tiến. Một đám người Hưng Long Xã đều xếp vào đội hộ vệ, đấy khiến cho y hết hồn hết vía. Cho dù bản thân y trung thành tận tụy nhưng tự ý kết xã lại là một điều đại kỵ, Trang Lưu cũng biết Triệu Tiến có nhiều tai mắt trong gia đinh, việc của bản thân hẳn đã bị phát hiện, không biết sẽ xử trí thế nào, chẳng lẽ mang đến bãi cỏ hoang, bảo gia đinh của đoàn thứ hai bắt hết Hưng Long Xã chăng?
Trên đường Trang Lưu suy nghĩ loạn cào cào, y cũng để để ý đến đồng bọn trong Long Hưng Xã đều có tình trạng giống như nhau. Bọn họ tên nào tên nấy đều căng thẳng khác thường. Hiềm rằng bị quân kỷ trói buộc không có cơ hội tụ lại với nhau bàn đối sách. Hơn nữa, Triệu Tiến và đầu mục các cấp mọi lúc đều ở bên cạnh, bọn họ cũng không dám làm như thế.
Trong lúc qua sông, Thạch Mãn Cường đã dẫn theo người chờ ở bờ sông bên kia. Sau khi qua sông, huynh đệ lâu ngày không gặp, nay được hội ngộ khó tránh khỏi vui mừng khôn xiết.
Trước kia đoạn Vận Hà Túc Thiên đi về phía đông mười mấy dặm đã là bãi cỏ hoang thưa thớt người, nay đã trở thành thôn trại Điền trang tầm vóc rộng lớn. Đây đều là sản nghiệp dưới danh nghĩa của Triệu Tiến.
Từ trước vùng đất rộng lớn chính giữa và phía bắc phủ Hoài An đều bị triều đình ra lệnh bỏ thành đất hoang, để mặc cho cỏ mọc dài khắp nơi chính là để cung ứng củi đốt chưng muối cho các ruộng muối ở một vùng duyên hải phía đông Hải Châu, so với hàng vạn khoảng ruộng đồng nơi này thì thuế muối mới là trọng yếu nhất.
Nhưng cường hào mấy huyện Túc Thiên, Tứ Dương ở ven rìa bãi cỏ hoang và Thuật Dương ngay trong bãi cỏ hoang tất nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội chiếm lấy lợi lộc này. Chúng cũng sớm tối rình rập khai khẩn bên trong bãi cỏ hoang chiếm cứ không ít ruộng đất. Thế nhưng có vương pháp trói buojc, không được lộ ra ngoài sáng chỉ đầnh làm việc co chân trói tay. Thực lực cẩn trọng không đủ, thì không cách nào ngăn trở quấy rối của lưu dân đạo tặc trong bãi cỏ hoang cũng không cách nào đắp đê lấn biển khai khẩn đất xung quanh, không nâng cao được lúa gạo làm ra. Cho nên thôn trang của bọn họ vẫn luôn phát triển không nổi.
Ngược lại phía bên Triệu Tự Doanh có khác biệt, lưu dân vượt ngàn trên vạn người di dời sang tất nhiên không lo sức người gi hết. Đắp đập thoát nước, đào mương xẻ máng, khai khẩn đất hoang rất nhanh đã biến thành ruộng đất. Hơn nữa hoa màu làm ra còn tăng đều đặn. Chỉ vài lần ra tay đánh lớn, bọn cướp trong bãi cỏ hoang đều bị giết sạch, thương nhân muối đều cúi đầu khuất phục, quan phủ hiển nhiên nhiều một việc chi bằng ít đi một việc. Cứ thế bãi cỏ hoang ở phủ Hoài An này trở thành vương quốc riêng biệt của Triệu Tự Doanh.
Ban đầu, con số lưu dân dời đến rất đông, tuy rằng chỉ cần cung ứng đồ đạc rất có hạn, nhưng do nhiều người như thế tụ tập nên tổng lúa gạo làm ra vẫn là một con số cực lớn. Của cải có bao nhiêu, Triệu Tiến đều dồn vào đó hết, nếu như không phải trước kia vơ vét của cải ở Vân Sơn Tự và Hà Gia Trang đủ nhiều, tửu phường có được lời lãi khổng lỗ, hơn nữa thông qua con đường tào lương đổi rượu không dứt lấy ra được hàng đống lương thực Triệu Tự Doanh cũng duy trì không nổi nữa.
Khi đó thực lực của Triệu Tự Doanh có hạn, lương thảo của cải thì còn cầm cự được, nhưng võ lực thì đành bó tay, không quản được nhiều như vậy. Đành phải sắp xếp cho Trương Hổ Bân dẫn theo vài trăm người ở nơi này. Cũng may bản thân lưu dân chịu khổ đã quen, có ruộng đất của mình, có lương thực đủ giữ ấm no.có người cầm đầu sẽ cùng đi theo đồng tâm hiệp lực. Cộng thêm Từ Châu bên đó ứng cứu kịp thời, nên từng lần vượt qua nguy nan. Đợi khi bố trí được một đoàn ở nơi này, mọi chuyện đã hoàn toàn yên ổn, kẻ khác cũng khó nhúng tay vào bên trong này.
Trước giờ lúc Triệu Tiến và bọn huynh đệ tới được nơi này, đảo mắt nhìn quanh, bốn phía đều là cây cỏ cao quá người, đường xá nhỏ hẹp khó đi, còn phải thỉnh thoảng lo lắng rơi vào trong lầy lội. Nhưng hiện giờ nhìn lại, đường xá đã mở rộng hơn không ít, tuy nói so không được với bên phía Từ Châu, nhưng cũng thuận lợi để cho xe ngựa chạy sóng đôi. Cây cỏ cao quá người kia cũng không phải chỗ nào cũng thấy đươc, ở đông một mảnh, ở tây một mảnh, trong ruộng đất khai khẩn dường như hòn đảo đơn độc, còn đám bá tánh thì đang không ngừng bận rộn khắp mọi nơi.
Trừ người dân tại thôn trại bận rộn thì còn thấy được gia đinh và đoàn luyện thay phiên tuần tra. Số lần tuần tra trong thôn trại ở phía bờ đông của hồ Lạc Mã cao hơn nhiều so với ở Từ Châu. Có điều, đây không phải để phòng kẻ địch bên ngoài, mà phần nhiều là vì ngăn không cho dân bỏ trốn.
Thạch Mãn Cường buồn bực giải thích.- Hiện giờ một số người ở các huyện phủ Hoài An cũng sẵn lòng gả con cái sang đây. Nhưng cũng không nhiều. Đây cũng không cách nào, ai cũng không bằng lòng gả khuê nữ cho một kẻ thân phân không lương thiện.
Trong số lưu dân, nam thì nhiều mà nữ lại chỉ đếm trên đầu ngón tay, cho nên người không thành gia cũng nhiều. Hiện giờ cuộc sống trong thôn trại so với ngoài kia quả thực tốt hơn nhiều được ăn no, ngủ kỹ, cuộc sống yên ổn, không cần lo có bị người ta ức hiếp. Nhưng thân phận của bọn họ đều là nô lệ làm công, tìm được người bằng lòng gả cho thì còn khó hơn lên trời.
Tuổi đã lớn, chưa có an cư lạc nghiệp tất nhiên lòng dạ không yên. Mặc dù thường xuyên rao giảng, nghiêm trị hết lần này tới lần khác, nhưng kẻ bỏ trốn về nhà. Suy ngẫm cũng rất đơn giản, nhiều năm bỏ đi như vậy, thiên tai đói kém lớn hơn nữa cũng đã qua đi, bên ngoài dù cho tốt tới cỡ nào cũng không hài lòng bằng ở trong nhà.
Cho rằng mọi chuyện thuận lợi là vậy, trở về nhìn thấy chân tướng cũng đã trễ rồi, trở lại được hay không còn phải coi lại. Triệu Tự Doanh cũng không bằng lòng để mất dần sức người trân quý của mình, cũng chỉ còn dùng cách ngu ngốc này.
- Đoàn luyện cũng bỏ trốn, chuyện này càng thêm phiền toái. Bọn họ quen thuộc lề lối, muốn bắt lại chưa chắc đã bắt được, những người này lại càng đáng giá. Đại ca, chi bằng sửa lại khuôn phép, cho những người làm đoàn luyện thì không cần làm nô nữa.
Đối với đề nghị của Thạch Mãn Cường, Triệu Tiến gạt dứt khoác gạt qua một bên.
- Nếu làm như vậy thì các huynh đệ gia đinh sẽ nghĩ sao? Thạch Mãn Cường gãi đầu bức tai lúng túng.