- Hiểu rồi, hiểu rồi. Mấy người bên cạnh cười, dùng ngữ điệu kỳ quái trả lời.
Khoảng cách mấy trăm bước, theo chậm rãi của đội nhân mã tiến lên, đội ngũ bên kia cũng thành hình, một hàng người Sư gia trên ngựa đều hít khí lạnh, đội ngũ bọn loạn tặc này thực có dáng vẻ đấy, nhiều người như thế, đông đen xếp thành hàng, nhìn liền cảm giác không thở nổi.
Bọn họ căng thẳng thế này, nhưng người đội nhân mã Triệu Tự Doanh lại đang cười vang, đến tên đội trưởng đầu mục ổn trọng cũng có chút coi thường, nhưng vẫn giơ tay lên nói.- Bên phía lưu tặc cũng có cung tiễn, mọi người cảnh giác chút, đừng lại gần quá, làm theo ta, ta làm gì mọi người làm theo là được.
Cao giọng nói xong, trong đội ngũ lại có mấy người dùng ngôn ngữ người Sư gia nghe không hiểu lại giải thích cho người bên cạnh. Đúng vào lúc này, một vị hương dung Sư gia cũng kịp nhận ra, buồn bực nói.- Thiếu gia, đây là Thát tử. Bên phía Tế Ninh có người Sắc Mục và Thát tử, tôi từng nghe bọn họ nói, câu nói vừa rồi đúng là từng nghe.
Mọi người bừng tỉnh đại ngộ, khắp nơi Đại Minh đều có người Săc Mục và người Mông Cổ, làm quan và trong Vệ sở đều rất nhiều, không có gì là lạ, nhưng binh tốt xuất thân Mông Cổ này ở Đại Minh trước giờ được cho rằng sức chiến đấu vượt trội, nhưng cho dù vượt trội thế nào hai trăm người này cũng không có cách này đối phó với mấy nghìn người, tuy nói không đánh lại cũng chạy được, nhưng thế thì có hữu dụng gì chứ.
Nhìn đội trưởng dẫn đội giơ tay ra hiệu, sau đó thúc ngựa chạy về một bên, cả đội ngũ đều chạy theo, đoàn người Sư gia cũng vội vàng theo sau.
Đội ngựa này trong lúc phi nhanh thành một cánh quân, người cưỡi ngựa trên ngựa đều căng thẳng, hô hét huýt sáo cứ như vậy mà xẹt qua tiền trận lưu tặc. Lúc hai bên gần nhau nhất khoảng cách không quá hai mươi bước, nhìn đội ngựa xông đến tiền trận lưu tặc bắt đầu xôn xao bất an.
Người trên ngựa đều nghe rõ ràng tiếng hò hét trong đội ngũ lưu tặc.- Chỉ cần đứng vững đừng hỗn loạn, kỵ binh không dám xông đến, chúng đến chính là chết.- Bên phía Tế Ninh chính là nhờ vào cái này mà thắng quân Minh. Chúng ta người nhiều thế này, người cưỡi ngựa ít thế, chúng ta cũng sẽ đánh thắng.- Mọi người mau hô hào thần Phật, hô vạn tuế phù hộ chúng ta.
Tiếng hô to khàn cả giọng, trận hình xôn xao dần dần bình ổn, bắt đầu có người niệm tụng.- Di Lặc Phật Tổ, tiên quốc Tây Thiên Lại có người thẳng thừng nói là.- Phúc Liệt vạn tuế. Từ Hồng Nho vừa là giáo chủ, vừa là hoàng đế Trung Hưng Phúc Liệt, nghe nói là Di Lặc hoá thân, đọc tên ông ta thì được phù hộ. Bây giờ tin đồn trong đội ngũ Văn Hương Giáo không ít, đều nói cái ngày đối diện với hơn vạn quan quân đó lưu dân trên chiến trận chính là cùng đồng thanh niệm tụng tôn hiệu của giáo chủ hoàng đế vạn tuế, kết cuộc thần binh hạ phàm quan quân không đánh tự tan, hiện giờ còn không dám ló đầu.
Loại biến hoá này khiến người Sư gia nhìn mà lạnh lòng, binh pháp thao luyện cộng thêm điên cuồng tín giáo này, rốt cuộc muốn tạo thành hoạ hại lớn thế nào nữa. Nhưng đội ngựa Triệu Tự Doanh lại không có cử chỉ gì, cứ liền lạc cưỡi ngựa nhích tới gần, lúc khoảng cách gần nhất mở cung bắn tên.
Người cưỡi ngựa Triệu Tự Doanh thúc ngựa chạy cũng không nhanh, ung dung giương cung bắn tên, còn có người nhìn chằm chằm đội ngũ lưu tặc, có một số người ung dung bắn tên, có một số người thì đột nhiên cử động gấp gáp, người trong đội ngũ lưu dân không ngừng kêu thảm ngã xuống. Người Sư gia biết trên ngựa bắn tên chĩ có một, nhìn biểu hiện cử động có tố chất này của Triệu Tự Doanh cũng không dám lấy ra bêu xấu nữa. Song một đám người nhìn xem rất là kỹ lưỡng, kẻ ung dung giương cung là tùy ý nhắm vào hàng đầu tiên hoặc là bắn vãi mưa tên ra. Còn những kẻ đột nhiên giương cung bắn gấp gáp kia thì dõi mắt nhìn cung thủ trong đội ngũ lưu dân bởi vì con ngựa không nhanh cho nên nhắm chuẩn không khó.
Đội đội nhân mã Triệu Tự Doanh chạy ngang qua trước hàng trận của lưu tặc, tiền trận lưu tặc đã ngã đổ rất nhiều cỗ thi thể, phải nói là tên bắn không phát nào hụt. Song sĩ khí đại đội lưu tặc vẫn vang dội như trước, vẫn đang ở nơi đó hô hào các loại khẩu hiệu, Phật hiệu.
Quả thật là không tổn thương gì, song hai trăm cỗ xác chết, chút thương vong này đối với lưu dân mấy ngàn người chẳng coi vào đầu, bọn họ đã quen thấy chết chóc, đối với điều này đã rất hờ hững rồi. Người Sư gia âm thầm nóng vội, cứ tiếp tục như vậy cũng không phải cách.
Tuy nhiên đội trưởng dẫn đội lại cử động ung dung, sau khi lượn một vòng lại hô lên nhích lại gần trong khoảng cách hai ba mươi bước giương cung lắp tên, lại một đám người kêu thảm ngã xuống, hàng ngũ lưu tặc dần dần trở nên lộn xộn. Kinh nghiệm chỗ Tế Ninh đã truyền tới, kỵ binh kẻ địch nếu như lại gần bắn tên vậy hãy liều mạng xông ra, chỉ cần đánh hạ mấy người đối phương, đối phương sẽ không dám tới gần nữa.
Nhưng nơi này khác với nơi Tế Ninh, bên đó là tráng niên thành kính sàng lọc lựa chọn ra, nơi này không khỏi còn kém xa. Nhìn đối phương cưỡi ngựa uy phong lẫm liệt ép lại rất nhiều người đều kinh hồn khiếp vía nào còn có lòng dạ xông tới trước chỉ ở trong miệng, trong lòng liều mạng tụng niệm, hy vọng mũi tên đối phương đừng rơi ở trên đầu mình.
Nhưng lần thứ hai xông lên, không có cử chỉ nào không được nữa. Đầu mục các cấp Văn Hương Giáo tụ chúng nổi loạn kia có người làm gương cho binh sĩ, có người xua đuổi bộ hạ của mình tiến lên nâng ngang các loại binh khí xông giết ra ngoài. Nhưng ngay mỗi thời khắc đó, kỵ binh đội nhân mã Triệu Tự Doanh chẳng những không có kinh hoảng tăng thêm bước chân, ngược lại đánh ngựa dừng lại ở trên ngựa giương cung lắp tên liên tục bắn ra, đánh nát hoàn toàn người xông ra lao thẳng tới mới lần nữa thúc ngựa chạy đi.
Lưu dân nghênh đón mưa tện xông ra ngoài tất nhiên hung hãn không sợ chết, nhưng người cưỡi ngựa Triệu Tự Doanh dừng ngựa bắn tên như vậy, mắt thấy lưu dân còn có mấy bước đã xông tới trước mặt, mắt cũng không chớp tiếp tục giương cung bắn tên, can đảm này cũng giống như vậy rất đáng nể.
Lần này bỏ lại hơn trăm cỗ thi thể, bọn lưu dân cũng không dám xông ra ngoài nữa, hàng trận làm cho giống cũng giữ vững không được nữa, đứng ở nơi đó thành tấm bia sống, tùy ý đối phương bắn tên giết hại. Sao lại chịu khổ như vậy, nào có sợ phải lấy mạng đổi mạng, đó đều là tốt, cứng rắn đánh nhau như vậy ai cũng không chịu nổi.
Chính đang lúc rối loạn, đội nhân mã Triệu Tự Doanh lại lần nữa lượn trở về, lần này lại không có nhích tới quá gần, tuy nhiên cũng lười giữ gìn nhanh nhạy gì, cách khoảng chừng bốn mươi bước đồng loạt dừng lại thú cưỡi sau đó hét lên ở trên ngựa nâng cung bắn ra, mưa tên gào thét rơi vãi sang.
Người Sư gia đã hoàn toàn không theo kịp diễn biến rồi, sợ hãi bản thân làm chậm trễ đại đội, lại sợ hãi bản thân không theo kịp bị vây hãm trong trận địa, dứt khoát đứng ở nơi xa nhìn. Chỉ thấy được kỵ binh đội nhân mã Triệu Tự Doanh cưỡi ngựa như đi bộ xoay chuyển như ý, giương cung như vung đao đơn giản mau lẹ, lại vô cùng chuẩn xác.
Trong trận thế lưu tặc có người rống giận.- Liều mạng với bọn chúng, cứ tiếp tục như vậy nữa mọi người đều xong rồi. Rất nhanh đã khuấy lên tiếng hô ứng rống giận. Trận hình càng lúc càng giữ vững không được đột nhiên sụp đổ, dòng người giống như trận lũ lụt sau khi vỡ đê mãnh liệt xông về phía trước.
Người cưỡi ngựa đội nhân mã Triệu Tự Doanh vẫn huýt sáo hô quát cổ quái, trên tay thì không ngừng kéo cung. Trong khoảng khắc vọt tới trước này mỗi người trong số bọn họ ít nhất cũng bắn ra được hai mũi tên, kẻ nhanh tay đã bắn ba mũi tên. Hai trăm người không ngừng bắn tên, thế mưa tên không ngừng rơi vãi này cũng vô cùng mãnh liệt, lưu dân vọt tới trước bị đánh dừng hẳn lại. Kế đó người cưỡi ngựa đội nhân mã Triệu Tự Doanh cười quái dị thúc ngựa xoay người, tăng thêm cước bộ nghênh ngang rời đi.