Từ Hậu Sinh có chút trở ngại mới nói ra hết câu.
- Chẳng qua chỉ là việc nhỏ, cần gì phải làm khổ vậy, bảo bọn chúng cút đi là được.
Lý Lão Hải kia cũng không cưỡng cầu gì, chỉ dùng tiếng địa phương nói hai câu, tên An Khắc Bảo quỳ dưới đất kia như được đại xá, lại dập đầu mấy cái, đứng dậy trốn chui như chuột mà đi, đến nỗi không dám quay đầu.
Lý Lão Hải chầm chậm nói.
- Nơi Áo Môn này, lão ca ta cũng từng đến mấy lần. Nếu Từ công tử không chê, lão ca ta sẽ làm người dẫn đường.
Mọi người ở trên thuyền lâu như vậy, Từ Hậu Sinh lập tức vui vẻ ra mặt, nói.
- Để Lý thúc dẫn đường, như vậy là tốt nhất.
Chiếu theo tôn thứ bậc lúc này, quý hèn khác biệt thì xưng hô cũng khác. Với thân phận của Từ Hậu Sinh, nhiều lắm là gọi Lý Lão Hải một tiếng "Lý sư phụ", "lão Lý" mới là bình thường. Tuy nhiên Từ Hậu Sinh từ nhỏ đã cảm thấy hứng thú với quặng sắt, Từ Trân Trân vì muốn lung lạc đám thầy thợ, đều bảo Từ Hậu Sinh xưng hô với đám thợ như trưởng bối. Đến lúc Từ Trân Trân gả vào Triệu gia, Triệu Tiến cũng không coi trọng lắm đến tôn ti và cấp bậc lễ nghĩa, nhưng kính già yêu trẻ thì lại tuân thủ.
Dần dà, Từ Hậu Sinh cũng nuôi thành một cái thói quen, nhìn thấy người lớn tuổi thì đều xưng hô là thúc bá, khách khí không kém, hơn nữa việc đời mà Từ Hậu Sinh trải qua đều có hạn, trước giờ đều được người ta bảo hộ trưởng thành, chưa từng nhìn thấy lòng người biến hóa lạ kỳ, đối đãi với người khác vẫn rất chân thành.
Cũng chính là vì xưng hô và chân thành như vậy, khiến cho sau khi Từ Hậu Sinh lên thuyền, ấn tượng của mọi người đối với y đều tốt, có lẽ chính là vì điều này nên Lý Lão Hải mới nhiệt thành như vậy, đương nhiên, người bảo lãnh này cũng không phải là làm không công.
Nhìn thấy Từ Hậu Sinh vui vẻ như vậy, Lý Lão Hải cười gật gật đầu, Nhiếp Hắc và Dư Âu liếc nhìn nhau, đều không lên tiếng đi theo sau.
Áo Môn quả thật không lớn, thậm chí còn không bì được với huyện thành Tiêu huyện, tuy nhiên tiền thu vào từ cảng mậu dịch trên biển là núi vàng biển bạc, khiến nơi này vô cùng phồn hoa.
Nơi chốn tuy nhỏ, nhưng người Đại Minh đến nơi này lại rất nhiều đến nhìn thấy được. Chẳng hạn như nói phòng ốc Phật Lang Cơ hai bên đường Thập Tự, quy cách bộ dạng rõ ràng khác với Đại Minh, tầng trệt là cửa, trang trí bằng hoa văn kiểu Tây Dương, còn có cửa sổ lá sách làm bằng gỗ, bên trong thường xuyên truyền ra tiếng lục huyền cầm (guitar) êm tai, nhưng thứ đầu tiên khách đến nhìn thấy là thánh giá hình chữ thập lớn ở đầu đường Thập Tự.
Vì mấy con phố như thế này, cho nên cũng không tiếc bỏ tiền sửa đường. Mặt đường rất là bằng phẳng, trên đường có người Phật Lang Cơ, nhân sỹ Đại Minh còn có người da màu cùng với thổ dân Đông Nam Á, còn có nét đặc sắc của vùng đất thực dân này con lai.
Ở cái nơi chốn này, các vị khách Từ Châu quả thật là trợn mắt há hốc mồm. Người da trắng kỳ thật rất tốt, mọi người đều đã gặp chủ tớ Lộ Dịch, nhưng người da màu này mọi người đều lần đầu tiên nhìn thấy. Từ Hậu Sinh thì thầm.
- Côn Luân nô, đây chính là Côn Luân nô.
Rất nhanh mọi người nhận ra không chỉ có chừng nay. Theo lời giải thích của Lý Lão Hải, nơi này còn có nhân sĩ đến từ Thiên Trúc, nhìn màu da không sai biệt lắm so với thổ dân Đông Nam Á, dáng người thì lại tương đối cao lớn, mặt mày cũng khác. Hơn nữa mọi người còn nhìn thấy không ít người có gương mặt Đại Minh, nhưng dáng người lại thấp bé dị thường. Những người này thường ăn mặc như tôi tớ người hầu, chạy vặt cho người Phật Lang Cơ và nhân sỹ Đại Minh.
Lý Lão Hải giải thích.
- Đây là người Oa.
Từ Hậu Sinh kinh ngạc hỏi.
- Giặc Oa?
Lý Lão Hải giải thích sơ lược.
- Có tính là giặc Oa gì, chẳng qua lả bá tánh bần cùng ở Oa quốc không sống nổi, lại có không ít người tin vào Phiên giáo (tôn giáo của người Phiên). Nơi này và Lã Tống còn có Nam Dương, đều có không ít người Oa làm việc.
Người da trắng ở Áo Môn cũng một ngàn mấy trăm năm, nhưng cũng nhìn ra được sang hèn khác nhau, cũng có quý tộc mặc áo gấm cưỡi ngựa, mặc dù y phục trang sức và đeo kiếm không giống với Đại Minh, nhưng cũng có khí thế khác. Nữ quyến phú quý ngồi kiệu hai người khiêng, mang mạng che mặt, phía sau còn có nô bộc che dù.
Có người thấp giọng nói.
- Cái này giống với súng hỏa mai của chúng ta.
Nhìn thấy mấy người Phật Lang Cơ có vẻ là binh sỹ cười nói đi ngang qua, có khả năng là vừa về từ phiên trực, cầm súng hỏa mai và giá gỗ, quân phục dơ bẩn phạch ngực.
Mọi người lập tức đổ dồn ánh mắt về mấy binh sỹ này, nhìn chằm chằm vào súng hỏa mai không rời mắt. Trong lòng mọi người vẫn chưa tin cẩn đối với đám người Lộ Dịc, nhìn thấy hỏa khí của binh sỹ Phật Lang Cơ không khác mấy của Triệu Tự Doanh, mới theo đó thở phào nhẹ nhõm.
- Còn kém xe gia đinh nhà chúng ta.
Có người lẩm bẩm. Nhiếp Hắc cũng gật đầu. Lập tức để mắt thấy Lý Lão Hải đang nghiêm túc lắng nghe, vội vàng đưa mắt ra hiệu cho đồng bạn, bảo mọi người ăn nói cẩn thận.
Đang lúc nói chuyện, thì lại nghe thấy một tiếng kêu thảm thiết cách đó không xa. Mọi người đến xem, thì lại nhận thấy là một thủy thủ say khướt bị tôi tớ ở trước cửa dùng cây mây đánh đuổi ra ngoài vệ đường.
Trên đường ngoại trừ người đi đường bình thường, còn có một cảnh tượng, khắp nơi đều là thủy thủ hỗn loạn thậm chí trộn lẫn. Lai lịch dân tộc của thủy thủ cũng đủ các loại, vàng trắng đen nâu đều nhìn thấy, người uống say đã nhiều, người nghiêng ngả lảo đảo cũng không ít, còn có nhiều người hơn đang nằm bên đường. Bọn họ không ở lâu một nơi, trải qua sinh tử ở trên biển, đương nhiên sau khi xuống thuyền thì sống phóng đãng không kiêng nể. Cho nên trước cửa các nhà ven đường đều có người trông coi, nếu có tay thủy thủ nào đến gần, sẽ không chút khách khí dùng côn bổng đuổi ra xa một chút.
Lướt mắt nhìn qua những chuyện này, Lý Lão Hải lại đi trước đến một thương quán, sau khi trò chuyện vài câu, thì có hai tên tiểu nhị đi ra ân cần chiêu đãi. Bọn họ đi theo sau đội ngũ, có đòi hỏi gì thì liền đi lại.
Dư Âu cũng hiểu chuyện này.
- Chúa biển long đầu trên mặt biển, ở Áo Môn đều có cửa hiệu quen biết, hoặc chính là sản nghiệp của bọn họ. Chắc là nơi đây có quen biết với Lý gia rồi.
Tuy nói phong tục nơi đất lạ khiến mọi người không kịp xem hết, nhung Từ Hậu Sinh vẫn nhớ rõ đích ngắm của mình đến đây, sau khi cưỡi ngựa xem hoa một vòng liền hỏi nơi nào mua được hỏa pháo. Lý Lão Hải chỉ gọi tiểu nhị lại hỏi, tên tiểu nhị lập tức dẫn mọi người đến một cửa hiệu ở cảng. Điều này khiến mọi người rất cảm thán, nơi này thật sự không phải là vương thổ Đại Minh, ở Đại Minh những nơi lén đúc pháo không ít, nhưng mua bán quang minh chính đại như thế này thì lại không có.
Trong cửa hàng không có chưởng quỹ hay tiểu nhị nào cả, nhưng lại có mấy hạng người mang cùng một loại khí chất với Dư Âu. Lúc mọi người vào, người trong tiệm đều thờ ơ lãnh đạm, vẫn là nhờ tên hầu kia nói mấy câu, lại nhìn chằm chằm quan sát Lý Lão Hải một hồi, thái độ lúc này mới trở nên ân cần khách khí hơn không ít.
- Hỏa pháo không khó, có hai loại, rẻ chút thì chính là loại do Đại Minh chúng ta tự tạo, cái này phải đợi một vài ngày. Nếu như bỏ thêm chút bạc, bổn hiệu sẽ đến cảng hỏi thử người Phiên, từ trên thuyền của bọn họ lấy xuống mấy khẩu pháo. Hỏa pháo trên thuyền Tây Dương tốt hơn của Đại Minh chúng ta, bắn xa, bắn chuẩn, ít khi nổ nòng.
Người đến đều là khách, trong tiệm vẫn có chút ân cần.
- Có chỗ nào tìm được sư phụ đúc pháo không?
Đây mới là mục đích mà đoàn người Từ Hậu Sinh đến đây. Mấy người trong cửa hiệu cảm thấy rất kỳ lạ, nhìn tới nhìn lui, rồi mới mở miệng nói.
- Huyện Hương Sơn quả là có sư phụ đúc pháo, muốn gặp được, phải đi đến Phật Sơn, không ai mời được.
Từ Hậu Sinh chần chờ một hồi, nghĩ cửa hiệu này lấy hỏa pháo làm kế sinh nhai một cách quang minh chính đại, bản thân mình cũng không cần phải giấu diếm gì, liền nói.
- Sư phụ đúc pháo của người Phiên có không? Chính là thợ đã đúc pháo cho người Phiên bọn họ đó?
Câu hỏi vừa nói ra, người trong cửa hiệu liền trao đổi ánh mắt với nhau, lại nhìn về phía Lý Lão Hải kia một cái, rồi mới có chút xấu hổ nói.
- Điều này thật sự không làm được.
Nói xong, người tiếp lời kia liền ho khan một tiếng lại nói.
- Mua hỏa pháo của người Tây Dương không khó, đám người trên thuyền Tây Dương thấy tiền là sáng mắt cũng không ít. Cứ ra giá, lấy từ trên thuyền xuống mấy khẩu là được. Còn nếu muốn tìm thợ đúc pháo người Tây Dương, quả thật là không dễ dàng gì.
Lời nói có vẻ rất do dự. Nói đoạn, y lại nhìn nhìn Lý Lão Hải, rồi mới buồn bực nói tiếp.
- Người Lý thúc dẫn đến, vậy thì cũng không phải là người ngoài. Vị khách quan này, ai cũng biết người Tây Dương ở Áo Môn có xưởng đúc pháo của riêng mình, ai cũng biết bên trong có hàng tốt, nhưng nhiều năm như vậy, vẫn chưa có ai lấy được vật gì từ trong ra cả. Người Tây Dương quan sát rất chặt chẽ. Chúng tôi mở mối làm ăn, ai mà không muốn phát tài, nhưng làm tới làm lui rất lâu, cũng không có cách gì. Vị khách qua mới đến, hay là bỏ cái chủ ý này đi.
Từ Hậu Sinh không phải là người đầu óc chậm chạp, y hiểu rõ ý của người trong tiệm, cho rằng bọn họ muốn thông qua thợ của xưởng đúc pháo lấy ra từ bên trong hỏa pháo tốt hơn.
- Áo Môn có xưởng đúc pháo?
Từ Hậu Sinh cũng không biết điều này, y chỉ cho rằng ở Áo Môn có đông người Tây Dương hơn một chút, nhưng không ngờ từ trong tiệm lại biết được tin tức này.
Y vừa hỏi xong, người trong cửa hiệu cũng đã hồ đồ, dứt khoát không nói nhiều, thái độ cũng có chút lãnh đạm.
- Khách quan có cần hỏa pháo hay không, nếu như không cần, cũng đừng làm chậm trễ việc làm ăn của tiểu điếm.
Từ Hậu Sinh suy nghĩ một hồi, liền khẳng định.
- Cần, chỉ cần hỏa pháo trên thuyền Tây Dương, không biết ở đây có mấy loại?
Câu hỏi này lại khiến mấy người trong cửa hiệu kinh ngạc. Vị khách quan này đến hỏa pháo có mấy loại mà cũng không biết, còn ở đây ngông nghênh nói là muốn mua, còn muốn đến xưởng đúc pháo. Bọn họ lại nhìn về phía Lý Lão Hải, người hán tử cụt tay này bọn họ không quen biết, nhưng vừa rồi qua giới thiệu của đám tiểu nhị không phải là nói choi. Có người này ở đây, công tử trẻ tuổi nhà giàu này cũng không phải là không tin được.
- Pháo trên thuyền có nhiều, lớn lớn nhỏ nhỏ có mười mấy loại, nhưng quá nhiều chủng loại, đều lớn hơn so với hồng y đại pháo của chúng ta. Trên thuyền không dám bán, nhưng loại pháo một cân, ba cân, sáu cân, mười hai cân vẫn có. Nếu như vận khí tốt, pháo mười tám cân cũng mua được.
Nhìn thấy Từ Hậu Sinh gật đầu, mấy người trong cửa hiệu lại trao đổi ánh mắt, nhưng có chút ý tứ rằng đã gặp được một con dê béo. Tuy nhiên lại nhìn nhìn đám người Nhiếp Hắc và Dư Âu sắc mặt không chút thay đổi, còn có một Lý Lão Hải từ đầu đến cuối đều thản nhiên, mọi người lại lắc lắc đầu, vẫn là không rước họa vào thân thì hơn.
- Khách quan, có mấy lời phải nói trước. Cân lượng của người Tây Dương không giống với chúng ta. Một cân của bọn họ nhẹ hơn của chúng ta không ít, đến lúc giao hàng, ngài đừng cho rằng đám tiểu nhân đây lừa bịp.
- Điều này ta biết, một cân của người Tây Dương tầm khoảng tám lượng đến chín lượng của chúng ta.
Câu trả lời của Từ Hậu Sinh khiến người trong cửa hiệu vô cùng kinh ngạc, không biết chàng công tử trẻ tuổi này lại hiểu rõ cả cách quy đổi.