Gã làm ra dáng vẻ này, hai người kia cũng kịp sực tỉnh, theo đó quỳ xuống đất, chỉ nói cái gì mà nguyện ý nghe giáo chủ sau khiến ra roi khiển mã, tính mạng gia sản đều không mảy may để ý tới, dựa vào chỉ bảo.
- Làm cái dáng vẻ này cho ai xem. Khi không lại khiến người ta chê cười, đứng lên đi. Từ Hồng Nho thản nhiên nói, ba người kia làm sao dám đứng lên. Từ Hồng Cử và Hạ Trọng Tiến cười lạnh vài tiếng, ba người Mạnh Tiên Hán quả thật xấu hổ và giận dữ muốn chết.
Từ Hồng Nho giống như đang nói đến chuyện thường ngày, cười nói.- Ba người Mạnh Tiên Hán bọn họ nghĩ ắt hẳn rất rõ ràng. Ở nơi này bị khinh bỉ chịu nhục đều nhận hết, đợi tới lúc trở về nhà mình vậy thì không do chúng ta nữa. Tới lúc đó trời cao hoàng đế xa, bổn tọa chẳng lẽ còn giơ tay sang được, tới lúc đó còn không phải dáng vẻ cũ sao.
Lời nói này khiến ba người bọn hắn đều chấn động, sô lần dập đầu không kìm nổi lại nhanh hơn không ít. Việc trong lòng bị nói trúng, ngay cả cầu xin tha thứ nài nỉ cũng không biết phải nói gì.
- Không cần dập đầu, chừa chút khí lực dùng để làm việc.
Từ Hồng Nho lạnh lùng nói. Mạnh Tiên Hán, Đường Du và Chu Niệm Am không dám chậm trễ, đều ngượng ngùng đứng lên. Bọn họ nghe ra được vẻ lạnh lùng trong giọng nói của giáo chủ.
Từ Hồng Nho chậm rãi nói.- Muốn các ngươi làm gì phải làm cái đó, chớ có cảm thấy trở về thì mọi sự đều may mắn. Lục Thanh và huynh đệ Triển gia kia chính là không muốn đến đây, vậy thì phải tới thẳng nhà mời đến.
Nghe được câu này, ba Từ Hồng Nho đều không kìm nổi rùng mình một cái. Bọn họ đột nhiên nghĩ đến một chuyện, lần này may mình đến đây, nếu như không đến, chỉ sợ đầu của mình sẽ bị cất vào trong hòm gỗ, đặt ở chỗ này cho người khác nhìn.
- Xin giáo tôn yên tâm. Nước sôi lửa bỏng thuộc hạ tuyệt không hai lời, nếu như có một tia giả dối, sẽ bị Thiên Lôi đánh trúng. Mạnh Tiên Hán nghiến răng nghiến lợi thề thốt.
Từ Hồng Nho cười nhạt một tiếng, không để ý tới bên này, một gã hán tử nghèo khó vẻ mặt cung kính lúc này bước về phía trước hai bước, quỳ luôn trên mặt đất, vô cùng khẩn thiết nói: - Giáo tôn, bể khổ khôn cùng, tín đồ trầm luân, đều chờ giáo tôn thi triển pháp lực vô biên, lập ra Tây Thiên thần quốc, cực lạc gia hương, phổ độ chúng sinh. Giáo tôn, tín đồ khổ vô cùng a.
Sau khi hán tử kia nói xong, thành kính dập đầu, bái dài sát đất. Những người ăn mặc giống như vậy đều làm theo. Những người ăn mặc phú quý mặt đối mắt nhìn nhau, trong ánh mắt có chút bất đắc dĩ, chần chừ một chút cũng theo chân đứng lên bái xuống.
- Mười một tháng tám, chính là ngày Di Lặc Phật tổ đến nhân gian, ngày đó khởi sự lúc chính ngọ. Các vị phải trở về tận lực sửa soạn. Sau khi chuyện thành công, cùng chung phú quý nhân gian, cùng nhau tới cực lạc, tiên giới.
Vào ban ngày mọi người ở đại hội tán đi, buổi tối gặp Từ Hồng Nho cũng chỉ có tâm phúc thân tín. Huyện Vận Thành bên này cũng không phải tất cả phòng ốc đều bị động đất làm sập hư hao, nhưng đoàn người cũng không biết những phòng ốc chưa bị sập rốt cuộc còn bao nhiêu tai họa ngầm. Mặc dù sớm tối gì tiết trời vẫn rất lạnh, những Từ Hồng Nho vẫn sống ở trong căn lều bằng gỗ trúc, bên trong dùng chăn bông và lông để tăng khả năng giữ ấm, che đậy.
- Thật ra bọn Mạnh Tiên Hán chỉ là ló đầu ra, chỉ có bọn Lục Thanh xui xẻo. Phàm là Hội chủ, Hương chủ có gia cảnh lần này đều không quá bằng lòng.
- Đã có một chút gia nghiệp nhỏ, trải qua những ngày không tệ lắm, tự nhiên lại thấy luyến tiếc. Tuy nhiên đã an bài tốt, nếu ai lòng mang chí khác, hoặc muốn thông đồng cùng quan phủ, vậy thì sẽ có kết cục như bọn Lục Thanh.
Rượu và đồ ăn trên bàn đầy ắp. Bên ngoài có rất nhiều người cả một bữa cơm no cũng là hy vọng xa vời, mà ở nơi này lại nhìn thấy được danh tửu Hán Tỉnh xuất xứ ở Từ Châu, món ngon đặc sản đến từ khắp nơi.
Món ăn quý và mỹ vị lạ như vậy, Từ Hồng Nho và thân tín đều không để ý. Bọn họ mỗi người vẻ mặt đều thận trọng, đại sự sắp tới, còn ai lo lắng hưởng dụng những thứ bình thường này chứ.
Bọn người Từ Hồng Cử, Hạ Trọng Tiến và Hậu Ngũ thần tình có chút hưng phấn, còn Tạ Minh Huyền và Thẩm Trí vẻ mặt lại thận trọng, Từ Hồng Nho ngồi ngay ngắn tại đó, cũng cầm chén rượu vàng nóng ấm nhấm nháp.
- Giáo tôn, đội nhân mã bây giờ đã gom đủ bốn trăm, đến lúc đó tính cả người cưỡi ngựa mang đao, số lượng sáu trăm đến tám trăn hẳn là có. Liêu binh, đào binh thu nạp ở hai phủ Đăng Lai cũng có con số hàng nghìn, tính cả tráng đinh phân hội, hương đường khắp nơi, người biết cầm vũ khí ra trận chém giết ba nghìn đến năm nghìn cũng gom ra được. Lúc sắp gây náo loạn, có lẽ còn được nhiều hơn.
Tạ Minh Huyền ở nơi này thuật lại, tất cả mọi người đều buông bỏ việc nơi tay chuyên chú nghe gã kể ra số lượng. Tạ Minh Huyền lại nói.- Nhưng quan quân trên đất Sơn Đông còn hơn chín ngàn. Hiện giờ phủ. Đăng Châu có hơn vạn quân đất lạ từ Liêu Trấn tới cũng có quá vạn. Đây chính là con số hơn vạn binh mã. Đội nhân mã quan quân vượt quá hai ngàn đây vẫn là hơn xa bản giáo. Cục diện bậc này, cho dù qua tháng tám cũng sẽ không có gì đổi mới. Nếu thật phải làm đại sự thì rất nguy hiểm a.
Thẩm Trí phụ họa nói.- Nhưng ngược lại giáo chúng tụ tập, lại lôi kéo dân chúng các nơi. Mười vạn, mấy chục vạn tựu chung là có đấy, chỉ sợ quan quân cũng không làm gì được, chỉ sẽ bị đánh cho tan tác. Đến lúc đó vẫn phải cần thu nạp để chúng ta dùng. Tuy nhiên Tạ lão ca huynh nói đúng, làm đại sự này nhất định phải nắm chắc mấy phần mới tốt.
Hai người trao đôi ánh mắt đầy ẩn ý. Nhưng người ngồi ở đây đều là tầng lớp cao nhất cốt cán của Văn Hương Giáo. Muốn làm đại sự, chuyện nên làm đều phải làm hết. Vừa mới rồi những con số Tạ Minh Huyền nói ra, người khác cũng không phải không rõ ràng, sở dĩ phải nhắc tới chính là muốn dẫn dắt khơi mào câu chuyện.
Trong giáo hắn đã ẩn nấp một sức mạnh, nơi chốn nằm ngay tại bên trong vùng nú phía đông bắc châui Đông Bình, khoảng cách đến kênh đào không xa. Sở dĩ biết như vậy, bởi vì tiền lương Văn Hương Giáo phải có một phần được vận chuyển đến cảng tự lập ra ở chỗ tào vận bên kia, lại vận chuyển đi vào trong vùng núi. Khoản tiền và lương thực này đều là do Từ Hồng Cử tự mình đưa ra điều kiện với người trên tào vận, không cho người ngoài biết. Cũng may mà Tạ Minh Huyền và Thẩm Trí đều có thân phận hỏi đến sổ sách, lúc này mới mơ hồ đoán ra được.
Trong giáo có sức mạnh như vậy, lại lừa gạt mình, điều này làm cho Tạ Minh Huyền và Thẩm Trí rất không thoải mái. Tuy nhiên từ khi Triệu Tiến xông vào Tăng gia trang cướp Mộc Thục Lan đi, Từ Hồng Nho đối với vũ phu và dân chúng ngày càng coi trọng, đối với hạng người mưu lược ngược lại trong lòng có đề phòng.
Lời nói của Tạ Minh Huyền không nhận được câu trả lời mong muốn. Từ Hồng Cử khinh thường cười, cất giọng nói.- Quan quân tính làm cái thá gì, chớ nói chúng có hai vạn, cho dù chúng có hai mươi vạn, cũng không phải đối thủ của người trong giáo chúng ta. Người đọc sách các ngươi chính là nghĩ quá nhiều. Làm đại sự này coi trọng chính là dám liều mạng đi làm, tính cẩn thận như vậy làm cái gì?
Hạ Trọng Tiến và Hậu Ngũ liếc nhau, đều bật cười ha hả. Tạ Mình Huyền lông mày nhăn lại, cũng có lửa giận bốc lên, lạnh giọng nói.
- Quan quân là một lộ, còn ma vương Từ Châu kia thì phải làm sao. Gia đinh đoàn luyện trong tay hắn đã quá vạn. Chúng ta làm đại sự, ma vương kia chẳng lẽ chỉ đứng nhìn, chưa biết chừng cũng muốn động thủ. Đến lúc đó chính thật là hai đường gặp địch, quan quân chúng ta cũng phải đánh, Ma vương này cũng phải đánh, phải ứng phó như thế nào đây?