Có kẻ khẩu âm Sơn Tây, Hà Nam, điều này cũng là đúng thôi. Dương Triệu Cơ kia từ Đại Đồng trở về quê, vốn liếng lâu năm bên người khẳng định phải mang theo, nhưng trong lúc gấp gáp khởi binh, phải đi theo hai đường Hà Nam và Bắc Trực Lệ, có người Hà Nam cũng không kỳ quái. Mọi người khong thiếu than vãn mấy câu, chỉ là binh mã Sơn Đông chúng tôi tự cao tự đại ngược lại phải nhờ người ngoài tới cứu viện, thật là cực kỳ mất mặt.
Từ cổng bắc tiến vào, hạ trại ở kề bên, binh mã trong thành cũng rút ra khỏi vùng phòng ngự này, chia cắt nơi này cho đội viện quân này. Hết thảy đều thuận lợi khiến những người già cả thành Tư Dương trong lòng có lo lắng nhẹ nhàng thở ra. Binh mã vào thành cũng có mạo hiểm, vương phủ Lỗ Vương lại đột nhiên làm ra việc khốn khiếp bậc này, nếu đối phương gây náo loạn, đối với trong thành cũng không phải là chuyện gì tốt.
Có người giận dữ mắng.- Cho dù thành phá rồi, nhà ông ta cũng không tránh khỏi tai ương, lại không màn tới bá tánh toàn thành.
Vừa nói vừa nhìn về hướng vương thành Lỗ Vương trong thành, đây là ngôi thành trong thành, vương thành cũng có tường thành bao quanh, so với tường thành bên ngoài phái thấp hơn, tuy nhiên thấp cũng có hạn, vương phủ Lỗ Vương đều ở trong vương thành này, tất nhiên so với bá tánh trong thành lại thêm mấy phần an toàn.
- Nhỏ giọng chút, chớ để Đông Xưởng nghe được. Lần này thủ thành, nhà ông ta tốt xấu còn xuất ra không ít ngân lượng.
- Vậy tính làm thá gì, nếu không phải nhà ông ta tới khắp nơi thâu tóm điền sản, nhiễu loạn này có lẽ không nổi lên.
Bàn bạc thét to mấy câu, rất nhanh đã đi xa rời khỏi, trong quân doanh viện quân bên đó bắt đầu nấu cơm rồi, bát tô đã bày sẵn, heo dê đưa tới lập tức giết làm thịt sau đó cắt thịt thành từng lát mỏng, vứt vào trong nước sôi nấu nhừ, rất nhanh đã chín rồi. Mùi thịt tỏa ra bốn phía, trong tay mỗi người trên dưới "viện quân" là một chén gỗ, múc canh thịt vào, bẻ nát bánh bột mình mang theo há to mồm bắt đầu ăn.
Sau khi ăn xong, đại đội bắt đầu nghỉ ngơi, gần kề xung quanh còn bố trí lính gác trấn thủ, thái độ những lính gác đó cực kỳ thô bạo, bất kỳ ai cũng không được tới gần, nói chuyện không tới hai câu đã phải động đao, tuy nhiên biểu hiện này ngược lại bình thường, quan quân đều là cái dạng này, trên dưới thành Tư Dương đều đã thành thói quen.
Có người bị kẻ thô bạo này quát lớn không còn hứng thú rời khỏi, nhưng cũng có kẻ không sợ chết kéo tới, một hộ thương nhân bên ngoài tới nào đó trong thành khả năng bị hoàn cảnh vây thành dọa sợ, nhìn thấy viện quân tới đây, quả thật là cảm động rơi nước mắt làm một xe rượu thịt khao quân, lính gác thủ vệ ngược lại không làm gã khó xử, thả người đi vào.
Mắt thấy bầu trời tối đen, cuối cùng cũng được ngủ một giấc ngon lành, già trẻ thành Tư Dương đều nghĩ như vậy.
Sau khi Bách hộ Kiều Sơn trở về vương thành, trước hết đi gặp Tư trưởng sử, mặc dù vị Hữu trưởng sự này hiện giờ đã núp sâu trong nhà không ra ngoài nhưng sự vụ lớn nhỏ vương phủ Lỗ Vương đều là do y tới lo liệu. Đối với viện quân tới đây Tư trưởng sử cũng rất vui mừng, cùng với Kiều Sơn đi gặp Lỗ Vương.
Lúc thủ thành không luyến tiếc bỏ ra ngân lượng, sau khi viện quân giải vây, tình thế không nguy ngập như vậy, vương phủ Lỗ Vương ngay lập tức trở nên kẹt xỉ. Tuy nhiên kiến nghị của Hữu trưởng sự vẫn là phải nghe, sau khi nói mấy câu, thì lập tức trích cấp ra một đám đồ đạc, nói là ngày mai đưa đi khao quân.
Bởi vì viện quân này tới đây, tâm tình Tư trưởng sử có chút không tệ, nhìn thấy Kiều bách hộ vẫn sắc mặt nặng nề như trước, nhịn không được khuyên giải đôi câu.- Một trường kiếp nạn này cuối cùng trôi qua rồi. Song một lần này cũng không phải chuyện xấu, ít nhất triều đình chịu phái đại quân tới trú đóng ở phủ Duyện Châu chúng ta, có đại đội quan quân ở nơi này, chúng ta cũng không cần nín nhịn nuốt giận nữa.
Một vùng Lỗ Nam xảy ra nhiễu loạn lớn như vậy, sau khi xong việc thu dọn phòng bị, mặc kệ nghĩ thế nào, triều đình cũng phải phái thêm binh mã, như vậy thỉnh cầu đổi nơi đóng quân của quan binh Liêu Trấn tới phủ Duyện Châu của vương phủ Lỗ Vương trước đó, nhất định sẽ rất thuận lợi. Đợi sau khi nơi phủ Duyện Châu này đóng giữ gần vạn quan quân, điệu bộ đối với Từ Châu cũng không cần luồng cúi như vậy nữa.
Nghe nói như thế Kiều Sơn gắng gượng nặn ra mấy phần tươi cười chua chát nói.- Bọn giặc Từ Châu đó càn rỡ, tới lúc đó chúng ta phải trút ra hết nỗi uất giận này.
Tư trưởng sử cười vỗ vỗ bả vai Kiều bách hộ, tự mình đi bận rộn. Kiều Sơn chậm rãi đi ra khỏi phòng trực, đầu tiên là về tới trong nhà mình. Hiện giờ tình thế nguy cấp, quan lại thuộc hạ của vương phủ đều mang gia quyến trú ở bên ngoài hoàng cung, hơn nữa ít nhiều đều mang theo thân thích. Vào lúc này, kẻ nên giúp tóm lại phải giúp. Trong nhà Nghi vệ, Xá nhân Kiều Sơn cũng có mười mấy thân thích nương tựa vào.
Mười mấy thân thích này có mười người là hán tử khỏe mạnh, nghe nói là từ ngoài thành chạy vào đây, hiện giờ binh tai chiến loạn, cũng chỉ có tráng niên mới chạy được ra ngoài, nữ quyến người già gì kia chỉ sợ đều không chịu nổi nữa. Ở trong nhà an bài đơn giản một chút, Kiều bách hộ mang theo mười mấy người thân thích ra khỏi nhà, đi về hướng cổng thành nam bên kia.
Cổng nam bên này có hộ vệ vương phủ và quan quân trú đóng, bọn họ đã sớm có được tin tức viện quân tới đây, lúc này đều là vẻ mặt thoải mái. Nhìn thấy Kiều Sơn dẫn người lại đây vội vàng đón tiếp nói.- Kiều đại nhân, khổ cực nhiều ngày như thế, ngài không ở nhà nghỉ ngơi thật tốt, đến nơi này làm gì?
Bách hộ Kiều Sơn cười nói.- Các ngươi cũng vất vả mấy ngày nay rồi, trở về ngủ một giấc thật tốt, ta cùng người nhà thay cho các ngươi.
Mọi người cũng không cảm thế có chút nào kỳ lạ. Lưu tặc bức hiếp thành trì, cả thành Tư Dương điều động, tráng niên vương phủ cũng đều được võ trang, từ trong thân thuộc người nhà các hộ dân điều động ra nam đinh trai tráng, trấn thủ vương thành vẫn là do Kiều bách hộ này đưa ra.
- Đây làm sao dám không biết xấu hổ? Vậy phải vất vả cho Kiều bách hộ rồi.
Mỗi ngày ở cổng chính vương thành nghiêm trận chờ đợi, bọn quan quân và hộ vệ cũng rất vất vả. Nếu như Kiều Sơn đã đề xuất, mọi người lễ độ khách sáo cũng thuận nước đẩy thuyền. Song cũng không nên toàn bộ rời khỏi, mọi người lại rút thăm, lưu lại mươi người không may mắn ở lại nơi này, những người khác lập tức giải tán. Có người về nhà, càng nhiều người hơn nữa đi ra bên ngoài tìm thú vui.
Hiện giờ thế cuộc thả lỏng như vậy, tất nhiên không có lý đâu lại lên đầu thành nhìn xung quanh. Kiều bách hộ thân phận quý trọng, được mời vào trong phòng uống trà, mấy thân thích của gã cũng được nhờ, đều là đi vào theo. Đợi cho người hầu hạ nịnh hót rời khỏi, Kiều Sơn nâng bát trà lên, nhưng tay lại không ngừng run rẩy, nước trà không ngừng tràn ra.
Giọng điệu nói chuyện của Kiều Sơn cũng giống như vậy không ngừng run lẩy bẩy.- Các vị, người nhà của ta... ta bình an vô sự sao? Tới lúc đó...