- Di Lặc giáng trần, thần quốc Tây Thiên.
Sau khi hô xong, trên đầu thành vì để che giấu vẻ kinh hoảng chưa hoàn hồn của bản thân có mấy người trêu đùa vui cười.- Lại là thần quốc Tây Thiên, ta đây còn tưởng rằng là chân không gia hương, Vô Sinh Lão Mẫu chứ?
- Ngươi cũng tin cái này à.
- Trong thành người thắp hương nhiều như vậy...
Lời trên chọc này còn chưa nói xong, trong thành lại rối loạn. Ban đầu trên tường thành mọi người cho rằng là tiếng huyên náo ngoài thành nhưng rất nhanh đã kịp nhận ra, loạn ở trong thành hơn nữa còn là loạn ở nơi cổng thành.
Có người kinh hoảng hỏi.- Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?
Nhưng vào lúc này, dưới thành lưu dân vẫn không có cử động gì đột nhiên reo hò xông về phía trước, trong tay mỗi người đều cầm một bao đất có người là dùng rổ rá và giỏ đất có người dùng luôn cả y phục mặc trên người. Lúc tới được chiến hào dưới chân tường thành, cầm bao đất trong tay vứt vào trong, sau đó tiếp lấy bao đất người đằng sau truyền đưa tới tiếp tục lấp vào.
Nhiều người như vậy cùng lúc xông về phía trước, trước sau đùn đẩy, hàng trước dừng bước, người đẳng sau còn chưa kịp dừng bước cứ như chen chúc lẫn nhau. Rất nhiều lưu dân hàng đầu tiên đã bị đẩy thẳng xuống chiến hào, ai nào màn tới bọn họ, mặc dù bọn họ ở trong chiến hào leo lên kêu cứu nhưng bao đất vẫn không ngừng vứt xuống, rất nhanh đã bị chôn sống.
Quang cảnh thê lương dưới thành khiến bọn người trên tường thành nhìn trợn mắt há mồm, lập tức chẳng màn tới gì nữa bởi vì chỗ cổng thành trong thành cũng theo đó trở nên hỗn loạn.
Lưu dân tới thật quá sức đột ngột, huyện Gia Tường chưa kịp làm ra quá nhiều sửa soạn, xung quanh cổng thành cũng chỉ là gác then cổng lên lại không dùng bao cát, túi đất chôn nhét chặn cứng. Nhìn thấy rất nhiều lưu dân đông đen đặc tụ tập sang đây, lúc này mới biết không tốt, bảo dân tráng mau chóng chặn cứng, hiện giờ còn chưa có làm ra được bao nhiêu phần.
- Lão gia, những tên chốt chặn cổng thành kia đều phản rồi. Người lên thành bẩm báo giọng nói cũng không ngừng run rẩy.
Người này đi lên vừa nói ra, ai còn màn tới điên cuồng dưới thành. Lưu phú hộ kia tới nói tới cùng chính là dính tới sản nghiệp gia nghiệp, tích cực hơn rất nhiều so với Tri huyện, chỉ ở nơi đó vung múa cánh tay hô.- Mọi người đi nhanh chặn cứng cổng thành bên kia lại. Nếu như cổng thành mở rồi, chúng ta toàn bộ xong hết, vợ con cũng phải theo đó gặp họa.
Hương dũng dân tráng thủ vệ làng quê, dính líu tới an nguy cả nhà, vào thời khắc này thường thường sẽ có sức chiến đấu mạnh hơn cả quan quân. Lưu phú hộ kia thét to liên thanh lập tức có giáo đầu thương bổng dẫn một đám dân tráng xuống thành cứu viện.
Chỉ có điều bên này còn chưa có xuống tới dưới tường thành, trên tường thành cũng lại trở nên loạn, có dân tráng đột nhiên cầm lấy binh khí chém giết loạn xạ người bên cạnh, cao giọng hô to lời lẽ giống như dưới thành. Khắp nơi tường thành lập tức đại loạn, ai cũng không ngờ được người bên cạnh lại bất thình lình động thủ có người đi ngăn lại, có người muốn bỏ trốn, thậm chí có người hoảng hốt chạy bừa, nhảy thẳng từ trên tường thành xuống, mặc kệ nhảy vảo hay nhảy ra ngoài thành không phải ngã chết thì là trọng thương.
Nhưng vừa loạn như vậy, người cứu viện đã bị chặn lại, chuyển dời bao cát, túi đất từ vòm cổng sau cổng thành ra ngoài không nhanh như thế, trong lúc nhất thời cũng không trở thành cục diện tan vỡ. Nhưng dưới thành tiếng la hét như sấm, chiến hào không ngừng bị chôn lấp, trên tường thành có người điên cuồng chém giết lung tung, nơi cổng thành cũng có cục diện hỗn loạn.
Cục diện cho dù không khẩn cấp như thế nhưng lòng người lại đã giữ không được nữa, nhất là huyện Gia Tường này lại từ trước giờ chưa từng trải qua thời khắc nguy cấp và đại loạn bậc này. Bốn bề bức ép lẫn nhau đã có người kinh hoàng, khiếp vía quên mất không thả cho lưu dân phía ngoài vào thành mới là con đường sống duy nhất. Những người khiếp vía kinh hoàng đó mặc kệ bất chấp vứt binh khí trốn xuống dưới thành, ai cũng bỏ mặc phòng ngự, chỉ muốn rời khỏi chốn sát phạt xung quanh tường thành này, về nhà trốn tránh thì tốt hơn.
Theo tình hình như vậy, đầu thành loạn thành một cục, trong vòm cổng thành chuyển dời bao cát, túi đất càng lúc càng nhanh, chiến hào chôn lấp dưới thành càng lúc càng nhanh.
Tri huyện và bọn nhà giàu trong huyện đều đã luống cuống rồi, có người theo dìu đỡ của tôi tớ hốt hoảng trốn đi, có người gào thét giữ gìn ổn định, cũng có người đứng nhữ phỗng tại chỗ không biết phải làm sao.
- Xong rồi! Xong rồi! Lưu phú hộ đứng ở đầu thành thì thào tự nói, sắc mặt trắng bệch.
- Mở rồi! Mở rồi!
Dưới thành vang lên tiếng hoan hô điên cuồng, cổng thành đã bị mở ra, vô số lưu dân dũng mãnh xông vào bên trong huyện Gia Tường.
Bọn lưu dân rời khỏi đất cũ đều là đi theo hương đầu và bọn truyền kinh, giữ gìn ổn định thì dựa vào giáo chúng, tín đồ cốt cán. Bọn họ chỉ biết đi về hướng "thần quốc Tây Thiên" chỗ Vận Thành gì kia, lại không biết đường đi như thế nào, chỉ là đi theo, hoặc là cho dù biết cũng sẽ không dám làm trái bước di chuyển của đại đội. Tất cả chỉ là đần độn, si ngốc đi theo có người cảm thấy không đúng muốn thoát đi, nhưng càng nhiều người hơn nữa cho dù cảm thấy không đúng cũng di chuyển theo đại đội, bởi vì bọn họ không biết có chỗ nào khác để đi.
Lưu dân từ huyện Cự Dã đi ra cũng không có hướng đi về hướng tây bắc, bên đó mới là phương hướng đi tới huyện Vận Thành, bọn họ chỉ một đường đi về phía đông.
Đợi sau khi đi ra khỏi phương viên địa phận huyện, lưu dân huyện Cự Dã mới nhận ra không đơn độc. Khắp nơi Tào Châu, huyện Định Đào, huyện Võ Thành, Tào huyện, huyện Kim Hương đều có đại đội lưu dân đuổi tới. Bọn họ cũng là đi về một hướng không có cách nhau quá lâu đều tụ tập ở dưới chân thành huyện Gia Tường.
Thổ lũy mộc trại xung quanh huyện thành Gia Tường rất nhanh đã bị xông phá, lương thực bên trong bị vơ vét không còn lại gì, nhưng đối với mấy vạn dân chúng thật sự như muối bỏ biển. Huống chi càn quét một lượt này, dân chúng bá tính ngoài thành huyện Gia Tường cũng thành một người trong số lưu dân. Huống chi lương thực, tiền tài cướp đoạt vơ vét ra được cũng không phải rơi hết toàn bộ trên người lưu dân, dân đói.
Bọn người truyền kinh và hương đầu trước kia nói trong huyện thành Gia Tường có báu vật của Vô Sinh Lão Mẫu, chỉ cần lấy được thì sẽ khiến cho mọi người ăn mặc không lo. Báu vật gì kia mọi người nửa tin nửa ngờ, tuy nhiên tất cả đều biết không đánh vỡ huyện thành Gia Tường đó ai nấy đều phải chết đói.
Hơn nữa từ sau khi tới dưới thành Gia Tường, trong đám đông cũng không chỉ có mỗi bá tánh dân đói không sống tiếp được còn có hạng người ăn vận rách nát lại hung hãn khỏe mạnh, những người đó trong tay còn cầm binh khí, theo binh khí cưỡng bức ai còn dám có gì không bằng lòng nữa.
Huyện thành Gia Tường bị công phá, huyện lệnh treo cổ tự tận trong nha môn, mấy nhà giàu có trốn vào trong thành bất kể là mở cửa đầu hàng hay là triệu tập người nhà chống cự kết cục đều là gia phá người vong.
Huyện thành vừa mới khôi phục lại từ từ, bị lưu dân dọn sạch một lần, tất cả tiền của và lương thực đều bị vơ vét sạch trơn. Lúc lưu dân xông vào trong thành, rất nhiều người cửa nát nhà tan, người còn lại không có nơi để đi cũng chỉ đành đi theo đại đội tiếp tục đi quấy phá khắp nơi, cũng bị lôi kéo thành lưu dân. Đối với bọn họ, có lẽ cửa nát nhà tan càng tốt hơn một chút.