Từ nơi này chúng tôi cũng có thể thấy được tập đoàn hiện tại của Triệu Tiến gặp phải một vài vấn đề rồi. Ngài biết đó, lấy kinh nghiệm chúng ta ở Ý Đại Lợi đến xem xét, đối với công xưởng mà nói, một công nhân thuần thục so với mấy tên học trò càng thêm dễ sài, đào tạo một công nhân thuần thục giá phải trả cũng vô cùng xa xỉ, nếu đào tạo ra được một công nhân thuần thục, kết quả mấy năm sau anh ta dành dụm đủ tiền rồi về đến quê hương mua sắm ruộng đồng như vậy chính là thay cho tổn thất hết sức kinh người. Cho nên giải quyết như thế nào các nông phu vẫn còn quyến luyến quê cha đất tổ, khiến cho bọn họ có thể tận lực ở lại xưởng tiếp tục làm lao công, chỉ sợ là tập đoàn Triệu Tiến đã gặp phải một vấn đề.
Ngoài ra, trong lúc tôi cùng người quản lý chúng tôi nói chuyện với nhau, ta đã biết được một tin tức, vợ của Triệu Tiến rõ ràng chính là con gái của ông chủ quặng sắt giàu có, vị ông chủ quặng sắt này chỉ có một cô con gái, hiển nhiên đã giúp Triệu Tiến mang đến một món hồi môn cực lớn, ít nhất khiến cho hắn có thể thoải mái nắm giữ con đường cung ứng quặng sắt Từ Châu, đánh bại tất cả đối thủ cạnh tranh.
—— tôi không thể tin được đây chỉ là vận may của Triệu Tiến, đây có phải là Triệu Tiến ở mấy năm trước khi còn chưa có quật khởi lên, cũng đã có ý thức được bắt đầu phải vì kế hoạch buôn bán tương lai của mình làm chuẩn bị không? Nếu đúng là như thế, chỉ sợ người thanh niên này so với chúng ta suy nghĩ càng thêm lợi hại.
Ngoài ra, cũng nói rõ một điều, Triệu Tiến thông qua thân duyên và bạn bè từ từ đi ràng buộc quan hệ, hắn đã ở bên cạnh mình tụ tập một thế lực có của cải cực lớn.
Đồng thời, thông qua cuộc nói chuyện với vài người phụ trách xưởng, tôi còn phát hiện, toàn bộ ngoại thương Từ Châu, là nắm giữ trong tay một cơ cấu do chính Triệu Tiến thiết lập nên, mà những người phụ trách chỉ căn cứ vào mệnh lệnh của cái cơ cấu này đến tổ chức sản xuất mà thôi.
Cái cơ cấu này, tuy rằng tên là phòng mậu dịch, tuy rằng ở bên ngoài chỉ phụ trách sự vụ ngoại thương, nhưng trên thực tế đồng thời bao gồm thương hành và hiệp hội ngành sản xuất Đức Ý Lợi của chúng ta, thậm chí còn đã bao gồm một bộ phận cơ quan quyền lực pháp luật, rất hiển nhiên đây là Triệu Tiến vì muốn chiếm cứ độc quyền ích lợi những khu vực mình quản hạt buôn bán mà đặc biệt làm ra một cơ cấu như vậy.
Không chỉ có như thế, cái cơ cấu này thậm chí còn có thể lợi dụng địa vị độc quyền của mình đi tổ chức sản xuất, tránh khỏi bởi vì giá cả cạnh tranh mà làm hại đến lợi nhuận của các xưởng phường, cam đoan tập đoàn Triệu Tiến có thể từ đó liên tục không ngừng đạt được nguồn lợi ổn định, để thực hiện mục đích ngoài kinh tế ra của hắn.
Loại cơ cấu độc quyền buôn bán này, không khỏi khiến cho tôi nhớ tới người Hà Lan khi thiết lập công ty Đông Ấn Độ. Nhưng mà lại so với công ty Đông Ấn Độ thì tiến bộ nhiều hơn —— công ty Đông Ấn Độ dùng thủ đoạn cướp đoạt và giết hại khuếch trương ích lợi buôn bán của mình, mà cái cơ cấu này lại dùng buôn bán và khiến đa số người có được lợi ích, ít nhất khiến cho mọi người trong Từ Châu được lợi, ít nhất các con người tôi đã thấy ở chỗ này là từ trong đó nhận được lợi ích cực lớn.
Đồng thời, chúng tôi cũng có thể theo hành động này của Triệu Tiến, lại nhìn về các địa phương thống trị của chính phủ đế quốc nhà Minh này đã suy nhược tới nông nỗi nào, thế cho nên loại sửa đổi cực lớn này không ngờ vẫn chưa khiến cho mọi người đi chú ý mà thi hành tiếp.
Theo những gì mà tôi đã nói ở trên đó, chỉ sợ ngài cũng từ đó có thể thấy được, Triệu Tiến và tập đoàn của hắn đã tràn đầy dã tâm, cũng có đầy đủ năng lực khiến dã tâm trở thành sự thật, bọn họ thậm chí cũng không có lo lắng đi che dấu điều này.
Ở Châu Âu, gia tộc Mỹ Địch Khế đang tìm kiếm thống trị toàn bộ nước Ý, mà sau khi đang nắm giữ của cải to lớn sánh bằng gia tộc Mỹ Địch Khế, dã tâm tập đoàn Triệu Tiến, sao có thể nhỏ hơn so với gia tộc Mỹ Địch Khế chứ?
Chúng tôi rất nhanh đã thấy được loại chứng minh về dã tâm này.
Khi đi ngang qua thành Từ Châu, chúng ta thấy được một đội quân đang hành quân.
Lúc trước, nhìn thấy những người áp giải chúng ta rất tinh nhuệ, chỉnh tề, tác phong kỷ luật nghiêm minh, nhưng mà lại biết được bọn họ mới chỉ là nhân viên chiến đấu chưa phải chính thức của tập đoàn Từ Châu, chúng tôi cũng đã âm thầm phỏng đoán bộ đội chính thức của bọn họ sẽ có dạng gì đây, nhưng cho đến khi tận mắt nhìn thấy, tôi mới phát hiện lúc đầu suy đoán về bọn họ vẫn còn quá mức thấp kém.
Những binh lính này theo mệnh lệnh của sĩ quan sắp xếp ra tiểu đoàn vô cùng chỉnh tề, cầm trường mâu đi trên đường. Những binh lính này, đều đội mũ giáp, tóc cũng được cắt ngắn gọn gàng, bọn họ cũng đều mặc giáp trụ đơn giản, phía dưới giáp trụ là quần áo vải màu xanh đen thống nhất. Loại giáp trụ này không giống với cái loại giáp nhẹ tôi ở các địa phương khác Trung Quốc thấy được, mà là cùng loại với giáp cứng kiểu Châu Âu, ngoaại trừ những trang sức nguồn gốc từ phương đông, trong mắt của tôi bọn họ và quan binh bình thường ở Minh quốc có vẻ khác nhau, ngược lại càng giống với binh lính Tây Ban Nha đầy kinh nghiệm chiến trận.
Tôi hỏi đội trưởng tuần tra bên cạnh, muốn biết rõ hơn về giáp trụ này rốt cuộc là ai thiết kế, mà anh ta lập tức tự hào nói cho tôi biết, đây chính là áo giáp do bản nhân Triệu Tiến phát minh, và ngạo nghễ công bố đây là áo giáp tốt nhất trên khắp thiên hạ.
Đây thật sự khiến cho tôi có chút không ngờ, cuối cùng là Triệu Tiến tự mình trong suy nghĩ đột nhiên có linh quang hiện ra, hay là bên cạnh hắn cũng có một người khác từ Châu Âu tới đây chỉ dẫn? Nếu như là kẻ sau, thì cũng có chút khiến người ta lo lắng, có khả năng một số dị đoan đồn đại sinh ra ảnh hưởng đối với Triệu Tiến, tôi không khỏi có chút lo sợ bất an.
Đồng thời, mặc dù chỉ là quan sát xa xa, nhưng chúng ta nhìn ra được chất lượng những giáp trụ đó cũng không tệ, hiển nhiên Triệu Tiến lấy ra sản phẩm tốt nhất của hắn trong xưởng thiết khí đều giao cho bộ đội của hắn sử dụng. Mà tài sản bao la của Triệu Tiến, cũng khiến cho những người này trở thành một bộ đội có trang bị tốt đẹp nhất mà tôi chứng kiến được ở đế quốc nhà Minh.
Khi chúng tôi cùng với rất nhiều hương dân vây quanh xem náo nhiệt, yên lặng không tiếng động, nhưng mà bộ đội trang phục chỉnh tề cộng thêm sáng mới, không để ý đến mùa đông rét lạnh, cùng nhịp bước tiến lên. Động tác của bọn họ hiển nhiên trải qua huấn luyện chính thức khá tốt, hơn nữa dáng người cũng có bộ dạng khôi ngô, trong vô hình đã mang đến cảm giác bị áp bách mà quân đội tinh nhuệ nhất mới có thể mang tới được.
Những ánh mắt binh lính chuyên chú này làm cho ta không khỏi nghĩ tới những hình bóng chiến đấu kịch liệt trên chiến trường. Ở dưới tường thành Từ Châu nguy nga, ngược lại có vẻ ý thơ dạt dào, khi yên tĩnh, bọn binh lính quân đội y hệt như kiến trúc bốn phía, tất cả bộ đội đều lù lù bất động. Người xem không tự chủ được đem những bức tường người này so sánh với những tường đá kia. Ánh nắng mùa đông trút xuống tường thành trăm năm cùng với những tường thành bằng người này, chiếu sáng vô số khuôn mặt ngăm đen, mỗi khuôn mặt đều ghi chép mưa bom bão đạn ngày xưa, mỗi khuôn mặt cũng đều đang khẩn trương nhìn chăm chú vào đao quang kiếm ảnh tương lai.