Số lượng nhiều đông đúc này nếu như tính toán cho đoàn luyện mà Thạch Mãn Cường điều động ra được ở bên trong, nội trong thời gian ngắn y sẽ nắm trong tay lực lượng lớn vượt qua cả chỗ Từ Châu vài lần, thậm trí nhiều hơn nữa. Dù sao nam đinh trong hộ nông dân đều phải trải qua huấn luyện sơ sịa của đoàn luyện, cuộc sống ngày thường vừa là quân pháp, cũng xem như đây là nguồn binh lính thích hợp nhất.
Chính bởi vậy, bên này chỉ giao cho Thạch Mãn Cường trấn thủ. Hơn nữa, Vân Sơn Hành lại có tiếng nói lớn đối với các sự vụ ở trên đất này, có điều đây không phải là chuyện cho người ngoài biết được, chỉ là mấy huynh đệ tự hiểu với nhau.
Sau khi tới doanh trại của đoàn thứ hai, đội ngũ hộ vệ Triệu Tiến mới thở phào nhẹ nhõm, đoạn đường cắm trại hành quân này khiến ai nấy đều mệt mỏi rã rời. Doanh trại quen thuộc này mới là nơi tốt nhất.
Triệu Tiến vừa mới an bài ổn thỏa, vẫn còn chưa kịp đi trấn Triệu Gia xem xét tỉ mỉ thì tin khẩn ở Từ Châu chuyển tới. Người đưa tin chính là tính toán ra được đường đi tới nơi này, nếu như bên này không gặp phải thì vẫn phải tiếp tục đi tiếp.
Tin cấp báo có dính đến Sơn Đông. Cũng chính vào cái ngày lúc nửa đêm bỗng nhiên náo loạn. Mùng bảy tháng ba năm thứ hai Thiên Khải, phủ Tế Nam, phủ Đông Xương, phủ Duyện Châu tại Sơn Đông, đã xảy ra động đất lần nữa.
Động đất lần này nhỏ hơn nhiều so với lần động đất tháng hai, tổn thất lần này cũng nhẹ hơn. Nguyên nhân cũng rất đơn giản, rất nhiều người hiện đang sống trong lều hoặc ở ngoài trời không có nhà để ở, tất nhiên cũng chẳng có gì sập xuống gây ra thương tích cả.
Nhưng cảnh tượng lúc này đã giống như địa ngục, động đất lần này tiếp diễn cũng xem như là họa vô đơn chí, hơn nữa dư chấn vẫn tiếp tục xảy ra.
Vùng giữa trận động đất lần trước nằm ở Vận Thành phủ Duyện Châu. Còn lần này phần lớn thành trì của Tế Nam phủ và Đông Xương phủ đều bị lây lan, nhà dân bị sập vô số. Vốn dĩ sau khi phủ Duyện Châu gặp thiên tai không còn gì để cứu tế vẫn là do thân sĩ trong dân chúng chiếu theo lệ thường gom góm đầy đủ vật dụng để sửa sạon cứu tế. Đường xá ở ba phủ phía đông không được thuận tiện, hơn nữa còn sập sệ. Những vật dụng này đều là mấy chỗ phủ Tế Nam, phủ Duyện Châu và phủ Đông Xương những nơi không gặp phải tai họa gom lại.
Nhà đã dột lại gặp mưa dầm suốt đêm, động đất lần này khiến tất cả cứu tế đều hoàn toàn dứt tuyệt. Mọi người chỉ đành cứu trợ quê hương của chính mình, không màn tới những nơi khác.
So với chỗ ba phủ phía đông mấy năm thiên tai liên tục thì phủ Tế Nam và phủ Đông Xương vẫn coi như không tệ. Nhưng quân lương khiến cho nguyên khí nơi đây bị tổn thất nặng nề. Trận động đất lần này lại là một đòn công kích mạnh, dân chúng thôn làng thậm chí là địa chủ phú hộ chỉ còn nước dời đi chạy nạn. Lưu dân Sơn Đông mỗi lúc một nhiều khiến nơi đây vô cùng hỗn loạn.
- Lương thực hẳn là đã tới Tế Ninh rồi, cũng không biết những thứ đó cứu tế được hay không, có lẽ phần lương thực này không được tính là cứu tế. Lời nói của Triệu Tiến khiến bọn huynh đệ đều có chút không hiểu.
Kết quả xét duyệt khiến cho Triệu Tiến rất hài lòng, gia đinh đoàn thứ hai và đoàn luyện không có thong dong như đội Thân Vệ và đoàn thứ nhất, lại có một cỗ khí thế thô hào. Đây cũng không phải vì họ thao luyện và phối hợp chiến kỹ tốt, mà là một loại trải qua gió táp mưa sa cũng không sợ hãi. Đoàn thứ hai sẽ định kỳ lấy liên đội làm đơn vị, bắt đầu tuần tra quét dọn trong phương viên thôn trại lưu dân. Đội nhân mã nghĩa dũng Từ Châu thì sẽ cắt đứt những thương nhân buôn muối không theo khuôn phép đường muối.
Ở mảnh đất này vẫn có đám trộm cướp nhỏ cùng với đội ngũ lưu dân không muốn bị thu giữ, cũng có thế lực đồng muối và buôn bán muối lậu không muốn trao đổi buôn bán muối dưới thế lực và giám thị của Triệu Tự Doanh. Mặc kệ gặp được đám nào, cũng phải truy kích hoặc chiến đấu, hơn nữa chưa bao giờ gián đoạn. Rèn luyện tốt như vậy, tất nhiên sẽ nuôi dưỡng ra khí phách như thế.
- Thạch Đầu làm tốt lắm. Các đoàn đội của chúng ta, ai nấy mỗi ngày đều phải vùi mình khổ luyện không đi ra ngoài, không đánh nhau với người khác, e rằng lúc ra chiến trường sẽ rất dễ hoảng hốt. Mấy ngày kế tiếp, Triệu Tiến đã khen Thạch Mãn Cường không biết bao nhiêu lần.
Sau khi xem xong hết gia đinh và đoàn luyện nơi này, Triệu Tiến sẽ khởi hành đi về hướng của sông Thanh Giang, lần này đi cũng không phải là mang theo đại đội. Đoàn thứ hai bên này điều động một trăm nghĩa dũng Từ Châu cộng thêm một trăm gia đinh cưỡi người tự mình mang theo cũng được hai trăm hộ vệ đi tới cửa sông Thanh Giang. Còn Cát Hương thì mang đội thân vệ trở về Từ Châu.
Việc này sắp xếp cũng rất đơn giản. Tuy nhiên bọn thân vệ đều cảm thấy Tiến gia vốn phải ở bên đoàn thứ hai lâu một chút. Đây là tức thời gấp gáp thay đổi đường đi, cấp tốc hơn.
Trước khi đi, Triệu Tiến lệnh cho người Vân Sơn sắp xếp rất nhiều việc. Điểm trọng yếu chính là bắt đầu từ hôm nay, lương thực của thôn trại lưu dân không được chuyển ra ngoài, chuyện mua bán lấy vật đổi vật lập tức ngừng lại. Vân Sơn Hành phải đi kiểm kể nhà kho cùng với các loại đồ đạc.
Toàn bộ đội nhân mã lên đường, buổi tối thì ở tại khách điếm Vân Sơn hoặc là ở lại nhà giàu trên đất đó, ăn ngủ đều có người cung ứng, cước bộ tất nhiên nhanh hơn rất nhiều so với lúc trước.
Từ lúc Triệu Tự Doanh xuôi nam lên bắc đánh bại quan quân, đã gần nửa năm rồi Triệu Tiến không có tới cửa sông Thanh Giang, tuy chỉ nói là do sự vụ Từ Châu bận rộn không thoát thân khỏi, lại làm cho khắp nơi cửa sông Thanh Giang rất là sợ hãi. Thương gia giàu có đều tăng thêm không biết bao nhiêu phân điếm, phân hiệu ở Từ Châu, thường thường là tự mình hoặc phái người qua tặng lễ ân cần thăm hỏi. Mặt khác, thế lực khắp nơi ở cửa sông Thanh Giang cũng như vậy, cảm thấy trong lòng không yên, dù sao từ trước đều là Triệu Tiến qua lại ở hai nơi.
Lần này Triệu Tiến lại đây, Đổng Băng Phong và Chu Học Trí tất nhiên đã sớm biết. Chiếu theo ý tứ của Triệu Tiến, bọn họ liền truyền tin tức này ra ngoài. Thương gia giàu có phú quý ở cửa sông Thanh Giang lập tức thân thiện không ít, tự thấy có thân phận mở tiệc chiêu đãi Triệu Tiến, đồng loạt đưa tới thiệp mời, không có thân phận đấy liền xin gặp mặt một lần, hoặc là cố tìm cách để gặp mặt, để truyền đạt lời thăm hỏi của bọn họ.
Chẳng ai ngờ rằng Triệu Tiến đến sớm hơn so với trù tính, càng làm cho người ta không nghĩ tới chính là người đưa tin từ Từ Châu đã đến cửa sông Thanh Giang cùng đợi Triệu Tiến.
- Chia làm hai đường. Một đường đến bờ đông hồ Lạc Mã đuổi theo Tiến gia, một đường ở bên này chờ Tiến gia.
Nghe người đưa tin nói như thế, đám người Triệu Tiến đều rất nghiêm túc. Hẳn là tin tức vô cùng khẩn cấp, bằng không sẽ không vội vã như vậy, chẳng lẽ là vì động đất.
Người có thân phận cùng Triệu Tiến suy xét tường tận chuyện trọng yếu, ở cửa sông Thanh Giang cũng chỉ có hai người, chính là Đổng Băng Phong và Chu Học Trí.
Động đất ở Sơn Đông kéo dài ba ngày, phía đông phủ Đông Xương và đại bộ phận phủ Tế Nam cũng tìm không được một phòng ốc nào hoàn hảo, chứ đừng nói gì đến ngoài thành. Cho dù bên trong thành là vùng đất có vương pháp, những cũng đã có người nhân lúc cháy nhà đi hôi của.