Vương Triệu Tĩnh ở bên cạnh trầm ngâm lại, khẽ cười nói.- Đại ca, Tào tiên sinh vẫn muốn cầu xin đại ca một chuyện, nhưng do dự không mở miệng được, bên trong Vân Sơn Tự có không ít đệ tử cường tráng từ nhỏ đã được học văn học võ, cũng muốn vì đại ca mà dốc sức, nhưng lại không có cơ hội. Có không it ngươi đi cầu Tào tiên sinh và tiểu đệ mấy lần, cũng cảm thấy hơi khó nói. Tiểu đệ nghĩ rằng, lúc này đúng là lúc thích hợp để dùng người, những người này cũng là con em mình, không bằng gọi họ tới đây.
Nghe thấy thế, Như Huệ đầu tiên là sửng sờ, sau đó lập tức liếc mắt cảm ơn. Triệu Tiến gật đầu một cái không lập tức đưa ra một câu trả lời chắc chắn, tình cảnh như thế hiển nhiên có người sang báo với hắn. Năm đó cục diện Vân Sơn Tự lớn như vậy, có hạ viện, có điền trang, có cửa hàng, còn có cả tăng binh, các mặt này cần người quản việc, làm việc, Vân Sơn Tự cũng có một thể thống chưa hoàn bị cần người tới bồi dưỡng, đồ đệ và con cháu thân phận tăng nhân, trong con cháu trang đinh tá điền nhà mình, chọn lựa ở Từ Châu và con cháu những nhà nghèo khổ xung quanh mới đủ số. Để cho bọn họ cạo tóc xuất gia, ở chùa miếu các nơi hạ viện học văn học võ lo liệu mọi việc. Khắp nơi Vân Sơn Tự cũng không ít, chỗ bố trí người cũng nhiều, cần người hiển nhiên cũng nhiều.
Nhưng chỗ chân chính có lợi lộc có tiền đồ, đều bị các phương trượng cùng thân tín của bọn họ nắm giữ, người ngoài vốn dĩ không cách nào nhúng tay vào được, chỉ một số ít con cháu có được ít lợi lộc, còn lại đa số hoặc là vất vả cực khổ hoặc là vẫn học như vậy, không có ngày nổi danh, cũng học ra được bản lãnh. Đối phương còn không bằng mình, lại ngẩng đầu có được chuyện tốt, bản thân bị áp chế, dù là ai cũng oán giận trong lòng. Sự phụ, trưởng bối của bọn họ bên trên hiển nhiên cũng thế. Làm con trai phương trượng trụ trì đời trước, Như Huệ chính là thủ lĩnh số đông người này.
Sau khi Triệu Tiến đánh Vân Sơn Tự, cá nhỏ ăn cá lớn, nhanh chóng nắm một Vân Sơn Tự to như vậy trong lòng bàn tay. Cũng bởi vì nguyên nhân này, một phe cánh phương trượng cùng giám tự không được lòng dân kia, những người khác chỉ ước cho bọn chúng rơi đài, đối với Triệu Tiến lại vô cùng liên thủ, vốn là một phe phái phương trượng kia bị trừ diệt sạch, người nắm quyền kế tiếp tất nhiên muốn đổi người mới, tuy nhiên ghế thì nhiều như vậy, rất nhiều lão hòa thượng những hệ phái khác đều chờ ngồi vào, những đệ tử phía dưới được nâng đỡ lên trên thì càng ít đi.
Bên cạnh đó còn có một điểm, Triệu Tiến cũng sẽ không để mặc những tăng chúng Vân Sơn Tự tiếp tục nắm giữ các chỗ, đó chẳng khác gì là thay người khác phá nát Vân Sơn Tự, cho nên tất cả sản nghiệp đều chuyển đến danh nghĩa Triệu Tự Doanh và Vân Sơn Hành, kẻ mong muốn tiếp tục làm việc nhất định phải hoàn tục, sau khi hoàn tục rồi cũng thường đổi đến những nơi khác không phải sản nghiệp của Vân Sơn Tự, dù vậy các tăng nhân bắt đầy hoàn tục cũng không có gì chần chừ, nhưng đối với những đệ tử trẻ tuổi đang còn chờ việc kia, chức vụ thì càng ít đi, càng không có cơ hội để ra mặt.
Hơn nữa bên trong nội bộ Triệu Tự Doanh, Vân Sơn Tự này cùng địa vị của Văn Hương Giáo Sơn Đông chênh nhau không nhiều lắm, chẳng khác gì là địch quốc trước kia, năm đó toàn bộ tăng chúng Vân Sơn Tự tác oai tác quái, hoành hành ngang ngược, bây giờ bị đánh thành cát bụi dưới trần, có trời mới biết ngoại trừ phương trượng, Như Huệ còn muốn chiếu cố chút ít, hơn nữa nghề buôn bán này, có phần không quan trọng.
Chức vụ bên trong Vân Sơn cũng có hạn, không nói đến việc làm ăn không phải người nào cũng làm được, phân điếm khắp nơi Vân Sơn cũng không phải là việc bọn họ làm được, cục diện vẫn là tăng nhiều giảm ít như cũ. Bọn họ phần lớn là xuất thân cùng làng cùng quê, không nỡ bỏ cục diện Từ Châu như vậy, cũng chỉ đành ở trong chùa chịu khổ cực, hoặc là tìm nghề gì đây mà duy trì, một loại khác trong bọn họ vẫn khác biệt với quân hộ nhân sĩ đọc sách, con đường duy nhất bọn họ đi được chính là ở trong Triệu Tự Doanh. Những nơi khác cũng không so được nơi này, cho nên Như Huệ thường thường xuyên phải chiếu cố sư bá sư thúc, sư huynh sư đệ sư điệt của Vân Sơn Tự, những người này đều là xin y thay mặt nói giúp đấy.
Những người này đáng giá với Triệu tự Doanh, hơn nữa mấy năm qua, ân oán cũ cũng đã tan thành mây khói, còn dư lại chính là đi tìm con đường tiền đồ, tuy nhiên, Triệu Tiến sẽ không đích thân mở miệng, vẫn luôn chờ đợi Như Huệ bên này lên tiếng.
Hồi tưởng một chút, Triệu Tiến chợt nghĩ thông suốt một điều then chốt, vừa vỗ trán vừa cười nói.- Tào tiên sinh, ngươi lúc trước nhắc nhở rút gia đinh đoàn luyện trấn thủ, có phải là muốn cho đệ tử Vân Sơn Tự vào hay không, để cho bọn họ kiềm hãm cân bằng lẫn nhau.
Như Huệ khẽ giật mình, trên mặt thoáng nét xấu hổ, hiển nhiên bị Triệu Tiến nói trúng, những lời này nói có phần khôn ngoan, đem đệ tử Vân Sơn Tự trộn lẫn vào khiến các bè phái cùng các thế lực trở nên phức tạp, vì thế không có cách nào động tĩnh dị thường, chuyện này chỉ điểm đến là dừng, nói nếu chẳng may truyền ra ngoài, đó liền có rắc rối.
Bị Triệu Tiến nói trúng, Như Huệ xấu hổ một lát thì có phản ứng lại, nghiêm túc hành lễ nói.- Lão gia, không phải đệ tử Vân Sơn Tự, mà là đệ tử Vân Sơn, cũng như dân chúng một châu bốn huyện, đều là bách tính dân hộ của lão gia.
Triệu Tiến gật đầu cười một cái, câu chuyện này hắn cũng không nói thấu suốt, huống hồ là "đệ tử Vân Sơn" mà Như Huệ nói rất đúng khẩu vị của hắn, trầm ngâm một lát, Triệu Tiến mở miệng nói.- Kẻ làm việc trung thành, đến bao nhiêu chúng ta muốn bấy nhiêu. Vân Sơn Hành, sản nghiệp trang viên của chúng ta ở khắp nơi, chỉ cần bọn họ hợp, thì hãy cho đi làm. Tuy nhiên có một điểm, từ phía dưới cùng làm lên, làm tốt, có công trạng có tài năng mới được đề bạt, không có lý nào để bọn họ vừa đi vào đã giao chỗ tốt để làm.
- Xin lão gia yên tâm, lão gia cho bọn họ lối ra đã là ân tình quá lớn rồi, thuộc hạ tuyệt sẽ không vì tình riêng, hết thảy đều xem bản lĩnh của bọn họ.
Như Huệ biết là Triệu Tiến đang nhắc nhở y, vội nghiêm nghị trả lời.
Nói xong câu này, Như Huệ lại thử nói tiếp.- Lão gia, trong ngoài Vân Sơn Tự cũng có không ít đệ tử thông thạo quyền cước, bọn họ tuy rằng học võ, lại không gia nhập tăng binh, cũng không đi theo làm xằng bậy gì.
Lời nói như vậy, kỳ thực mọi người ai nghe cũng hiểu được, không đi theo làm xằng bậy gì, thật sự ra là chưa kịp, nhưng cũng bởi vì như vậy, cho nên mới không có ân oán gì.
- Vậy thì làm đoàn luyện, nếu vũ kỹ hơn người thì làm tuần đinh.
Triệu Tiến trả lời vô cùng ngắn gọn, nhưng đối với Như Huệ mà nói thì vô cùng đầy đủ, lại trịnh trọng tạ ơn.
Triệu Tiến liếc nhìn Vương Triệu Tĩnh bên cạnh, sau đó tiếp tục nói.- Hai người không cần chỉ nhìn thấy đoàn luyện gia đinh võ dũng như thế nào, phía trước chém giết như thế nào, không cung cấp lương thảo, không có binh khí áo giáp, vậy thì không có khă năng thắng trận. Mấu chốt lần này thật ra là ở hai người, không cần nói Triệu Tự Doanh đánh đến nơi nào, mà là lương thảo cung cấp được đến nơi nào. Chỉ cần hai người tới được, bọn gia đinh cũng tới được.
Vương Triệu Tĩnh cùng Như Huệ đưa mắt nhìn nhau, đều đứng dậy làm lễ, Vương Triệu Tĩnh lại nói.- Xin đại ca yên tâm, gia đinh đến nơi nào, lương thảo tiếp tế cũng sẽ đi tới nơi đấy, tuyệt sẽ không chậm trễ một khắc.
Chuyện này nói đến đây, bên ngoài vừa muốn cáo biệt, chợt nghe bên ngoài có tiếng bước chân gấp gáp vang lên, tiếng báo vào của Tôn Đại Lâm lại vang lên.- Lão gia, Sơn Đông có cấp báo đến, Vương Tự Dương nói có chuyện khẩn cấp cần cầu kiến.
- Trước tiên đưa cấp báo vào, để Vương Tự Dương chờ một lát. Bây giờ, Vương Tự Dương sớm đã không còn địa vị như xưa nữa.
Thiên Khải năm thứ hai cuối tháng tư đầu tháng năm, Sơn Đông đại loạn, tào vận bị cắt đứt, kinh thành chấn động.
Khi nạn dân lưu dân vừa lưu động, bọn quan lại sau phủ Sơn Đông lơ là không bận tâm, cường hào cũng cảm thấy việc này so với thiên tai mất mùa ngày trước cũng không có gì khác biệt.
Đối với những người rời đi nơi khác như thế, bọn thân sĩ địa chủ không có bị động đất thương gân động cốt gì thậm chí còn mừng thầm. Người rời đi, ruộng đất ở lại, sản nghiệp của bản thân mình hiển nhiên là mở rộng được thêm ra rồi, chờ mùa mang bội thu, lợi ích tiền tài hiển nhiên cuồn cuộn chảy đến. Về phần lưu dân đi nơi khác đấy, gây tai họa châu huyện bên cạnh, đó là tai họa của nơi khác, có gì với ta, tất cả mọi người đều đùn tai họa cho người khác, bao nhiêu năm đều như thế.
Luồng lưu nhân nhỏ tích lại thành đại, luồng lớn hội lại thành dòng nước lũ, từ trên xuống dưới đều bắt đầu luống cuống, nhưng vẫn có người trong lòng giữ lấy may mắn, nghĩ rằng lưu dân bất quá chỉ là cướp thôn làng, nhằm hướng những nơi thái bình không bị thiên tai mà đi, chỉ cần sống ở bên trong thành trì là được bình yên vô sự, ngoài thành ra sao, cũng không cần lo lắng quá nhiều.
Phủ Đông Xương, phủ Tế Nam, phủ Thanh Châu cùng với phủ Lai Châu và Đăng Châu càng xa hơn, lưu dân ở mấy chỗ này đích thực là giống như mọi người phỏng đoán trước đó, lưu dân cũng giống như trước kia, chẳng qua là vây cướp thôn trại, lũy làng, hướng về phía nam ấm áp giàu có mà đi tới, cũng không ở quá lâu thành trấn thậm chí thôn trại khó gặm.