Triệu Tự Doanh nuôi gia đinh đã lâu, từ trên xuống dưới ai nấy đều nhất mực xem trọng gia đinh. Tất cả đều quên đi cái ý nghĩa của từ "gia đinh" này. Bọn họ đều là ký kết văn tự bán đứt cho Triệu Tiến.
Triệu Tiến nói tiếp.- Có điều đệ nói điều này cũng có lý. Đệ hiện giờ đi tung tin ra, làm đoàn luyện đầy đủ mấy năm thì sẽ phát đất cho họ trồng trọt. Ruộng đất này không phải của bản thân bọn họ, tuy nhiên, chỉ giao nộp hai phần, thu hoạch còn lại tất cả quy thành của nhà mình. Nói xong còn dặn dò Thạch Mãn Đường.- Lúc tung tin ra, không được nhắc đến số lượng.
Thạch Mãn Cường làm việc rất thật thà, lại quý trọng gia đinh và đoàn luyện dưới quyền. Không nói tới chuyện này rất dễ dàng xảy ra trắc trở, chuyện phân chia ruộng đất giảm thuế này là đại sự, không chỉ liên lụy tới chỗ đoàn luyện.
Đang nói chuyện, đột nhiên có hai chiếc xe ngựa đi tới, sớm đã có kỵ binh của Triệu Tự Doanh nhanh chóng qua đó lệnh nép sang bên, hai chiếc xe vội vã luống cuống tránh đường.
Lúc đại đội đi ngang qua chiếc xe, có nhìn thấy phía trước xe xếp đầy các loại đồ tạp loạn, phía sau có tấm vải giương cao đến nửa xe, bên trong là vải vóc. Một đám đánh xe đều ăn vận như thương nhân, kính sợ đứng nép ra càng xa hơn, lén lút nhìn một đám người Triệu Tiến.
Đại ca, nhìn này, Thạch Mã Cường mang theo chút khoe khoang nói.- Đại ca, thôn trại của chúng ta bên này ngày càng phồn vinh rồi, hộ thương nhân bên phía trấn Ngưng Đầu đã đánh cả xe sang đây buôn bán.
Khi mới đến, lưu dân có cơm ăn, áo mặc không bị chết đói đã là quá đủ rồi. Nhưng thời thế giờ đã xoay chuyển, ruộng đất làm ra ngày một nhiều, thôn trại xây dựng càng ngày càng đầy đủ, ai nấy đều có chút của cải dư thừa, cũng bắt đầu suy nghĩ càng nhiều hơn nữa, cũng nghĩ đến việc dùng lương thực đổi lấy các loại đồ khác, khiến cho mình và người nhà sống được khấm khá hơn một chút, thậm chí còn nghĩ tới tích cóp thêm chút ít gia sản.
Nơi khác buôn bán đều là thương lái gánh hàng, nhưng thôn trại ở phủ Hòai An quá rộng lớn, gánh hàng đi lại không thuận tiện, cũng không mang được nhiều hàng hóa, chỉ còn cách dùng xe chuyển sang. Thiết nghĩ hai chiếc xe ban nãy chính là như vậy.
Thạch Mãn Cường đắc ý như vậy, Triệu Tiến cũng hiểu được nguyên cớ. Những lái buôn đến đây chứng tỏ rằng thôn trại lưu dân đã xây dựng thành công, nhưng thật sự ra lại chịu thua thiệt không ít. Trong tay lưu dân chỉ trông cậy vào cày ruộng đâu có mấy tiền tài, muốn đồ dùng thì chỉ lấy lương thực ra mà trao đổi. Mà ở đây, lương thực chẳng bán được mấy đồng, nên phải dùng rất nhiều lương thực mới đổi được.
Bãi cỏ hoang, nơi chốn phồn hoa chân chính này chính là nơi đặt doanh trại đoàn thứ hai. Bên đó không chỉ là chính giữa thôn trại lưu dân cũng là điểm phân chia và tụ tập của muối lậu đường bộ của đòng muối Hải Châu. Thương lái muối của Sơn Đông, Hà Nam và phủ Phượng Dương nắm trong tay nhiều tiền tài, qua bên này trú lại ắt phải tiêu dùng, hơn nữa, rất nhiều đồ vật trên đất này cũng không làm ra được, cần phải buôn bán với bên ngoài, ở nơi này thật sự có lợi đáng mưu đồ.
Doanh trại nơi này chính là vùng chính giữa của bãi cỏ hoang đã là nơi chốn được người ta quen biết, được gọi là Triệu gia trấn.
Triệu Tiến đang đứng đó suy nghĩ lại nghe Thạch Mãn Cường nói.- Đại ca, huynh nhìn thấy vải vóc chưa?
Triệu Tiến sững sờ mà rằng.- Sao cơ? Triệu Tiến nghĩ rằng vải chẳng phải là do đám lái buôn mang tới ư? Thạch Mã Cường vừa cười vừa đáp.- Đại ca, đó là vải thô mà chúng ta tự làm đó.
Triệu Tiến vẻ kinh ngạc vô cùng, nhìn về phía Thạch Cường.- Vải thô mà chúng ta tự làm. Thạch Mã Cường gật đầu cười, mặt hiện rõ vẻ phấn khích và tự hào.
Cát Hương vẫn theo sau nãy giờ đột nhiên nói xen vào.- Bên này chúng ta làm ra được vải rồi, sao lại không hề hay biết?
Triệu Tiến liếc mắt nhìn, Thạch Mã Cường hào hứng nói tiếp.- Vốn chỉ là chuyện của ba cái trại không phải chuyện gì to tát. Lại nói, cũng không biết họ làm được hay không. Bây giờ thành công rồi mới dám báo đại ca. Vốn dĩ định báo tin cho đại ca hay, nào ngờ lại hay tin đại ca tới. Nên để gặp mặt rồi mới nói.
Điều này đem lại bất ngờ lớn, TriệuTiến lắc lắc đầu cười.- Đây là chuyện đại sự, cũng là chuyện đáng vui mừng, đệ hãy nói tỏ tường xem nào.
Ban đầu lưu dân ở thôn trại này chỉ mong được ấm no không màng đến chuyện khác. Vài năm nay cuộc sống đã ổn định nhiều, rất ít người muốn trở về quê hương, hầu hết ai cũng cho rằng bên này tự khai khẩn đất hoang. Triệu Tự doanh tuy không nói được hào phóng, nhưng lại có phân rõ phải trái khuôn phép, đây là chốn an phận sống được lâu dài.
Muốn ổn định, tất phải suy xét làm cho mình tốt hơn, lưu dân đại đa số đều là người tới từ Sơn Đông. Ở đó rất nhiều hộ nông dân trồng bông, có kẻ kéo sợi dệt thành vải, cũng có khi bán cho thương lái. Những bông này được vận chuyển tới Vận Hà, thuận theo đường sông đi thẳng một đường tới phủ Tùng giang. Vải Tùng Giang nổi tiếng khắp nơi, bông vải trên đất đó không dùng đủ.
Khắp nơi thôn trại lưu dân ở bờ đông hồ Lạc Mã tuy rằng lương thực no ấm, nhưng các mặt hàng thì lại rất hiếm và đắt đỏ, nông cụ ở những nơi khác thì khá là đắt, ngược lại ở đây rất rẻ. Đột nhiên nghĩ đến lại thấy kì quái, lương thực bán không được giá, làm cho nhiều nhà cũng chịu thiệt thòi. Bọn lưu dân đều trải qua nạn đói kém, khó nỡ bỏ ra quá nhiều lương thực. Kế đó nữa những ngày khổ cực kéo dài nhiều năm đã dần trở thành thói quen tự lực cánh sinh, không muốn dụng lương thực đổi lấy những thứ kia.
Bắt đầu có lưu dân trang đinh nói với quản sự, quản sự lại nói lại với Thạch Mãn Cường. Hạt giống bông vải còn có những guồng để quay tơ, thoi dệt đều không đắt, cũng rất dễ làm. Thạch Mãn Cường không cảm thấy đây là việc khẩn yếu, chỉ thấy rằng thuận lợi cho bên dưới, lập tức được ưng thuận.
Dĩ nhiên, không phải mỗi một nơi đều nghĩ tới bông vải này. Âu cũng là nhờ ba cái thông trại lưu dân gần kề Túc Thiên phải tự trồng bông dệt vải tự mình xe chỉ canh cửi.
Như ở các nơi khác, vì ruộng đồng không nhiều, trồng lương hoặc trồng bông đều có xung đột lẫn nhau, phải lựa chọn suy đi tính lại mới tìm được nơi có thể trồng. Nhưng ở nơi này lại không cần suy xét, ruộng vườn chỉ cần kẻ nào chịu trồng trọt là được, số lượng cũng đủ.
Đây cũng chẳng có ai xem thành việc lớn, đều cho rằng chẳng khác biệt gi lớn với bọn trang đinh trồng rau. Bọn trang đinh trồng rau ngâm muối, vốn dĩ là để cải thiện cuộc sống của mình, ai cũng không ngờ rằng cũng mang đi bán được. Bởi vì rau ở đây rất tươi, muối cũng là loại tốt, trấn Ngung Đầu cũng là nơi buôn bán lớn, thậm trí còn có người cho rằng bông này là loại không trồng ra được.
Ai cũng không ngờ được rằng nơi này lại thật trồng được bông. Theo lời bọn nông dân ở đây, sương bên này dày, mặt trời không đủ, làm ra bông không bằng bên Sơn Đông, nhưng nào ngờ lại tốt hơn trong tưởng tượng rất nhiều. Sau đó thì họ thuận theo đó lấy bông dệt thành vải.
Vải thô này đem đổi lấy các loại đồ dùng, so với việc đem lương thực đi đổi thì lợi hơn rất nhiều. Từ bên trên đó, ai cũng nhận thấy được thôn trại lưu dân được lợi rất lớn. Không nói gì đến việc đổi đồ, mỗi năm chỉ để có quần áo cho dân chúng, Vân Sơn Hành và tiệm buôn Tôn gia phải nhập lậu lượng lớn vải vóc. Bây giờ tự sản xuất được, giảm bớt được rất nhiều ngân lượng.
Thạch Mãn Cường giải thích cặn kẽ chân tướng cho Triệu Tiến. Y không cho rằng đây là việc lớn gì, chỉ cảm thấy chuyện này giảm bớt cho Triệu Tự Doanh được kha khá.
Triệu Tiến hết sức chăm chú nghe Thạch Mãn Cường nói. Cát Hương nhiều lần muốn nói chen vào câu chuyện nhưng đều nhịn được. Sống với nhau đã lâu, nên y rất biết chừng mực. Trang Lưu cách đó không xa cũng cảm thấy bứt rứt, chiếu theo gã suy đoán sau khi qua sông tránh không khỏi phải hỏi tới chuyện của Hưng Long Xã. Không ngờ rằng lại nhắm chằm chằm vào hỏi chuyện nhỏ như vải thô này mãi vẫn chưa xong. Vải thô thì có gì hiếm lạ, ở Từ Châu phàm là gia đinh chăm chỉ cần cù, nữ nhân đều phải xe sợi dệt vải, một là dùng trong nhà, hai là đem bán lấy tiền.
Đoạn Thạch Mãn Cường buồn phiền nói.- Việc trồng bông gì đó đã sắp xếp xong xuôi, đồ dùng, khung cửi vân vân phải xem thu hoạch đã rồi mới quyết. Có điều, điều này rất dễ dàng đã trù bị được ở cửa sông Thanh Giang.
Triệu tiến vừa lắc đầu vừa cười. Chuyện trồng bông dệt vải ở Triệu Tự Doanh và Vân Sơn Hành không phải là việc lớn gì, thuộc về loại sẽ không báo tới chỗ của hắn. Gia đinh Nội Vệ và các loại tai mắt ngầm cũng sẽ không để ý đến điều này, thậm chí rất nhiều người đều cho rằng công việc xe sợi dệt vải là chuyện của nữ nhi, nói ra thì sợ chê cười.
Nhìn dáng vẻ của Triệu tiến, Thạch Mãn Cường vân đang chờ Triệu Tiến khen nãy giờ cũng đã trầm mặc. Vừa mới yên tĩnh chút ít, lại bị Triệu Tiến hung hãn đánh cho một quyền, cười đùa nói.- Khá lắm, tiểu đệ, ngươi được lắm đấy.
Hai người đều cưỡi ngựa, giản cách một khoảng. Đòn này tất nhiên không nặng, nhưng hưng phấn, vui sướng và khen ngợi trong giọng nói của Triệu Tiến, lại khiến Thạch Mãn Cường và mọi người xung quanh đều nhận ra rất rõ ràng.
Thạch Mãn Cường cười rất vui vẻ, nhưng y và mọi người xung quanh, Cát Hương, Ngưu Kim Bảo, Tôn Đại Lôi cả Trang Lưu đều có chút kinh ngạc. Việc này đáng vui mừng đến vậy sao? Triệu Tiến điềm tĩnh bấy lâu, rất ít khi lại có biểu hiện như vậy.