Về tới nơi doanh trại đóng quân, khẩn yếu nhất lúc này chính là an bài ổn thỏa tù binh, Từ Hậu Sinh sau khi viết xong phong thư hồi âm dán xong giao cho Triệu Tiến bên đó đóng dấu kế đó an bài người đưa đi, sau đó nữa mới là nói tới việc chính.
Triệu Tiến cười nói.- Lần ra khỏi nhà đi xa này, từ trên biển tới phương nam, cảm giác như thế nào?
Từ Hậu Sinh rất là thành khẩn nói.- Không dối gạt tỷ phu, ra khỏi nhà lần này mới biết mình là ếch ngồi đáy giếng, hóa ra thiên hạ lớn như vậy.
Vốn tưởng rằng Triệu Tiến hỏi thăm chỉ là khách sáo giữa thân thích, lại không ngờ rằng Triệu Tiến hỏi rất kỹ càng, từ mấy người giao thiệp trên thuyền kia mãi tới cảnh sắc phong tục của Áo Môn, dò hỏi từng chuyện một, hỏi han cẩn thận khiến Từ Hậu Sinh vừa vui mừng vừa kinh ngạc.
Lần ra biển đi xa này, mặc dù đi suốt một đường vội vã, nhưng Từ Hậu Sinh lại cảm thấy mình khác biệt với trước đây, tầm mắt mở mang, chí hướng ôm trong lòng cũng biến đổi rất nhiều. Vốn tưởng rằng sẽ không hợp với Từ Châu, lại không nghĩ rằng tỷ phu nhà mình rất thông hiểu cách nghĩ của mình. Đàm luận nói chuyện, nói tới lúc này Từ Hậu Sinh mới có cảm ngộ, hóa ra tỷ phu mình vẫn luôn có tầm mắt cao xa, không phải tỷ phu thông hiểu mình chỉ sợ là tới hiện giờ bản thân mới gượng ép theo kịp ý nghĩ. Loại có tri âm này lại cảm nhận kiến văn và tâm trí của bản thân được nâng cao, tất nhiên vui mừng.
Từ Hậu Sinh sở dĩ kinh ngạc, còn là biết Triệu Tiến chưa từng rời khỏi nhà đi xa. Lần đó đi kinh sư chỉ là vỏn vẹn có một lần, còn lại đa số thời điểm đều là lấy Từ Châu làm tâm bắc tiến tới Tế Ninh, xuôi nam tới cửa sông Thanh Giang, chưa bao giờ vượt ra quá phương viên này. Nhưng nói chuyện về những người Phiên và trên mặt biển kia thật giống như rất am tường. Điều này khiến Từ Hậu Sinh nghĩ tới lời đồn túc tuệ kia, chẳng lẽ tỷ phủ nhà mình thật là tinh tú chuyển thế đầu thai sao?
Hai người cứ như vậy nói chuyện hơn một canh giờ, mãi tới Lộ Dịch bên ngoài phái người đến mời, trước khi rời khỏi quân trướng, Triệu Tiến nói với Từ Hậu Sinh.- Đệ về sau chuyện cần làm có rất nhiều. Nghề khai khoáng của Từ gia phải trông coi cho tốt, nhưng cũng chớ bó buộc trên khai khoáng này, xem nhiều trên biển, xem nhiều phương nam.
Từ Hậu Sinh vội vàng vâng dạ, y nhận ra được chuyện phiếm mới vừa rồi không chỉ là tò mò và bận tâm của Triệu Tiến. Hắn trong lúc nói chuyện vẫn luôn ghi chép, Từ Hậu Sinh cuối cùng hiểu được loại bút pháp kỳ quái của Triệu Tiến tới từ nơi nào, đúng thật là rất giống y hệt bút lông ngỗng của người Phiên.
Hơn một canh giờ ý nghĩa đối với Từ Hậu Sinh không chỉ như vậy, không biết bao nhiêu người nhìn thấy, Triệu Tiến từ bên ngoài trở về không màn tới gió bụi mỏi mệt, không để ý nhiều đại sự như vậy phải xử trí, lại trò chuyện lâu như thế với em vợ của mình. Về sau Từ Hậu Sinh này phải coi trọng đối đãi, có lẽ Tiến gia có ý dùng người trong nhà, cảm thấy yên lòng sao? Đoán mò đủ loại, tất nhiên là sẽ không nói ra.
Ở trên đất trống giữa thành trì và Triệu Tự Doanh, chỗ cách tường thành mấy trăm bước, đắp dựng lên một đài đất rộng rãi, xung quanh đài đất có giá gỗ, khung sắt còn có xiềng xích thô to đặt loạn trên đất, các loại gia súc lớn như trâu ngựa đứng ở ngoài trăm bước. Ở trên đài đất có một khẩu đại pháo, nhìn so với những hỏa pháo đi theo Triệu Tự Doanh kia, họng súng lớn gấp mấy lần, chiều dài cũng là mấy lần. Hỏa pháo cực lớn bậc này, bày ở nơi đó chính là rúng động lòng người.
Mặc dù chỉ có một khẩu bày ở nơi đó, lại khiến cho lòng người sinh ra kính sợ. Trừ thứ đó ra, tám khẩu hỏa pháo ngày đó hiển rõ uy mãnh dưới thành Tế Ninh thì lại đang chĩa hướng đầu thành góc đông nam.
Từ Hậu Sinh có chút tự hào giới thiệu.- Tỷ phủ, đây chính là pháo mười hai cân tây mua về từ Áo Môn, đã ở Từ Châu bắn thử mới đưa sang đây. Thuốc pháo, đạn pháo đều làm sẵn rồi.
Cát Hương cực kỳ hứng thú nói.- Đại ca, thứ này cân nặng cũng không nhẹ. Chúng đệ dùng hơn hai mươi dân tráng và mười mấy con trâu, thật không dễ dàng mới tới được chỗ này.
Triệu Tiến đi tới trước hỏa pháo dùng tay vuốt ve một lượt bề mặt có chút thô ráp, tuy nói hình thù không khác biệt với hỏa pháo nhà mình, nhưng khuôn mẫu tiểu tiết hoàn toàn khác biệt. Đây chính là trường pháo mười hai cân trên thuyền Tây Dương, con thuyền bồng bềnh trên nước, đủ chở được thứ đồ nặng nề, cho nên chiều dài, cân nặng pháo trên thuyền đều phải lớn hơn hỏa pháo dùng trên bộ, lượng thuốc chứa cũng vượt hơn xa, uy lực tất nhiên càng mạnh hơn.
Triệu Tiến trầm giọng nói.- Nếu như chúng ta tạo ra giá pháo, xe pháo càng tốt hơn. Mười người, chín ngựa cũng đã đủ điều khiển rồi.
Cát Hương giải thích động tĩnh mấy ngày nay.- Đại ca ra ngoài mấy ngày, thành Tế Ninh này vẫn không chịu an phận. Hôm trước còn mở cổng thành xông ra ngoài một lần lập tức bị ngăn trở lui, vứt lại hơn trăm mạng. Lúc còn lại người thuận theo tường thành chạy ra ngoài đều bị ngăn chặn. Song tin tức hẳn truyền ra ngoài rồi. Hướng Trâu huyện bắt đầu có người sang rình mò bị đội nhân mã của chúng ta bắt được mấy người. Nói là Từ Hồng Nho bên đó phái tới.
Triệu Tiến từ trên đài đất đặt hỏa pháo rời khỏi, trầm giọng hỏi.- Có tin tức của Lôi Tử không?
Câu hỏi này khiến vẻ mặt của một đám người đều trở nên nặng nề. Trần Thăng, Thạch Mãn Cường và Cát Hương đều lắc đầu. Triệu Tiến thở hắt ra, không có hỏi tiếp điều này mà là hỏi.- Từ Hồng Nho bên đó như thế nào?
Cát Hương cười nói.- Nói tới thật quỷ quái. Từ Hồng Nho bên đó rút binh mã tấn công Đằng huyện đi. Binh mã rải ra ở mấy nơi cũng đều đang rút về hướng Trâu huyện cũng không biết là tử thủ hay là muốn quyết chiến với chúng ta.
Với chênh lệch chiến lực của đôi bên, Từ Hồng Nho không có một tia phần thắng, ông ta càng không nhúc nhích, khả năng bại vong lại càng lớn. Nhưng Từ Hồng Nho này lại không bỏ trốn, ngược lại co rút binh mã chờ đại chiến, đây thoạt nhìn cũng chính là ngu xuẩn. Triệu Tiến lắc đầu bật cười, ngẫm lại những việc từng bàn luận qua với Mã Xung Hạo thật đúng là được ấn chứng rồi. Kiêu hùng thời thái bình bậc này một khi tới mấu chốt đao thật thương thật đánh nhau, thì không đáng nhắc tới.
Lô Dịch thanh âm cổ quái hô.- Mấy vị lão gia, lát nứa phải thử pháo rồi, mời tránh xa chút.
Gia đinh hỏa pháo đã tiến lên, bắt đầu cọ rửa nòng pháo, nhét vào hỏa dược. Mấy người Triệu Tiến đều lui về sau, Triệu Tiến vừa đi vừa hạ lệnh.- Đoàn thứ nhất và đại đội thứ tư tiến lên. Tùy thời sửa soạn đoạt thành. Hậu Sinh đệ đi viết mấy phong thư, hãy nói hiện giờ giết giặc coi như lập công, nếu như đợi thành trì bị công phá vậy thì đánh đồng xem như đồng đảng phản tặc. Đại Hương lát nữa dặn người dùng tên đưa thư vào.
Cát Hương vội vàng vâng dạ, lại mở miệng nói.- Đại ca, huynh vừa mới trở về, nhất định là mệt mỏi, không bằng nghỉ ngơi chốc lát. Thành Tế Ninh này dù sao là miếng thịt trên thớt gỗ, lúc nào xuống tay cũng được.
Triệu Tiến thản nhiên trả lời.- Các lộ quan quân hiện giờ cũng hẳn tiến vào Sơn Đông, thì giờ chúng ta ở nơi này không nhiều nữa.