Tổng binh Sơn Đông Dương Quốc Đống hô gọi mấy tiếng lập tức có thân binh đưa giá gỗ tới. Vốn lược trận đều phải giẫm trên lưng ngựa nhưng vóc người Dương Quốc Đống quá lớn, con vật vốn dĩ chịu không nổi, để cho thuận tiện, làm ra một cái giá gỗ.
- Nơi này so với Đăng Châu thật là náo nhiệt hơn nhiều lắm. Dương Quốc Đống oán giận nói một câu, tay che nghiêng trên đầu trông sang phía đối diện.
Khoảng cách đôi bên hơn năm trăm bước, thấy được rất rõ ràng lẫn nhau, trận thế quan quân đã sắp hoàn thành. Quan quân dù khó kiềm nén thế nào cũng từng trải qua huấn luyện, cũng phải có thao luyện. Mấy ngàn người bày trận, mỗi doanh đều đã sẵn sàng, tự bản thân có một loại khí thế lẫm liệt phát ra.
Cỗ khí thế áp bức lẫm liệt này trận thế lưu dân phía đối diện cũng cảm thấy được, nhìn ra có chút khuấy động, đội ngũ hàng đầu tiên rất là không ổn.
Sau khi thấy một màn như vậy, Tổng binh Dương Quốc Đống lộ ra nét tươi cười, dù không ổn, lạ thường thế nào đi nữa đối diện tới tận cùng vẫn là một đám ô hợp.
Dương Quốc Đống trầm giọng hạ lệnh.- Bản đội nhân mã sẵn sàng đánh sang, tìm được sơ hở lập tức xông vào, sau đó gắng sức gây rối làm loạn cục diện. Sau khi phá mở một lỗ đại đội lại ép sang thu dọn. Nếu như không có sơ hở thì trở về bổn đội an bài đi lần nữa.
Kỵ binh trong tay Dương Quốc Đống cũng chỉ ngoài năm trăm, đây đã coi như thân binh thân vệ của bản thân ông ta, số còn lại nói tiếp cũng không lớn, không đáng để trong mắt mấy ngàn quan quân, cầm ra đối mặt mấy vạn người đằng trước càng không đáng giá nhắc tới nhưng người hiểu được binh pháp, việc binh đều biết rõ, mấy trăm kỵ binh này chính là sức mạnh lớn nhất trên chiến trường lúc này, một đòn giải quyết dứt khoát.
Người ở trên ngựa, lại là xếp đội kết trận di chuyển, chớ nói là bá tánh lưu dân chưa từng thấy qua mà ngay cả binh tốt trong quan quân lúc đối mặt kỵ binh xếp thành đội tiên phong giết tới cũng đều kinh hãi biến sắc, mấy trăm kỵ binh này đối mặt bộ tốt nói là lấy một chọi mười tuyệt đối không lo lắng.
Thân binh thân vệ và kỵ binh đều là vốn liếng lâu năm trong tay chủ tướng, ở bên cạnh chủ tướng nghe lệnh, nơi đó ra mệnh lệnh, bọn kỵ binh làm sơ qua bố trí đã xuất trận.
Bọn kỵ binh thét to liên thanh, múa may vũ khí và cờ xí trong tay, trong hàng ngũ quan quân bạo phát ra một trận khen ngợi trầm trồ. Tổng binh Dương Quốc Đống mỉm cười nheo mắt lại, lúc ấy đội nhân mã ông ta đưa cho Tổng binh Bảo Định Lỗ Khâm hao tổn không ít, nhưng dựa vào rất nhiều quan quân bên phía Liêu Trấn moi ra dược, khiến cho ông ta thuận tiện bù đắp ngay tại chỗ, hiện giờ kỵ binh trong tay ngược lại nhiều hơn so với trước kia.
Kỵ binh này chính là điểm chí mạnh trong tay chủ tướng, kỵ binh thân binh trong tay nhiều, phân lượng ở bên trên đó cũng nặng. Lần này đánh xong lưu dân lập nhiều công lớn liền dựa vào công lao chiêu một nhiều thêm một số kỵ binh, thừa dịp tình thế náo nhiệt xem thử lấy ra được phẩm hàm tướng quân cho mình hay không, người trước kẻ sau cũng phải gọi là Đại soái, đó là thể diện phong phạm bậc nào.
Dựa theo quy củ Đại Minh lúc này, sáu thành lương bổng toàn quân phát ra đều dùng trên kỵ binh, đương nhiên thân binh gia đinh võ tướng đều là kỵ binh, tất nhiên phải tài bồi gấp đôi.
Lương bổng dồi dào, nhìn dáng vẻ bộ tốt như ăn mày, nhưng kỵ binh mã chiến này lại vô cùng có lề lối. Sau khi đội kỵ binh dưới trướng Tổng binh Sơn Đông Dương Quốc Đống nhận được lệnh, cờ hiệu lay động, hô hoán xuất trận, mặc dù bổn đội lớn tiếng hoan hô, bản thân kỵ binh cũng đang múa may thét to, nhưng cử động đáng làm lại rất thận trọng, không có tùy ý kiêu căng chạy loạn như điên mà là chạy chậm xuất trận, trong lúc chạy chậm sắp xếp thành đội thẳng một hàng, sau đó di chuyển về phía trước.
Xung phong ở đằng trước chính là đầu lĩnh thân binh của Tổng binh Dương Quốc Đống, gã ngược lại không có bảo Liêu binh mới thu nạp sau này xung phong trận đầu muốn khiến cho người xả thân liều mạng, vẫn phải bảo bọn binh sĩ bản thân mình xung phong đi đầu dẫn dắt.
Năm trăm kỵ binh trên chiến trường theo đó tiến lên, chậm rãi biến thành mưới đội hàng dọc, hai đội đi trước các đội còn lại bày ra đứng ở hai phía như cánh chim nhạn, cứ như vậy chậm rãi tăng thêm bước chân tiến lên.
Liên thủ như vậy sớm đã có ăn ý, hễ là lúc xung phong hàng đằng trước đều là kỵ binh mặc giáp, không ít người trong tay còn có mộc thuẫn che chắn, mà đội đằng sau không ít kỵ binh đều đã cầm cung tiễn trong tay bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng trên ngựa bắn tên, tuy nói không chuẩn xác gì nhưng nhìn hàng đội lưu tặc đứng lúc nha lúc nhúc đối diện, mấy vạn người đông nghìn nghịt muốn bắn không trúng cũng rất khó.
Bước chân chậm rãi nhanh thêm, Thiên tổng thân binh dẫn đầu vẫy múa trường đao trong tay, bước chân hai đội đằng trước giữ gìn không thay đổi, còn bước chân các đội khác bắt đầu nhanh hơn. Nhạn Trận mới ban đầu dần dần khép lại, mười đội bắt đầu nằm ở trên một đường thẳng. Lúc này khoảng cách đã là hơn trăm bước, kỵ binh quan quân đằng trước đều đã nhón hai chân, sửa soạn dùng gót giày thúc vào bụng ngựa, khiến con vật xung phong đụng vào.
Khoảng cách này, xôn xao ở hàng trước đội ngũ lưu tặc đã thấy rất rõ ràng, ngay cả đội nhân mã đối mặt quan quân xung phong cũng giữ vững không được nữa, huống chi bọn lưu tặc giống gà đất chó nung này.
Nhưng kỵ binh quan quân xông ở đằng trước đều không có lộ ra nét tươi cười, bởi đội ngũ lưu tặc tuy rằng hỗn loạn, nhưng không ai chạy trốn, biểu tình như vậy khiến người ta có chút bất an. Kỵ binh mắt lanh lẹ còn nhìn thấy được rất nhiều lưu tặc đang lẩm bẩm gì đó, một người lên tiếng cách xa như thế có khả năng không nhìn thấy, nhưng nhiều người lẩm bẩm như thế nhất định là tiếng ồn ào rền rỉ, tiếng chân như sấm cũng chưa chắc che đi được, nhưng hiện giờ lại không có tiếng vang gì.
Trong lúc đó, tiếng thanh la gấp gáp vang lên, không chỉ một chỗ, một mảnh rền vang. Trong quân lệnh, tiếng gõ kẻng thu binh chính là ý nói đánh thành la này. Mặc dù kỵ binh quan quân đều nhận ra được tiếng động này từ phía đối diện truyền tới, nhưng theo đó cũng đều trố mắt nhìn.
Ngay sau thoáng chốc tiếng thanh la vang lên, hàng đội lưu dân đằng trước chợt cao lớn hơn gấp đôi.
Biến hóa trong lúc đó khiến kỵ binh quan quân và con ngựa của bọn họ đều có chút trở tay không kịp, đã có vật cưỡi bị kinh hãi, tay cưỡi ngựa phải cực lực khống chế mới kiềm giữ lại được.
Thiên tổng dẫn dắt đội nhân mã cũng không hoảng hốt, giơ trường đao trong tay không nhúc nhích, bước chân đội nhân mã biến đổi chậm dần, cũng may còn chưa bắt đầu tiến lên xung tới, trận hình tuy có tán loạn nhưng không có không khống chế được vẫn đang kiềm hãm dừng lại.
Trong nháy mắt vừa rồi đó, bất kể là bổn đội Tổng binh Dương Quốc Đống hay là kỵ binh xung phong ở đằng trước đều thực sự nghĩ rằng Văn Hương Giáo thật sự có yêu thuật gì đó, ở trên chiến trường làm ra một chút tình cảnh không hợp lẽ thường. Nhưng sau khi nhìn kỹ những lưu dân này chẳng qua nhặt cán dài ở trên mặt đất sau đó dựng thẳng lên mà thôi.
Lỗ Nam là nơi trồng trúc nhưng lấy ra được nhiều gậy trức như thế cũmg thật sự là làm khó Văn Hương Giáo và những lưu tặc đó rồi. Không cần nhìn kỹ cũng để ý tới một chuyện, mũi nhọn gậy trúc cũng bị chẻ thành một mặt nhọn biến thành trúc thương đâm giết được.
- Di Lặc giáng trần, cam lòng được chết thành tiên. Ở bên trong đội ngũ có người quát to xé ruột xé gan, mỗi một khoảng đều có người đàng hô hoán gào to, rất nhanh mỗi người đều hô lên.
- Cam lòng được chết thành tiên! Cam lòng được chết thành tiên! Nhiều người như vậy đồng thanh hô lớn, quả nhiên là thanh thế lớn tựa trời, ngay cả tiếng vó ngựa của kỵ binh quan quân cũng bị đè ép xuống, rất nhiều ngựa bị sợ lập tức lộn xộn, có mấy tên kỵ binh lần này số mệnh không tốt ngay lập tức bị vứt từ trên ngựa xuống.