Đúng lúc này, lại có một người cưỡi ngựa băng băng từ hướng khác đến, đến trước mặt, trên ngựa đã khàn giọng nói.- Giáo tôn, phía nam không mở thành, thủ vệ trên thành rất nhiều, cũng không có vẻ gì náo loạn.
Người bẩm báo vừa xong, bên cạnh Từ Hồng Nho có người to tiếng trách mắng.- Hưởng phúc đến mức xương cốt đều mềm nhũn rồi sao, không sợ thiên lôi đánh xuống sao?
Nhưng cũng có người nói lời lạnh nhạt.
- Bọn họ lăn lộn trên sông, vốn không cùng một đường với chúng ta. Bắc Trực Lệ bên kia cũng không có hẹn trước, nhưng bây giờ ngay cả động tĩnh cũng không.
Từ Hồng Nho chỉ vào phía trước nói.- Chui không được vào chỗ kẻ hở thì thôi, nhiều người như vậy dưới thành, mỗi người một bao đất, cũng lấp bằng được nó.
Thành Tế Ninh này không như Từ Châu ngày đó, thời điểm lưu dân vây Từ Châu, Từ Châu vội vàng không kịp phòng bị, quan binh trong thành đều bị điều ra bên ngoài, đoàn luyện dân tráng đều kinh hồn bạt vía, ngay cả cổng thành cũng chưa kịp dùng đất cát chặn chết, nên việc lấp đất công thành này trong vòng một ngày mới có hiệu quả như vậy,
Mà thành Tế Ninh này đã sẵn sàng đầy đủ, thành trì còn lớn hơn Từ Châu, chứ đừng nói lương thảo đồ đạc đều đầy đủ, có quan binh, dân quân cường tráng, nên việc phòng bị cũng đã làm tốt.
Bao vây thành trì như vậy, cho dù là quan quân cũng muốn hao tổn khí lực, đừng nói là những dân đói lưu dân không đồng lòng này, thấy phòng ngự tường thành này, không biết phải bỏ đi bao nhiêu cái mạng mới chất đất cát thành dốc đến đầu thành, hơn nữa lưu dân cũng không phải hoàn toàn chết điếng, hôm nay do bức bách, mai có khả năng sẽ phải làm loạn lên.
Tháng ngày dài trêu chọc lòng người, xúi giục dân chúng, có được đáp trả gì, những người cầm đầu Văn Hương Giáo tụ trong lòng đã biết rõ, nhưng bọn họ lại dường như không thèm bận tâm.
Mệnh lệnh Từ Hồng Nho ban xuống, đã có người lần lượt truyền lệnh, nhìn thấy được phía trước đang náo động, Từ Hồng Nho nhìn mấy lần, sau liền cất bước đi xuống, người bên xe ngựa liền quỳ trên đất làm bậc thang.
Xuống xe ngựa, Tạ Minh Huyền từ chỗ mấy người hộ về đi tới, ghé sát đến bên tai Từ Hồng Nho nói.- Giáo tôn, quan quân tiên phong đã đến Đông Bình Châu, đại đội rất nhanh sẽ tiến vào.
Từ Hông Nho gật đầu, Tạ Minh Huyền lại nói.- Mấy ngày này người của chúng ta trà trộn vào Trâu huyện rất nhiều, chỉ cần ngoài thành phát ra tín hiệu, Trâu huyện này chắc chắn hạ được.
- Ngươi bố trí người cưỡi ngựa thúc giục Hồng Cử mau chóng đi nhanh, bảo nó không cần phá mấy cái trại trên đường kia. Phá được Trâu huyện, có chỗ cho nó vui sướng. Nói đến đây, thần sắc Từ Hồng Nhi thận trọng không ít.
Tạ Minh Huyền vội vàng trả lời, sau đó do dự lại mở miệng nói.- Giáo tôn, trì hoãn nơi thành tế Ninh lâu sợ là phiền toái, nhiều người như vậy, bất kể dè xẻng thế nào, lương thực của chúng ta đều không đủ. Hơn nữa thành Tế Ninh quá kiên cố, cũng phải hao tổn mạng người, sợ là sẽ bỏ trốn đi không ít người.
Từ Hồng Nho dừng bước, quay đầu nhìn về nơi thành trì xa, khóe miệng lại hiện lên một tia cười lạnh, uy nghiêm nói.- Thư đã đưa vào rồi sao?
- Đã đưa vào.
Từ Hồng Nho cười nói.- Vậy cứ tiếp tục tấn công mạnh, chỉ cần chúng ta áp bức như vậy, phải bức thành Tế Ninh này đưa ra lương thực.
Tạ Minh Huyền nghi ngờ nói.- Dựa vào thư kia? Hôm nay tấn công mạnh mẽ như vậy cũng không thấy chúng thò đầu ra?
- Bọn chúng dựa vào Vận Hà ăn ngon mặc đẹp, trải qua những ngày tháng người trên người, thì làm sao vui cười được cùng với chúng ta. Nhưng nếu đánh hạ thành Tế Ninh, gia nghiệp của bọn chúng cũng sẽ hư hại theo, hơn nữa thành Tế Ninh trên dưới đều biết bọn chúng là người giáo đồ thắp hương, đến lúc chi dù bọn chúng không muốn ra mặt, cũng có người đến bàn bạc. Thanh âm của Từ Hồng Nho không cao, thời điểm ông ta và Tạ Minh Huyền nói chuyện, những người khác đều biết điều mà đi xa một chút.
Nói tới đây, Từ Hồng Nho quay đầu mắt nhìn nơi thành trì ở xa, cười lạnh nói.- Lại đắp cao lên, trong thành sẽ phải gấp gáp.
Tạ Minh Huyền yên lặng gật đầu, theo đó đảo mắt một vòng, tiến sát lại rồi hạ giọng nói.
Giáo tôn, không nên lưu lại ở đây quá lâu. Mấy chục vạn người này chia năn chia bảy, phần lớn là đói bụng, đại đội quan quân mà đến, bọn họ cái gì đều không chịu đựng được. Chỉ sợ quân đội chúng ta chưa ra trận đã bị tan tác rồi. Hạ thành Tế Ninh này thật không dễ, chúng ta hay là đi thôi.
Từ Hồng Nho thần sắc thản nhiên, liếc Tạ Minh Huyền một cái, cười nói.- Minh Huyền, ngươi sợ sao?
Vừa nghe vậy, Tạ Minh Huyền sắc mặt lập tức đỏ rần, kích động nói.
- Giáo tôn, thuộc hạ nguyện tự thân suất lĩnh nghênh chiến đại đội quan quân, nếu có việc lâm trên bỏ chạy lùi bước, cam chịu thiên hỏa thiêu thân, xử trí theo pháp giáo.
Thân là người quyền cao chức trọng trong giáo, việc thiên hỏa thiêu thân thật không phải là việc dọa người, mà là một trong những hình phạt tàn khốc nhất trong Văn Hương Giáo, lại thêm vào, trước mặt giáo chủ Văn Hương Giáo mà thề độc như vậy, đủ thấy quyết tâm này.
- Người trong nhà, làm gì phải nói lời như vậy. Minh Huyền, người có phải là cho rằng bổn tọa váng đầu hay không, nhìn cảnh huyên náo ồn ào này liền quên hết tất cả? Người cảm thấy bổn tọa là người như vậy sao? Từ Hồng Nhi thản nhiên hỏi lại.
Tạ Minh Huyền có chút xấu hổ, nhưng vẫn là nghiêm túc phân trần.- Thuộc hạ không dám, chỉ là tôn giáo phải làm đại sự, cũng không được có mảy may khinh nhường. Lúc này bổn giáo nhìn thì không có gì cản trở, nhưng lúc này cũng có đại hung hiểm.
Từ Hồng Nho không tiếp tục chuyện này nữa, chỉ là cười hỏi.- Minh Huyền, người thấy thanh thế vây thành thực lớn, thành trì Tế Ninh đều hoảng sợ, các nơi phur Duyện Châu đều hoảng sợ, nhưng điều này thực dọa được quan quân và đoàn luyện không?
Tạ Minh Huyền nghiêm nghị trả lời.- Dọa không được, những kẻ bụng đói cùng khổ đó chính là lũ kiến. Một đội nhỏ quan quân hương dũng còn chịu được, chỉ cần có đại đội, liền chính là đưa hổ vào bầy dê. Đến lúc đó chỉ có lão huynh đệ chúng ta đi nghênh chiến.
Từ Hồng Nho gật đầu, cất bước đi thẳng về phía trước, vừa đi vừa nói.- Nếu không có người sợ, vậy liền không có người kính, chúng ta cũng chỉ làm được giặc cỏ, không cách nào quang minh chính đại cắm rễ được. Nếu đại đội quan quân đến đây mọi người lập tức giải tán, phía trên ai sẽ ứng phó nịnh hót, ai còn kính sợ chúng ta, cùng lắm là đùn đẩy cho có. Chờ quan quân đến thì tốt, chúng ta lần này không tránh cũng không né, đường đường chính chính chiến đấu một lần, khiến mọi người đều mở rộng tầm mắt.
Tạ Minh Huyền ngẩn người, giáo chủ Văn Hương Giáo lắm mưu nhiều kế nhưng lại thiếu chút quả quyết, hơn nữa Văn Hương Giáo từ lâu làm chuyện ở một nơi bí mật, mọi người đều thiếu chút dũng khí và lòng chiến đấu. Nhưng lời Từ Hông Nho lần này làm cho Tạ Minh Huyền nhiệt huyết sôi trào, ở nơi bí mật thì ẩn giấu thủ đoạn, ở ngoài sáng thì có hào khí chiến đấu, người như vậy mới chính là quân chủ chân chính. Nghĩ đến đây, Tạ Minh Huyền ôm quyền nói.- Nếu tôn thượng có quyết đoán này, thuộc hạ nguyện lĩnh bản bộ quyết chiến một trận với quan quân.