Bọn quan viên Giang Bắc Nam Trực Lệ còn nghe thấy một tin tức, do bọn sĩ thân Từ Châu và Bi Châu khơi mào, đã vào kinh thành vận tác, nói là nguyện vì triều đình ra một phần sức lực, bằng lòng trợ giúp quan quân tiễu trừ lưu tặc.
Bọn thương nhân giàu có cửa sông Thanh Giang còn để mắt tới một chuyện đó chính là gia đinh Đổng Băng Phong thống lĩnh bắt đầu chỉnh đốn và bố trí, xe thuyền tụ tập, tồn trữ đồ đạc, bất cứ lúc nào cũng sửa soạn nhổ trại tiến lên phía bắc. Tiếp đó Lê Đại Tân ở trên đất này chiêu mộ một lượng lớn tuần đinh, mấy nơi cử động cùng hợp nhất lại một chỗ mọi người đều cảm thấy lần này cử động của Triệu Tự Doanh quá lớn, nhưng mọi người lại có một loại hẹn ước ngầm kỳ quái đó chính là không có người đi chỉ rõ chuyện này.
Lưu tặc Sơn Đông đại loạn, sau khi tin tức dần dần đưa về phía nam tới Nam Trực Lệ, các nơi Giang Bắc dễ dàng bị liên lụy nhất ngoài ý nghĩ của mọi người vẫn giữ bình tĩnh chỉ có điều các loại tin tức trong âm thầm loan truyền lung tung.
So với cử chỉ của quan viên, thân sĩ, bá tánh, chốn giang hồ lục lâm hoàn toàn bất đồng. Lúc Triệu Tiến chỉnh đốn bố trí lên đường vượt sông lên phía bắc, các lộ hảo hán cả ngày đều tới cầu kiến, kẻ dính tới tào vận trên Vận Hà thì kéo tới phủi sạch quen biết, một mặt chỉ trời vạch đất, dùng ngân lượng, con cái làm tin tỏ rõ mình và biến loạn ở Sơn Đông không có dính dáng gì, một mặt chửi bới thậm tệ Từ Hồng Nho không chịu sống yên ngày nào, chẳng qua là muốn tạo phản rơi đầu. Kế nữa vỗ ngực thề thốt, Tiến gia muốn dùng thuyền tất cả mọi người không hai lời, gian tế Văn Hương Giáo bên phía Sơn Đông tuyệt đối sẽ không làm xấu tới cục diện nơi này, bản thân bọn họ cũng phải nghiêm ngặt tra xét.
Ngoại trừ những kẻ này chính là một đám người đánh cược giàu có muốn theo Triệu Tiến lên phía bắc. Triệu Tự Doanh từng ngày đi lên như thế mọi người lại không có cơ hội nào đi theo, lần này chính là cơ hội đã đến, Triệu Tiến phát lệnh triệu tập nghĩa dũng Từ Châu hễ là kẻ có tên trong sổ sách đều phải vội vàng chạy tới. Có mấy vị bị bệnh hoặc là có việc trong nhà thật sự không rời khỏi được không ngờ còn phái con cháu lại đây. Về phần các nơi khác, kẻ cưỡi ngựa mang đao cũng tới tụ tập.
Đối với kẻ đầu nhập bậc này, Triệu Tự Doanh cũng chọn lựa hơn kém, võ nghệ xuất chúng, cung mã thành thạo, gia cảnh đáng tin cậy trong sạch mới được thu dụng.
Một khi được thu dụng tức thì được đối đãi hậu hĩnh. Giá ngựa Nam Trực Lệ tăng vọt, rất nhiều võ phu mặc dù thú cưỡi bệnh tật cũng không nỡ đổi mới, binh khí cung tiễn là đồ dùng để kiếm cơm không được sơ sài, nhưng khôi giáp phòng hộ vân vân cũng chẳng cần nói tới. Sau khi vào được Triệu Tự Doanh mới biết được thế nào là tiền nhiều như nước, phàm là kẻ được thu dụng thì sẽ được đổi cho ngựa tốt, phát cho khôi giáp.
Ngựa tốt, giáp sắt rất nhiều võ phu lăn lộn chốn lục lâm giang hồ cả đời đều không lấy ra được, ai ngờ mới vào được Triệu Tự Doanh đã lập tức có, lại đây liều mạng cầu giàu có, chưa từng nghĩ vừa đến nơi này trước tiên đã có được chỗ tốt đây nếu lập nhiều công lao, còn lấy được đến cái gì nữa, ngẫm lại khiến cho người ta mê hoặc.
Mọi người đều là kẻ trải qua tháng ngày sống trên mũi đao liếm máu, sống chết đã nhìn quen mắt rất nhiều chỗ đổ máu mất mạng đều không thu được gì, nhưng ở chỗ Triệu Tự Doanh bên này lại có được thù lao hậu hĩnh và chờ mong như thế tất nhiên lòng dạ khác biệt.
Sau khi một đống khôi giáp và ngựa khỏe đầu tiền phát ra, tin tức mau chóng lan truyền bốn phía chung quanh. Võ phu Từ Châu, Bi Châu, phủ Hoài An, phủ Phượng Dương thậm chí Hà Nam và Sơn Đông đều có người sang đầu nhập.
Vốn ban đầu các lộ người luyện võ sang đầu nhập chỉ cần người tuyển chọn đủ thân phận Triệu Tiến đều sẽ gặp mặt một lần, miễn cưỡng đối đáp mấy câu, đợi sau khi qua sông, thật sự là số người quá đông chỉ đành an bài Thái Hoa Quân bên đó chia ra vào các đội.
Gia đinh hộ vệ mang tới tin tức.- Lão gia, Vương Tự Dương cầu kiến.
Triệu Tiến mở miệng nói.- Bảo y ở bên đó chờ. Vương Tự Dương lần trước cầu kiến cùng lúc với tin khẩn cấp ở Sơn Đông, sau khi nhận xong cấp báo cũng không có gặp Vương Tự Dương.
Vào mấy ngày kế tiếp, cao thấp Triệu Tự Doanh đều đang bận rộn chiêng trống rùm beng, Vương Tự Dương cầu kiến cũng bị đẩy lùi về sau. Chậm trễ đối với Vương Tự Dương cũng không phải tính khí nhất thời mà là hiển hiện thái độ của Triệu Tự Doanh với bên ngoài, loại người không một lòng một dạ đi theo Triệu Tự Doanh chính là phải bị xa lánh.
Tuy nhiên làm cho người ta không ngờ tới chính là, Vương Tự Dương này thật đúng là bám riết không tha không ngờ từ bờ bắc Hoàng Hà tới đây, vốn cũng hẳn tới lượt gặp gã nhưng Lưu Dũng từ Sơn Đông chạy về tất nhiên phải gặp bên này trước.
- Hiện này dọc sông Vận Hà tin tức loan truyền gần như thông suốt. Tuy nói hai bờ Vận Hà không an bình, nhưng đi dọc theo sông hoặc là ngồi thuyền cũng không có người động thủ ngăn cản. Chỉ có cách nam bắc Tế Ninh ba mươi dặm phải đi đường vòng. Nhưng nếu đi từ phía tây Vận Hà cũng không có rắc rối gì.
Chính là bởi vì tin đưa đi dễ dàng, tin tức chỗ kinh sư mới truyền được tới nơi này, đồng thời tai mắt Triệu Tự Doanh bố trí ở Tế Ninh và phủ thành Tư Dương phủ Duyện Châu bắt đầu có tin tức truyền tới.
- Đại ca, thành Tế Ninh vào ngày thứ ba rơi vào cảnh vây công đã bắt đầu giảng hòa với ngoài thành, bắt đầu vận chuyển lương thực ra ngoài thành, xin đối phương không công thành nữa.
Văn Hương Giáo ở phía đông thành Tế Ninh, sử dụng rất đông lưu dân lấp đất công thành không thèm để ý chết bị thương gì hết. Đội trước ngã xuống đội sau thay thế làm đội trước, thi thể ngã xuống bị đất vùi lấp. Trên thành Tế Ninh mưa tên bắn vãi ra, hai mươi mấy chiếc máy bắn đá trong thành cũng không ngừng bắn ra, rất nhiều lưu dân chết bị thương.
Nhưng mũi tên này lúc dùng hết rồi, máy bắn đá cũng bởi vì dùng quá nhiều lần xuất hiện hư hao. Mắt thấy đám đông đen ngùn ngụt dưới thành, nhìn thấy những kẻ kia không màn sống chết nhào tới, nhìn thấy sườn dốc không ngừng dâng cao lên, trong thành Tế Ninh cũng bàng hoàng sợ hãi, lần nữa triệu tập rất nhiều dân tráng lên thành, sửa soạn quyết liều chết phòng ngự, đồng thời nghĩ cách khiến lưu dân ngoài thành rút đi.
Cũng chính vào lúc này, những cai đầu tào vận, đầu mục tín đồ trên tào vận bị giám thị kia đề xuất để cho bọn họ đi nói chuyện được hay không, cứ đánh tới mức ngọc đá cùng tan thế này lưu dân chết bị thương thảm trọng tuy rằng không đáng giá nhưng cục diện phồn hoa trong thành Tế Ninh sẽ phải hủy hoại chỉ trong chốc lát.
Lúc này chỉ có một cọng rơm ra cũng phải bắt lấy, lập tức đã có đầu mục tín đồ trên tào vận được đưa ra ngoài thành, khiến cho người trong thành không ngờ được chính là đại đội lưu tặc nhìn dường như cứng đầu cứng cổ không ngờ biết nghe lời phải đáp ứng đàm phán, điều kiện chính là bên trong thành cấp cho lương thảo và đồ đạc.
Thành Tế Ninh thứ khác không có duy chỉ có lương thực và hàng hóa không thiếu, chẳng sợ trong tay mình không cầm ra được, trong kho lương trên bến thuyền Vận Hà kia cũng chất chứa số lượng cực lớn.
Càng làm cho các nơi bên trong thành vui mừng bất ngờ chính là, ngay lúc những đồ đạc từ đầu thành bỏ xuống kia, lúc đưa xuống con số nói định trước đó đại đội lưu dân thật sự lùi rồi. Nhìn dưới thành lui đi giống như thủy triều ra biển, rất nhiều người trên đầu thành đều cảm thấy như mới sống sót sau kiếp nạn. Nhìn thi thể và những rác rưởi bẩn thỉu khắp mặt đất ngoài thành, mọi người đều vạn phần buồn rầu. Tiết trời sắp phải nóng lên, tình hình bên ngoài nếu như để đấy mặc kệ rất dễ dàng tạo thành dịch bệnh bùng phát lây lan, đến lúc đó lại là một trường kiếp nạn.
Không còn cách nào khác quan phủ lại phải phân phái bọn thân sĩ, đợi lưu dân ngoài thành rút đi hết còn phải tập hợp sức dân đi thiêu đốt thi thể, vùi lấp rác rưởi.
Nhưng khiến khắp nơi trong thành Tế Ninh không có ngờ tới chính là lưu tặc không có rút đi toàn bộ ngược lại ở một thôn trang cách thành trì khoảng chừng hai mươi dặm lưu lại hơn vạn người, còn đại đội lưu dân thì đi về phía đông nam, bước tiến rất là chậm rãi.
Chẳng lẽ lưu tặc có tính toán khác, nhưng việc đã tới nước này, cũng tốt hơn nhiều so với xiết chặt vây khốn. Theo cục diện này phải nên truyền đưa tin tức tới bên ngoài cầu cứu, cũng nên mở cổng thành phái người ra ngoài đi đốt thi thể, ít nhất phải thu dọn thi thể gần kề sông đào và Vận Hà, bằng không nước giếng cũng không cách nào uống được.
Người đưa tin cầu cứu về phía các tỉnh thành cũng được đẩy ra ngoài, mấy ngày nay thủ thành vất vả khắp nơi còn không dám lơi lỏng, tuy nhiên ở trên tường thành cũng nhìn thấy doanh trại lưu dân ở phía xa cũng nảy sinh lòng ác độc. Đợi đại đội quan quân vừa tới sẽ tàn sát sạch sẽ các người, để mọi người trút hết cơn giận này.
Còn có người vui sướng khi kẻ khác gặp họa, nghĩ thầm rằng Tế Ninh có việc, rõ rành rành phủ thành Tư Dương của phủ Duyện Châu bên đó có quan quân trú đóng lại không có bất kỳ điệu bộ muốn cứu viện nào. Lần này cũng phải cho các ngươi nếu thử chút lợi hại, đợi nơi đặt phủ thành vương phủ Lỗ Vương kia vừa có nguy hiểm, nhất định là các lộ đại quân triều đình tề tụ, đến lúc đó vừa doạ sợ những kẻ khốn khiếp ở thành Tư Dương kia, vừa quét sạch sẽ đám lưu dân đáng giận này.