- Chỉ có điều, cho tới bây giờ ta không nghĩ người khác sẽ luyện ra được binh mã gần giống như Triệu Tự Doanh, các ngươi thật ra cũng có tài.
Triệu Tiến khen một câu.
Đối đãi với những loạn quân Văn Hương Giáo xuất thân đoàn luyện này, kiến nghị của cao thấp Triệu Tự Doanh, Triệu Tiến và bọn huynh đệ đều rất nhất trí. Phải lưu lại đám người này, hơn nữa còn phải tận hết sức dùng tới, bọn họ đều là hạt giống quan quân và sĩ tốt, đáng giá để lưu lại bồi dưỡng. Mặc kệ nói thế nào đi chăng nữa, bọn họ tốt xấu cũng đã được luyện ra được đội ngũ giống như khuôn đúc, hơn nữa còn có từng trải qua thực chiến. Biết luyện Binh, có được từng trải thực chiến, những thứ đó ngay cả gia đinh của Triệu Tự Doanh đều là ít có được, đích xác là khó được như vậy.
- Các ngươi ở Từ Châu bỏ trốn, lại cùng Triệu Tự Doanh đối địch, tội lỗi như vậy mang ra chém thành trăm ngàn mảnh đã là nương tay.
Triệu Tiến tăng mạnh khẩu khí, những lời này nói ra khỏi miệng, bên dưới có người không kìm lòng nổi bắt đầu dập đầu, sau đó những người khác cũng rối rít làm theo, có người thanh âm run rẩy muốn cầu xin tha thứ, nhưng thế nào cũng không nói liền mạch được.
Lời lẽ của Triệu Tiến cũng không nghiêm khắc, trong lời nói lại có đường sống, nhưng sau khi trải qua huyết chiến, những tù binh bên dưới này đều cảm thấy hắn sát khí lẫm liệt, hiển nhiên vô cùng chấn động.
- Tuy rằng các ngươi cùng Từ Châu đối địch, nhưng lại không gây cho Từ Châu tổn hại gì. Ở nơi này nhận lỗi, tội lỗi thật cũng không nặng như vậy, ta cho các ngươi một đường thoát. Mang theo mấy vạn người này đi huyện Ngư Đài, bên kia có người sẽ an bài cho các ngươi, mang người bình yên vô sự sang đấy, trên đường không có nhiễu loạn, không bỏ trốn, chính là công lao của các ngươi
Thời điểm nói tới đây, tình cảnh đã trầm tĩnh lại, nhưng vào lúc này, phía dưới trong đám người đang quỳ, có người đánh bạo xen vào nói.
- Lão gia, chúng tôi còn trở về Từ Châu được sao?
- Đương nhiên trở về được.
Triệu Tiến trả lời một câu, trong lòng của hắn liền cảm thấy kỳ quái, mới vừa nói nhiều như vậy, dù cho mặc kệ câu nói kia trọng yếu hơn so với việc quay về Từ Châu, bên trong ngấm ngầm đã có hứa hẹn tiền đồ rồi.
Càng khiến cho Triệu Tiến không ngờ chính là, hắn vừa trả lời như vậy, trong những người quỳ ở bên dưới kia lại có người gào la khóc rống lên, vừa khóc vừa hô.
- Đại lão gia khai ân, để cho tiểu nhân quay về Từ Châu.
Còn có người khóc không thành tiếng.
- Ngày đó mang vợ con trở về, dọc theo đường đi không biết đã phải chịu biết bao nhiêu khổ sở. Thê tử của tiểu nhân số khổ bỏ mạng giữa đường, lúc lâm chung còn nói nhất định phải quay về Từ Châu, cho dù là làm súc vật cũng còn hơn ở nơi này làm người.
- Từ Châu đó là thái bình, Từ Châu đó mới là tiên quốc chốn nhân gian.
Lúc này đây nói chuyện, mới là xúc động thực sự từ đáy lòng bọn họ. Nghe được bọn họ khóc hô, Triệu Tiến và bọn huynh đệ liếc nhìn nhau, đều xem hiểu được ý tứ lẫn nhau, những người này ít nhiều yên lòng được.
Trên đầu thành mọi người hiển nhiên xem không hiểu bi hài kịch dưới thành, chẳng qua tâm tình kéo căng cuối cùng thả lỏng chút, bởi vì binh mã Từ Châu thủy chung dưới thành bất động, cái này cũng là hợp tình hợp lý. Thành trì kiên cố to như vậy, mặc kệ trong tay ngươi lúc chiến đấu trên đất bằng có bao nhiêu binh lính tinh nhuệ dũng mãnh gan dạ, ắt cũng phải tiêu tốn mạng người leo lên công thành. Nếu thật sự tiêu tốn đánh thành Triệu Tự Doanh Từ Châu này mạnh thì có mạnh nhưng số người chung quy ít một chút, tổn hao không chịu nổi.
Mà còn càng làm cho quân thủ thành thả lỏng chính là, những tù binh kia đang rút lui khỏi từng đội, dọc theo sông đi xa về hướng nam, điệu bộ này càng chứng minh binh mã Từ Châu không có ý định công thành, bằng không những tù binh này đều phải tiêu hao chống đỡ ở đằng trước.
Rạng sáng ngày thứ ba sau đại chiến, phía chân trời vừa mới hơi ánh lên tia sáng đầu tiên, quân thủ thành vô cùng khẩn trương phát hiện binh mã Từ Châu lại có điều động, nhưng dường như lại có một đội binh mã rời khỏi Tế Ninh, chỉ cần không phải hướng về phía dưới thành, vậy không cần để ý tới.
Nhưng người trên đầu thành lại vốn dĩ không có nghĩ đến, Triệu Tiến cũng ở trong một đội binh mã này, đội nhân mã bốn trăm, bộ tốt tám trăm, đội nhân mã có một phần là một người hai mã, còn có hơn mười mấy chiếc xe ngựa chở đồ quân nhu đi theo.
Trước đó được dặn dò, bọn huynh đệ tự mình trấn thủ ở trong doanh trại, chỉ có Lưu Dũng đi theo, bất ngờ chính là người Tây Dương Lộ Dịch cũng được đưa tới nơi cửa doanh.
- Là ở bên kia sao?
Theo hướng Lộ Dịch chỉ, Triệu Tiến ở trên ngựa nhìn sang. Trong bóng đêm ở góc tường đông nam thành Tế Ninh đang rời đi như ẩn như hiện.
Lộ Dịch quả quyết trả lời.
- Đúng, chính là cái chỗ kia.
Triệu Tiến ở trên ngựa gật gật đầu, mở miệng nói.
- Đợi ta làm xong việc trở về thì bắt đầu, hôm nay ngươi cố gắng sửa soạn thật tốt, nếu cần gì thì tìm Trần Thăng giúp đỡ.
Lộ Dịch vội vàng vâng dạ, nhìn Triệu Tiến thúc ngựa chuyển hướng, lại là chắp tay thi lễ nói.
- Cung chúc Tiến gia lần đi này thành công, thuận buồm xuôi gió, phất cờ đã thắng lợi.
Khẩu âm đã rất tốt, tuy nhiên ngôn ngữ vẫn có sai sót, Triệu Tiến ở trên ngựa nhịn không được cười lên, lắc đầu nói:.
- Học không tệ, cứ như vậy học tiếp là tốt rồi.
Ngàn nhân mã này cứ như vậy mà yên lặng rời khỏi, người và ngựa đều hướng hướng nam mà đi. Quân thủ thành đối với điều này đã ngu ngơ rồi, lại không chú ý tới sau khi đi ra hai mươi dặm, đội binh mã Triệu Tiến dãn dắt lại đi vòng theo hướng đông bắc.
Bây giờ phủ Duyện Châu đã không phải là nơi chốn khói lửa rồi, loạn quân Văn Hương Giáo lôi kéo lưu dân tụ tập trú ở mấy chỗ, có khi là bao vây xung quanh thành trì, còn lại là điên cuồng tấn công châu huyện, tất cả lương thực đồ đạc đều bị cướp đoạt sạch sẽ,. Bọn lưu dân chỉ có đi theo mới có một miếng cơm ăn, rơi lại các nơi không có đường sống để đi, không phải là bị bọn trộm cướp mã tặc giết chết, chính là chết đói.
Đoàn người Triệu Tiến suất lĩnh đi đường rất an tĩnh, nhìn thấy đội ngũ tầm cỡ bậc này của bọn họ, bọn trộm cướp mã tặc cũng sẽ không dại dột mà tiến lên. Về phần các loạn quân của Văn Hương Giáo cảm thấy có lẽ là một đội nhân mã lộ khác của Văn Hương Giáo, khả năng chính là thần quân thiên binh hộ giáo của thành Tế Ninh bên kia.
Bởi vì đội ngũ Triệu Tiến suất lĩnh này cố ý biến y phục thành một bộ dáng bẩn thỉu không chỉnh tề. Về phần đội nhân mã thì nhìn từ xa ở phía trước, nhìn không ra có can hệ gì với nhau, chỉ cần không mặc chế phục quan quân, mọi người chỉ sẽ nghĩ tới là một lộ lưu dân mà thôi
Trên người mỗi gia đinh đều mang theo ba ngày lương khô, trên xe ngựa ngoài dụng cụ làm bếp và đồ đạc cần thiết chỉ mang thêm ngựa để thay, còn lại phần lớn gánh nặng đều đặt trong các hòm gỗ, tay nải.
Đêm đến, tìm một nơi thôn làng hoang vắng hạ trại bởi ở những nơi như thế, Văn Hương Giáo sẽ không có hạ độc trong nước giếng. Chẳng qua trong thôn cũng không còn sót lại cái gì, thi thể cũng đều đã hóa thành xương trắng cả rồi. Trong đêm tối còn nhìn thấy được mắt dã thú đỏ hồng vờn quanh, không biết là chó hoang hay là sói hoang.