Nam đinh lớn tuổi nhất mới ba mươi mốt, nghe nói bậc cha chú phải là năm mươi mà thôi, dòng dõi nhà tướng ở cái tuổi này đúng là lúc tráng kiện không lý nào không đi theo sang đây.
Vừa mới hỏi mới biết được bậc trưởng bối hai nhà đều tử trận ở Tát Nhĩ Hử, theo như lời nói của Lý Tung thì.- Nếu không phải gia phụ và thúc phụ chết trong tay giặc, Tổ gia làm sao dám ức hiếp nhà của ta.
Năm đó nhà này tốt xấu gì cũng được coi là một chi cùng huyết thống đồng tộc với Lý gia Lý Thành Lương, con cháu đông đúc sống ở Liêu Trấn thâm căn cố đế, nơi chốn đều có người chiếu ứng, ai dám đi ức hiếp nhà bọn họ.
Đời trước của Tổ gia là Tổ Thừa Nhận làm Phó tổng binh, đời này Tổ Đại Thọ lại là Du kích trong quân tuần tiêu của Tuần phủ, mà phụ thân cúa Lý Tung mang phẩm hàm Du kích, còn thúc phụ là Đô ty, vốn dĩ đều tương xứng. Thế nhưng cơ nghiệp của Lý gia đều ở tại Liêu Đông, quân Kim Nữ Chân Kiến Châu đánh tới, sản nghiệp đều bị huỷ hoại trong chốc lát. Những trai tráng quân tướng đứng đầu nhà này đều lần lượt tử trận hoặc bãi chức. Còn Tổ gia mới nổi lên, sản nghiệp phần lớn đều ở hành lang Liêu Tây, lần này không bị chiến hỏa lan đến cũng không tổn thất người nào, dĩ nhiên tạo thành thế lực lớn.
Lý gia hoành hành đã lâu, hiển nhiên không ưa Tổ gia mới nổi lên này. Tổ gia giờ có thế lớn, tất nhiên cũng không chào đón chi họ xa của Lý gia còn sót lại này. Nguyên nhân sống mái với nhau trong quân chỉ nói là ngầm chiếm đoạt quân lương.
Tuy nhiên Lý gia ở Liêu Trấn rốt cuộc đã gầy dựng rất lâu. Sau khi đánh nhau giết người, hai nhà này rõ ràng vẫn mang được người nhà chạy ra ngoài, nhìn dáng vẻ cũng không chịu quá nhiều khổ ải gì, ăn mặc, hưởng dụng của người nhà đặt ở trên mặt đất cửa sông Thanh Giang cũng coi như hạng người gia cảnh thượng đẳng.
Ở nơi Liêu Trấn, một chi dòng chính của Lý Thành Lương kia thậm chí chi gần đều được ăn ngon mặc đẹp, chi hõa thì không đợc bỏ phế cũng mã võ nghệ. Năm huynh đệ Lý Tung này đều là từ nhỏ chăn rèn luyện thân thể. Lúc sang bái kiến tất nhiên nhìn ra được khí sắc nhanh nhẹn.
Nam đinh cưỡi ngựa, con nít, nữ nhân ngồi trong xe, còn có hai chiếc xe chở rương hòm tế nhuyễn, vừa thấy đã biết là điệu bộ người nhà giàu có. Chỉ có điều mấy người Lý Tung này lúc tới gặp Triệu Tiến tuy rằng thái độ rất là khách khí, nhưng thần sắc thái đọ lại không thấy được kính sợ gì.
Sở dĩ như vậy, Triệu Tiến cũng đoán được nguyên do, trong nhà năm người Lý gia bọn họn có một Thiên tổng, ba Bả tổng, đường đường võ quan triều đình lẽ hiển nhiên khinh thường đoàn luyện gì đó. Bản thân Triệu Tiến còn là Bảo Chính, cái danh hiệu Triệu Thiên Vương dọa không ít người, nhưng vừa nghe đã biết là tên gọi chốn giang hồ.
Quan quân và quan sai, trong mắt chưa bao giờ có chỗ của người giang hồ, nếu không phải lần này là nhờ người che chở, chỉ sợ ngay cả cái lễ độ này cũng không có.
Đội Nội Vệ rất dễ dàng đã an bài tai mắt trong đoàn người Lý gia này. Xa phu đánh xe và tôi tớ mướn tới tạm thời đều là tai mắt của đội Nội Vệ. Chiếu theo hồi báo của bọn họ, Lý Lâm kia từng nói qua.
- Bọn gà đất chó nung kia, năm người huynh đệ chúng ta cưỡi ngựa kết đội, lập tức dẹp bằng bọn chúng.
Câu trả lời của Lý Sâm cũng thú vị.- Bằng không tại sao phải sang gặp chúng ta. Bậc thổ hào thôn quê như bọn chúng chiêu dụ quan quân võ tướng như chúng ta chính là đưa ra ngoài trông coi cả một cục diện.
Đối với kẻ tuổi trẻ háo thắng này, Triệu Tiến lười chẳng muốn để ý tới. Đường đi lần này theo thúc giục của động đất vào tháng ba ở Sơn Đông thêm nhanh hơn. Sau khi tới được cửa sông Thanh Giang, gặp qua khách nên gặp, hội họp với năm huynh đệ Lý gia này, ngay tức khắc đã lên đường trở về.
Năm huynh đệ Lý gia tâm cao khí ngạo khinh thường Triệu Tự Doanh này, lúc tụ hợp cũng không định bụng để cho đối phương chăm nom đội ngũ nhà mình, sợ rằng đối phương chăm lo không tới, ngược lại làm việc sai sót. Năm huynh đệ bọn họ cưỡi ngựa giết địch, đủ để ứng phó rồi.
Nhưng một đoàn đại đội di chuyên, kiêu căng của năm huynh đệ Lý gia đã giảm đi không ít, cũng không phải đội nhân mã đi theo bên cạnh Triệu Tiến hoàn mỹ như thế nào, kỵ thuật đáng nể như thế nào, chân chính khiến huynh đệ Lý gia kinh khiếp chính là chỉnh tề và nghiêm cẩn của đội ngũ, còn có cỗ sát khí lộ rõ kia, càng không cần nói trang bị toàn thân là sắt kia.
Vốn ban đầu vội vã trở về, hai trăm người đội nhân mã hộ vệ Triệu Tiến sửa soạn y phục nhẹ lên đường, nhưng Triệu Tiến lại lệnh mặc giáp trụ, hoàn toàn chiếu theo phong phạm đã được dậy dỗ lúc sắp vào cuộc chiến. Kết cuộc gia đinh đội nhân mã đều mặc khôi giáp, nghiêm chỉnh dị thường.
- Có hai trăm tinh nhuệ này, ở Liêu Trấn ít nhất cũng phải là Du kích rồi. Làm thế nào mới chỉ là Bảo Chính. Đây cũng là bàn bạc của huynh đệ Lý gia, đều là kinh hãi lạ thường.
Đợi tới lúc trời tối chọn chỗ cắm trại, nhìn thấy trạm gác gia đinh Triệu Tự Doanh bố trí. Các hạng an bài đều là dáng vẻ thuần thục của đội quân nhiều năm mới làm được. Huynh đệ Lý gia cũng phải hạ thấp mình xuống không cắm trại ở một chỗ mà là muốn ở cùng với đại đội. Kế tiếp cũng không nói được gì bản thân nhà mình kiêu ngạo chỉ là ở một chỗ lo lắng Từ Châu nghèo khổ.
- Lục thúc nói Từ Châu không tệ. Nhưng Từ Châu sao so được với cửa sông Thanh Giang. Lại nói bên kia không phải nơi đất bần cùng sao?
- Ráng nhẫn nhịn một chút bản tánh đi. Tổ gia còn đang tìm hai nhà chúng ta, càng là nơi bần cùng càng dễ dàng ẩn nấu.
Lời chuyện trò hỏi đáp của người Lý gia, mỗi ngày đều sẽ truyền tới chỗ Triệu Tiến, hắn cũng lười để ý tới quá nhiều, hắn chú ý tới nhiều nhất chính là tin tức trên Vận Hà. Tin tức tới từ Sơn Đông thông qua hai con đường thủy bộ truyền đưa về phía nam. Triệu Tiến lúc trên đường trở về đi dọc Vận Hà, đường thủy trở nên nhanh và tiện hơn nhiều. Trên Vận Hà trừ người chuyên môn truyền đưa tin tức, còn có tào thuyền theo đường vận lương trở lại, còn có người qua đường, thương nhân qua địa phận Sơn Đông, bọn họ sẽ mang tới rất nhiều tin tức có giá trị.
Dọc theo sông lưu dân bán con bán cái thậm chí tự bán mình càng lúc càng nhiều. Cũng có dân đói, loạn dân càng lúc càng nhiều mưu đồ xông lên thuyền. Cho nên hiện giờ ngoại trừ bến thuyền quan gia, quan thuyền trên Vận Hà không dễ dàng chịu cập bờ. Kế đó xác chết trôi sông cũng trở nên nhiều hơn, cũng may tiết trời mát mẻ, nếu là ngày hè khẳng định không ngửi nổi.
Tuy nhiên cũng có người nói, sau hai lần động đất đó, các mặt cục diện Sơn Đông trông ra đang biến chuyển tốt, mặc kệ nói thế nào cũng đã đến đáy vực, dù sao cũng phải phục hồi từ từ rồi.
Triệu Tiến tiến vào Từ Châu ở Phòng Thôn Tập, Cát Hương suất lĩnh mấy trăm gia đinh đã ở nơi đó chờ đợi hội họp, sau đó gom lại một đội lên đường nhằm hướng Hà Gia Trang.
Nhìn thấy mấy trăm gia đinh này, người cùng tộc Lý gia do Lý Tử Du phó thác lại lần nữa không còn kiêu ngạo gì đáng nói tới nữa. Sức mạnh tinh nhuệ bậc này, bọn họ cũng hiếm thấy ở Liêu Trấn.
- Cũng chỉ có vốn liếng nhiều năm ở phủ Đại soái mới có dáng vẻ này. Đáng tiếc đều bại sạch sẽ ở Tát Nhĩ Hử rồi.