Hơn nữa càng làm cho người đau đầu là, thành Tế Ninh này trong trận động đất không hề có tổn hại, nhìn trên tường thành cao ngất kia còn không có cả một vết nứt, nước sông hộ thành cũng đủ đầy, càng không cần phải nói, đầu thành còn có quan quân, muốn hạ tòa thành như vậy, không biết bao nhiêu người phải chết đi.
Đến lúc này, Cát Điền Phong đã sợ, cảnh người công thành chết thảm nhìn thấy quá nhiều, chuỗi ngày này y ít nhiều được ăn no mấy bữa, không hề có chút mong chờ đối với tiên quốc trên nhân gian hay chốn cực lạc, ngược lại trong lòng tựa hồ nảy sinh bất an, cảm thấy điều này không gì là có thật.
Người sợ hãi muốn bỏ đi không chỉ có mỗi Cát Điền Phong, sau khi thấy tầm vóc thành Tế Ninh, đã không ít người hoảng hốt lo sợ, rất nhiều đồng tộc, đồng hương đã bắt đầu bàn tới việc rời khỏi.
Nhưng muốn rời khỏi chính là việc cấm kị, đám người cường tráng cưỡi ngựa mang đao kia, sát khí hung ác tuần tra xung quanh, ai muốn chạy, liền chỉ có con đường chết. Sau khi ngẫm nghĩ ra một vài thứ, Cát Điền Phong mơ hồ cảm thấy bên người hoàn toàn không phải đều là mạng người cơ khổ bị dồn đến đường cùng, còn có thám tử của người khác, bằng không ăn nói tùy tiện làm sao lại rơi vào tai của kẻ khác.
Cát Điền Phong khó chịu nhưng câm lặng, tuy nhiên những người lén lút bàn luận lại gặp không ít xui xẻo, điều khiến cho lòng người nguội lạnh đi chính là, người đến bắt giết người, lại đều là những huynh đệ cùng đi đường chịu khổ lúc trước, thậm chí còn có đồng tộc đồng hương, nhưng bọn họ không hề có một chút tình nghĩa yêu thương, lòng lang dạ sói mà xuống tay.
Chẳng qua là mỗi ngày được ăn nhiều hơn người khác, chẳng qua là bị bọn Hội chủ, Hương chủ kia lung lạc lôi kéo, nhìn thấy địa vị cao hơn nhiều so với người khác, liền hướng về những kẻ đó, bọn họ xuống tay chém giết người đồng tộc đồng hương đáng thương.
Ban ngày không chạy được, nhưng nhiều người như vậy, cục diện lộn xộn, lúc trời tối mới trốn ra ngoài. Cát Điền Phong từ nhỏ đã là người quáng gà, nhưng ban đêm có nhiều lửa trại, cũng lấy ra bản lãnh thuở nhỏ thừa lúc loạn trộm dưa, trèo cũng đã trèo được ra ngoài, ở lại nơi đây chỉ có một con đường chết.
Nhưng ban ngày thì làm việc vất vả bận rộn, ban đêm thì lăn lộn trên rau dại hoa màu ăn đến no bụng, sau khi ăn no, Cát Điền Phong ngủ thật say, đợi đến đêm khuya mới nói sau.
Thực đến đêm khuya, Cát Điền Phong đã tỉnh, nhưng cái tỉnh này chính là bị làm thức tỉnh, bị tiếng kêu thảm thiết quanh mình làm bừng tỉnh, tiếng hô quát giết người, những người bị thương gần chết rên la thảm thiết bị trói cùng một chỗ, xung quanh ở giữa doanh trại, hơn nữa còn không phải một chỗ, bất ngờ vang lên tiếng quát.- Chạy đi đâu, ngươi nhất định là gian tế.
- Yêu ma, thần quốc Tây Thiên đang trước mắt, ngươi làm sao lại không dám tới gần.
Nhiều người như vậy vây tụ dưới thành Tế Ninh, mỗi ngày đều ăn uống ỉa đái, hơn nữa không có gì rửa mặt, nơi cắm trại đã sớm tanh hôi không chịu nổi, nhưng bây giờ đang ở trong cái mùi vị ghê tởm này, đều đã nhiều huyết khí, sau khi trải qua mấy ngày nay, mọi người đều đã rất quen thuộc với mùi vị này rồi.
Nghe được điều này, ngửi được mùi vị này, Cát Điền Phong ngơ ngẩn sợ run, lại là nhắm mắt lại, ở bên kia bắt đầu giả ngủ, không lâu sau, vì ban ngày làm việc mệt mỏi, nên đã ngủ thực sự.
Một đêm này, đầu thành Tế Ninh đèn đuốc sáng trưng, trắng đêm không ngủ, quan binh và tráng dân không ngừng tuần tra, sắp sửa vào thời khắc chiến tranh, không dám có chút lơi lỏng.
Sơn Đông mấy lần gặp họa, Tế Ninh bên này đều là bình yên vô sự, hoàn toàn là dáng vẻ khác với trần tục, nơi khác vì sưu cao thuế nặng, quân lương bóc lột, thiên tai đại họa dân chúng lầm than, thế mà Tế Ninh lại phồn vinh phát đạt, vả lại bởi vì có quan quân đóng giữ, triệu tập đầy đủ đoàn luyện tráng dân, từ trước mặc dù có luồng lớn lưu dân, không phải tránh xa khỏi Tế Ninh, mà là bị đánh tan mới chấp nhận rút lui.
Năm nay hai lần động đất, người nhìn xa trông rộng cũng nghĩ ra được nản sinh nạn lưu dân, nhưng mọi người đều biết các huyện bởi vì bị động đất đường xá cắt đứt, nạn dân muốn nổi dậy thì phải có cái ăn mới có sức lực, cũng phải có người dẫn đầu mới rời ra ngoài được, đối với một đám dân chúng đối khổ dày vò mà nói thì không có khả năng.
Ai mà nghĩ ra, những người dân này thực sự đi ra ngoài, hơn nữa từ nhỏ thành lớn, hội tụ thành dòng nước lũ đáng sợ, dọc đường phá tung châu huyện, thẳng tới dưới thành Tế Ninh được xưng quan ải của đất Lỗ Nam.
Tin tức không ngừng truyền đến, trên dưới Tế Ninh Châu đều lo lắng sợ hãi, hỗn loạn thành giống như nồi cháo, nhưng ở thời điểm khẩn yếu này, Thủ bị Tế Ninh còn cần chia ra bộ hạ dưới tay phân binh mã đi thủ vệ thành phủ Duyện Châu. Quan viên văn võ Sơn Đông đều biết phân rõ nặng nhẹ. Tế Ninh bị chiếm đóng, chẳng qua chỉ cần lập công chuộc tội, xuất quân đoạt lại, nếu là thành phủ Lỗ Vương có cái gì sơ xuất, mọi người chỉ có đợi chiếu chỉ chờ con đường chết.
Binh mã của Tế Ninh Châu vốn không nhiều, nếu lại rời đi một chút, kia chẳng phải là thành heo dê đợi làm thịt sao. Lúc này tri châu thành Tế Ninh ra mặt, các lộ thương gia giàu có xuất tiền xuất lương thực, giữ lại binh mã phòng bị Tế Ninh, còn đối với bên ngoài thì dời lại muộn sang vài ngày sau hẵn lên đường.
Ngoại trừ quan quân, bọn thương gia, thân sĩ giàu có, các lộ thương hội, xuất ra một khoản lớn tiền lương, chiêu mộ quân dân cường tráng trong ngoài thành, kho vũ khí của Tế Ninh cũng mở ra, binh khí đều phân phát hết.
So với nơi khác, trọng trấn tào vận như Tế Ninh này càng hiểu biết rõ về Văn Hương Giáo, quan lại và tầng lớp phú quý cùng tín đồ giáo chúng giao thiệp cũng nhiều hơn. Bổn thành cũng có Hội chủ và Hương chủ của Văn Hương Giáo, bình thường nắm giữ mối dây với tào vận. Lần này lưu dân náo động lên, bọn họ chẳng những không vui mừng phấn chấn, ngược lại là chửi ầm lên, năn trước cắt sông, năm nay cũng muốn cắt sông, chẳng lẽ lại để mọi người hớp gió sống sao?
Bình thường mọi người đều rất tốt, cũng là cùng nhau phát tài, vào thời điểm mấu chốt này, cũng đừng gây ra điều gì dại dột. Gia nghiệp phú quý của bản thân mình đều ở bên trong thành, đợi lưu dân thực sự vào thành, chẳng lẽ còn bảo toàn được sao? Hay cho rằng bảo toàn được trước lúc vào thành?
Trước tiên đánh tiếng chào hỏi, cũng đã cho người đi thăm dò. Hễ là kẻ dính vào tào vận thì cũng sẽ không được chọn là đoàn luyện hương dũng, chỗ những kẻ đó cư trú cũng có người không ngừng dòm ngó. Sau đó toàn thành mở cuộc đại tìm kiếm, hễ là người không rõ lai lịch hay nhìn khả nghi, bắt hết lại đưa vào đại lao, điều này chính là lo sợ xuất hiện cục diện trong ngoài có nội ứng.
Nhưng Tế Ninh này lại bất đồng với các châu huyện khác, Tế Ninh giàu có đông đúc, đặt trong thiên hạ cũng xếp vào hàng thượng đẳng, chính là giàu có ấm no hơn nhiều so với Sơn Đông. Có cuộc sống như vậy, cũng sẽ không đi tin vào giáo phái thắp hương, cũng sẽ không hi vọng vào cái gọi là tiên quốc trên mặt đất. Đã trải qua nhiều, tận mắt thấy tình trạng thảm thiết khắp nơi gần kề cũng nhiều, liền e sợ nhà mình cũng biến thành như vậy.
Cho nên tiền lương phát xuống, binh khí phát xuống, dân tráng hương dũng rất nhanh đã thu thập đủ, người trên đầu thành nơm nớp lo sợ sửa soạn đi liều mạng, không dám có chút lơi lỏng.
Thời điểm trời còn chưa sáng, Cát Điền Phong liền vội vàng leo lên, mơ hồ nhìn ngọn lửa trên tường thành. Xung quanh thành trì Tế Ninh cái gì cướp được thì đã cướp sạch rồi, ăn được cũng đều ăn cho sạch sẽ, nhưng điều khiến cho người không ngờ chính là. Mỗi ngày đều có một chút lương thực xuất hiện, mặc dù là tạp chất, cám trấu, gốc cỏ, thậm chí còn có vụn gỗ vân vân đều cùng ở một chỗ, nhưng ăn ít nhiều chỉ chống đỡ chút đỉnh, lại không phải người nào cũng có, đã hai ba ngày rồi mà vẫn chưa no đủ một đêm.
Nhìn xung quanh đồng bọn dần dần tỉnh dậy, Cát Điền Phong đánh giá mọi nơi, đợi đến lúc người đi phát lương thực tới, nhất định phải đoạt lấy đầu tiên.
Đang hết sức chăm chú đánh giá chung quanh, bỗng nhiên đám đông người từ ngoài vào trong trở nên xôn xao, Cát Điền Phong đầu tiên là sửng sốt, liền ngửi thấy mùi thức ăn, mùi vị này khiến Cát Điền Phong đứng phắt dậy. Đây thực không phải cháo loãng được nấu thành từ những thứ này nọ, bên trong hẳn là có gạo và bột, hơn nữa còn có dầu muối.
Mọi người đều khó nhịn cơn đói, thực không chỉ có Cát Điền Phong ngửi thấy mùi này, mọi người đều đứng lên, mong muốn là người chạy đến đầu tiên. Nhưng mọi người đều đã nhận ra nguồn gốc tỏa ra mùi vị này, từng chiếc xe ngựa tiến vào trong doang trại lưu dân, trên xe có giỏ lớn làm bằng trúc, mặt trên có đắp hờ vải bố, hơi nóng bốc lên hôi hổi.
Đám người hô lên một tiếng, liền vọt tới, có người té lăn trên đất, bị vô số chân cẳng giẫm đạp, lúc đầu còn khóc la giãy dụa, sau lại rất nhanh liền không một tiếng động, cũng không ai để ý đến sống chết của gã.
Xe ngựa đã đến trước mặt, rất nhiều người nghĩ phải xông lên chiếm đoạt, sợ chậm tay liền không còn gì, còn chưa đoạt được, đã bị hộ vệ dùng côn đánh lùi lại, có người không sợ côn bổng, hộ vệ cường tráng này iền dùng đến đao kiếm.
Sau khi máu tươi đổ xuống, cuối cùng cũng khống chế được tình hình.
- Mỗi người đều có phần, lấy được rối thì đứng một bên, lấy chưa được thì đứng bên kia chờ, ai không nghe lời, thì đừng trách đao của ông đây không nương tình. Hung thần ác sát la hét, trên đao kia còn nhỏ giọt máu, ai cũng không dám náo loạn nữa.