- Biết vậy chẳng làm. Hối không kịp rồi. Huyện lệnh Ninh Dương lặp đi lặp lại những lời này ở trong lòng. Công phu lúc mới đọc sách đủ một chút, lúc thi Hội chữ viết đẹp một chút, lúc thi Đình số mệnh tốt một chút, vậy đã trúng được thứ bậc cao lưu lại làm quan ở kinh thành, không cần ra ngoài làm chức Tri huyện này.
Mặt đất Sơn Đông quả thật quá nghèo đói, điêu dân lại nhiều, trong mắt thân sĩ cường hào không bao giờ có quan phủ, tín đồ giáo phái, bọn mã tặc lục lâm cả ngày gây náo loạn. Năm nay lại có đại họa động đất thế này ngay cả tường thành cũng bị rung lắc sụp đổ. Thân mình đường đường là huyện lệnh cũng phải trú ở trong lều dựng lên tạm bợ.
Những thứ này còn chưa tính tới, không ngờ còn có nhà giàu trên đất này muốn thừa cơ mưu phản làm loạn. Tin tức mới đưa ra ngoài người mới bắt trở về, vốn ban đầu cho rằng đây là công lao, đánh giá từ quan trên cũng có được chỗ tốt, sớm ngày rời khỏi nơi chết tiệt này. Không ngờ rằng chưa quá mấy ngày, ban đêm không ngờ bị người ta bắt rồi.
Còn có vương pháp hay không, còn có đặt triều đình vào trong mắt hay không, dám đối đãi quát thét mệnh quan triều đình như thế. Vị huyện lệnh Ninh Dương này chỉ đành nín nhịn ở trong lòng. Đám hung đồ che mặt đó thật sự là không kiêng dè gì rồi. Người hầu cận của mình mới hô một câu đã bị cắt cổ máu bắn tung tóe khắp nơi, dọa bọn nữ quyến chết ngất.
- Án Mạnh Tiên Hán mưu phản làm loạn đã báo tới chỗ nào?
Huyện lệnh Ninh Dương luống cuống trả lời.- Đã báo tới chỗ phủ thành. Ông ta tới lúc này thật không có gì lo lắng. Đối phương tuy rằng hung hãn lại chưa chắc dám hạ thủ với mệnh quan triều đình, bản thân mình chính là huyện lệnh thất phẩm. Nhiều năm như thế, không ít loạn dân, nhưng chưa mấy gã Tri huyện tuẫn thân vì nước.
Sau khi hỏi ra câu trả lời này, một người bịt mặt đi mấy bước về phía trước. Còn chưa đợi động thủ đã bị đồng bọn ở sau lưng níu lại, hạ giọng nói.- Giết tên quan này, sẽ lớn chuyện đó.
- Chuyện đã lớn rồi. Án bậc này báo tới chỗ phủ thành còn phải tiếp tục báo tới chỗ tỉnh thành. Chuyện này vừa đưa ra, không biết bao nhiêu người sẽ theo đó nhúc nhích. Làm thịt tên quan này để cho những kẻ không biết tốt xấu đó hiểu lấy hậu quả.
Lời đối đáp này khiến người ngăn cản buông lỏng tay, người bịt mặt kia sải bước đi về phía trước. Tới lúc này, huyện lệnh Ninh Dương kia rốt cuộc kịp hiểu ra đối phương sang đây muốn làm cái gì, lắp ba lắp bắp khàn giọng nói.- Các ngươi đây là muốn làm cái gì? Các ngươi đây là muốn giết quan tạo phản sao?
- Là muốn giết quan tạo phản. Người bịt mặt tiến lên kia lạnh giọng nói một câu tay đã giơ lên chém xuống, huyết quang văng tung tóe.
Tạ Minh Huyền trầm giọng nói với Từ Hồng Nho.- Dấu vết ở huyện Ninh Dương bên kia đã dọn dẹp sạch sẽ. Mạnh Tiên Hán ở trong lao tự vẫn, phàm là kẻ dính líu tới không còn một người nào sống sót, cũng đã đánh tiếng với bên phía Ninh Dương, mấy ngày nữa báo lên trên loạn dân kêu gọi nhau tụ tập giết chết quan lại sau đó bỏ đi.
Từ Hồng Nho đã từ trong thành huyện Vận Thành dời tới Tăng gia trang, nơi này hiện giờ đã bận rộn huyên náo ước chừng có mấy ngàn người chen chúc ở nơi này.
Động đất lần thứ nhất, động đất lần thứ hai, nạn dân, dân đói Sơn Đông vẫn giống như ngày thường cảm thấy phải tụ tập lại huyện Vận Thành, Từ Chân Nhân bên này sẽ từ bì khoan dung. Nhưng sau khi tới được đây tráng đinh khỏe mạnh được lưu lại, nữ nhân trẻ tuổi và thiếu niên, thiếu nữ bị bắt đi bán hết, người còn lại chỉ có được một chút lương thực. Sau đó được nói cho biết một vùng Tế Ninh Châu có người cứu tế, bọn họ không còn đường để đi cũng chỉ đành đi nơi đó.
Vào lúc này, dân chúng trong huyện Vận thành cũng có cảm giác sai lầm, cho rằng Từ Chân Nhân lần nữa bắt đầu cứu tế bá tánh, cứu tế nạn dân, nhưng sau khi đi sang mới nhận ra không phải. Người tụ tập ở Tăng gia trang vốn dĩ chẳng phải là nạn dân, lưu dân mà là một đám hán tử khỏe mạnh, thậm chí còn nhìn thấy mấy trăm trên ngàn con ngựa, trâu khỏe và lừa cũng không thiếu.
Thiên tai như nay, khó khăn như nay gia súc sớm đã bị giết ăn thịt, không còn thức ăn gia súc cũng chống đỡ không nổi, tại sao nơi này lại có nhiều như thế, đông người như thế, nhiều gia súc lớn như thế, ở đâu ra nhiều lương thực như vậy. Trong huyện Vận Thành đã có người sắp phải chết đói,, nơi này như thế nào còn có gia súc được ăn no.
Nhưng không có người nào đếm xỉa tới điều nghi hoặc của bọn họ, cũng không có người bận tâm nghi hoặc của bọn họ, cũng không cần lo lắng những nghi hoặc này tung ra ngoài. Dân chúng trong huyện Vận Thành thậm chí không cách nào rời đi quá xa, đó sẽ chết đói ở giữa đường.
Nói xong một chuyện, Tạ Minh Huyền lại nói chuyện thứ hai.
- Chỗ phủ thành đã ra giá, công văn án kiện kia nán lại mười ngày là ba ngàn lượng, hai mươi ngày là tám ngàn lượng, ba mươi ngày là một vạn bốn ngàn lượng.
Từ Hồng Nho trầm ngâm chốc lát, giọng điệu chậm rãi mở miệng nói.- Bạc nhiều hơn nữa chúng ta cũng lấy ra được, bên đó lẽ nào không báo sao?
Tạ Minh Huyền thấp giọng trả lời.- Khó, số ngân lượng này là của hai vị sư gia bên cạnh Tri phủ, hai Thư biện Hình phòng và Binh phòng còn có trạm dịch cùng nhau thu, trên dưới đều phải đút lót. Nhưng đại án dính líu tới mưu phản bậc này, không báo không được. Dù qua loa tắc trách thế nào trong vòng nửa tháng cũng phải đưa tới tỉnh thành cũng phải có hồi đáp trở lại. Bọn chúng cũng chỉ đè lại được tới lúc đó thôi.
Trước khi giữ chức quan một nơi nào đó, bọn văn sĩ chỉ biết đắng khổ đọc kinh nấu sử, bên trên đó không có lấy một điểm chính vụ, thực vụ đáng nói. Việc chính khắp nơi đều phải dựa vào sư gia và bọn Lại mục bên dưới tới lo liệu. Ngân lượng đưa tới tay, chỗ trống những kẻ này giở trò rất lớn, chuyện phạm vào vương pháp cỡ nào cũng làm được.
Tuy nhiên mọi người làm nhiều năm như vậy, cũng biết có mấy con đường chạm tới không được, khả năng chậm trễ, kéo dài nhưng không làm không được. Điều này mọi người cũng đều hiểu rõ.
Từ Hồng Nho trầm ngâm nói.- Nửa tháng.
Tạ Minh Huyền vô cùng khẩn thiết nói.- Giáo tôn, vì cầu vẹn toàn, chúng ta vẫn phải xem thành hai mươi ngày. Những kẻ hiện giờ dám vòi ngân lượng kia, thật nếu như chuyện xảy ra rồi bọn chúng chẳng những sẽ không làm việc còn sẽ bán đứng chúng ta.
Nói rất khẩn thiết, Tạ Minh Huyền lại biết rõ Từ Hồng Nho sớm đã định sẵn kế sách bằng không vào lúc mấu chốt khẩn yếu thế này, mấy người thân tín chưởng quản võ lực như Từ Hồng Cử, Hạ Trọng Tiến và Hầu Ngũ lại chẳng thấy bóng dáng đâu, đây há không phải hoang đường lắm ru.
Với lòng dạ của giáo chủ Văn Hương Giáo Từ Hồng Nho, vào lúc này cũng che giấu không được thần sắc biến hóa. Tạ Minh Huyền cung kính đứng ở một bên chờ đợi.
Không qua bao lâu, Từ Hồng Nho vỗ trên kỷ trà trước mặt một cái, giọng điệu buồn bực nói.
- Làm, nói làm đại hội vào tháng tám, tin tức Mạnh Tiên Hán để lọt ra ngoài kia cũng là tháng tám, còn có gian tế phản đồ đáng giết ngàn đao nói với bên ngoài là tháng tám. Chúng ta bắt tay vào làm lúc này, khắp nơi tất nhiên trở tay không kịp.
Tạ Minh Huyền phụ họa theo.- Giáo tôn cao kiến. Vào giữa tháng năm, tháng sáu này chính là lúc khẩn yếu dễ gây đói kém. Trong dân chúng, quan kho đều lo lắng, lúc này bắt tay vào làm bọn chúng chống đỡ chẳng đặng.
Từ Hồng Nho đứng bật dậy khỏi chỗ ngồi mở miệng nói.- Hiện giờ phải truyền tin khắp nơi, chiếu theo bàn bạc bắt đầu đi làm.
Tạ Minh Huyền khom người nghe lệnh, đứng dậy rảo bước đi nhanh ra ngoài, gã biết tin tức truyền cho khắp nơi không hề chỉ là từ chỗ của mình ra ngoài, chỗ Thẩm Trí, Trương Giản Bạch bên kia ai nấy cũng có rất nhiều kẻ đưa tin.
Trong lần động đất này, huyện Cự Dã phủ Duyện Châu Sơn Đông chịu tổn hại rất nặng, nhà cửa trong thành sụp đổ là chuyện nhỏ, ngay cả tường thành cũng có ban phía ngã sập xuống lấp hết cả sông đào bao quanh thành.
Nơi này vốn đã bị sưu cao thuế nặng và quân lương làm cho dân chúng lầm than, lại tới thêm hai lần động đất lại càng kề bên tuyệt cảnh. Ngay cả trung tiểu địa chủ cũng chống đỡ không nổi nữa, tụ tập cùng đám bá tánh cùng quê gây náo loạn. Lúc mới bắt đầu náo loạn, tất cả cũng có tính toán, chớ nhìn quan kho, nhà giàu đều rỗng không nhưng phủ Lỗ Vương và điền trang phủ Diễn Thánh Công đều còn lương thực, mọi người đánh phá hai nơi này, thế nào cũng duy trì tới được lúc thu hoạch vụ thu.
Ai ngờ được bảy ngày sau động đất, bọn nạn dân cũng chỉ là vừa mới tụ tập lại, còn chưa có sửa soạn làm cái gì, điền trang phủ Lỗ Vương và phủ Diễn Thánh Công lại đột nhiên nổi lửa, không có người đi cứu hỏa, tất cả mọi người đều là chạy loạn bốn phía, ngay cả trang dân hai nhà này bản thân cũng thành lưu dân, nạn dân, lương thực càng là không còn một hạt.
Miếu mạo hai nhà, đạo quán một nhà thậm chí am ni cô cũng bị đánh phá. Lương thực vỏn vẹn bên trong có vốn dĩ chỉ là như muối bỏ biển không đủ cho mọi người chia chác nhưng đường xá bốn phía cắt đứt muốn chạy nạn cũng không có chỗ đi. Có một số kẻ tuổi tác lớn đã cảm thấy không tốt, nghĩ thầm chẳng lẽ phải loạn tới mức ăn thịt người đói chết, rất nhiều người thậm chí tự xử bản thân trước rồi.
Lúc này, duy nhất còn có chút lương thực cứu tế chính là giáo chúng thắp hương. Chỉ cần nhập giáo thắp hương, mỗi ngày ít nhiều có chút để ăn. Chớ nghĩ tới ăn no, gắng gượng không bị chết đói chống đỡ từng ngày được. Nhưng đây tốt xấu gì cũng là một con đường sống, người dáng vẻ thành kính trong thoáng chốc đã trở nên nhiều hơn rồi.