Tuy nhiên không ai làm như vậy, triều đình an nguy hay không, kinh thành có bị thiếu lương thực hay không, đều không có bất kỳ dính líu với chư vị của cửa sông Thanh Giang, cái gì trung thành, quốc gia đại nghĩa, tại nơi này, đều không quan trọng bằng kiếm tiền làm giàu lên.
- Cha, nói ra cha cũng không tin. Những quan viên muối vụ Hải Châu và Dương Châu này đã tìm đến chúng ta, nói muốn đem tiền muối năm trước còn lại và năm nay toàn bộ nuốt sạch, sau đó chia sổ sách ra ba bảy, chúng ta lấy bảy. Nói tới đây, Triệu Tiến cũng có chút cao hứng phấn chấn, tuy nhiên lập tức là dừng lại, bởi vì phát hiện phụ thân Triệu Chấn Đường dựa vào bên kia đang ngủ say rồi.
Triệu Tiến tay chân nhẹ nhàng giúp Triệu Chấn Đường nằm ngay xuống, sau đó ra khỏi phòng, mẫu thân Hà Thúy Hoa đi theo ra ngoài, ở trong sân hạ giọng nói.- Cha con thường nói là, con hiện tại bận bịu chính là đại sự, không cần phải lo lắng cho chúng ta như thế. Con làm xong đại sự này liệt tổ liệt tông mà nhìn thấy sẽ rất vui mừng, trong nhà không cần thường xuyên về, có người hầu hạ nhiều như vậy.
- Mẹ, còn chưa có đến lúc đó, đừng nói lời không cát lợi như vậy. Triệu Tiến hiểu được trong lời nói mẫu thân ẩn chứa ý gì, thẳng thừng chính là ngắt lời trước.
Nhìn mẫu thân ở nơi đó lau khóe mắt, Triệu Tiến cúi đầu trầm ngâm một lát lại mở miệng nói.- Mẹ, hiện tại có nhiều người hầu hạ như vậy, mẹ tự mình cũng đừng làm mệt quá, mẹ cũng đừng lo lắng, cha sẽ khá lên thôi, con đi về trước.
An ủi thì an ủi, tâm trạng của Triệu Tiến lại rất nặng nề, trong trí nhớ có nhiều bệnh nhỏ vào lúc này đều là chứng bệnh trí mạng, nhất là Triệu Chấn Đường mấy năm nay lo lắng khổ tâm, thân thể già yếu rất nhanh, như thế quả thật không tốt, tuy nhiên gặp chuyện thì giải quyết, trước tiên lo lắng đau lòng cũng không có bất kỳ hữu dụng gì.
Triệu Tiến đi ra khỏi chỗ ở của phụ mẫu, Triệu Chấn Đường và Hà Thúy Hoa vẫn không muốn ở quá gần với Triệu Tiến, cho nên về nhà còn có một đoạn khoảng cách, những gia đình chuyển vào bên trong thành Từ Châu đoạn tháng ngày trước đó vẫn chưa có quay lại, bây giờ Hà Gia Trang là chỗ trọng binh trú đóng, an toàn ngược lại không cần phải lo lắng, Triệu Tiến sau khi ra khỏi nhà, thân vệ lập tức đuổi theo.
Hắn bên này cúi đầu trầm tư đi về phía trước, chỉ cảm thấy có bóng đen chợt lóe ra, lập tức làm ra ứng phó, tức thì nhận ra được thân vệ ngay tại bên người, cho người phóng tới trước mặt khẳng định không phải nguy hiểm. Người trước mặt kia đã chắp tay hành xong đại lễ, Ngưu Kim Bảo bên người hắn thấp giọng nhắc nhở nói.
- Lão gia, là Vương Tự Dương.
Trước sau thăm bệnh, Triệu Tiến tâm tư nặng nề, đã quên mất chuyện này, nhìn thấy người mới nhớ tới, cười gượng gọi Vương Tự Dương lại đây.
Vương Tự Dương vẻ mặt tươi cười an ủi nói.- Tiến gia, tiểu nhân tìm kiếm được hai cây sơn sâm ba trăm năm tuổi. Đều là trong rừng già lấy ra đấy, đây chính là đại bổ, lại ở trên Ngũ Đài Sơn ở Sơn Tây cầu được linh dược. Lão thái gia đang bệnh chính hay cần dùng tới, Tiến gia cũng không cần quá lo âu, lão thái gia cát nhân thiên tướng, lập tức sẽ khỏi hẳn.
Triệu Tiến gật gật đầu trả lời nói cám tạ.- Ngươi có lòng rồi.
Không cần phải nói tạ ơn, câu trả lời này cũng đã khiến Vương Tự Dương vui mừng vô cùng, tuy nhiên Vương Tự Dương lập tức tới gần vài bước nói.- Tiến gia, tiểu nhân cuối năm trước đi vài lần Sơn Tây đều phát hiện một số chỗ không đúng lắm, nhưng tự mình qua đó hỏi nhìn xem không ra cái gì, xin Tiến gia bố trí vài tên gia đinh giúp đỡ được không?
Nghe nói như thế, Triệu Tiến cảm thấy kỳ lạ, trầm ngâm nói.- Những người bên cạnh ngươi lên mặt ức hiếp với ngươi sao? Hay là không nghe theo an bài của ngươi, tùy ý làm bậy?
Vương Tự Dương luống cuống không kịp giải thích.- Vậy thì không có, vậy thì không có, tất cả mọi người là dựa theo khuôn phép làm việc, giúp đỡ tiểu nhân rất lớn. Từ trước tiểu nhân vẫn cho là tiểu nhị của mình dùng được, khi Tiến gia phái người tới rồi, lúc này mới so được cao thấp, làm việc kỹ lưỡng cẩn thận.
Triệu Tiến gật gật đầu, tâm trạng của hắn lúc này rất bực bội, lời nói cũng không có khách khí.- Một khi đã như vậy, vậy là tốt cho việc buôn bán của ngươi rồi, ngươi hẳn là lại buôn bán lời được không ít rồi, đây không phải chuyện tốt sao? Chớ suy nghĩ lung tung nữa!
Hiện tại thương đội buôn rượu và buôn bán gia súc của Vương Tự Dương, ngoài mặt là gã đến chủ trì, nhưng người làm việc mấu chốt tất cả đều là người của Vân Sơn Hành và tay chân của Triệu Tự Doanh. Hơn nữa các đội và các cơ cấu thay phiên an bài người của mình đi vào thay phiên rèn luyện, Vương Tự Dương muốn cấu kết người ngoài hoặc là vẽ ra trò gì đi nữa cũng vạn vạn lần không có khả năng.
Nhưng giao thiệp với các bộ lạc thảo nguyên Mông Cổ, lui tới với biên quân quan phủ Sơn Tây, cùng với bản thân chuyện làm ăn rượu trắng và trâu ngựa này, người của Vân Sơn Hành đích xác so không được với Vương Tự Dương, không riêng gì kinh nghiệm, còn có một số tâm đắc nhiều năm, cho nên vốn không có nghĩ đến thay thế gã, chỉ cần gã ngoan ngoãn làm việc, vẫn sẽ cứ tiếp tục như vậy. Vương Tự Dương tuy rằng vẫn là kiếm được nhiều tiền như cũ, nhưng gã cũng giúp cho việc buôn bán của Triệu Tự Doanh kiếm được lời to còn mang về súc vật và thuộc da bị thiếu kia.
Triệu Tiến sở dĩ hỏi như vậy, chính là sợ gia đinh và các đạo nhân mã khác phái đến bên người Vương Tự Dương nắm giữ chừng mực không tốt, xem mình trở thành chủ nhân của thương đội, coi Vương Tự Dương thành phạm nhân giám sát, làm như vậy nhìn như là làm việc, thật sự ra cũng là làm bậy, làm trễ nải việc lý giải của Triệu Tự Doanh đối thảo nguyên, cũng làm trễ nải các phương diện buôn bán, vậy khẳng định phải trách phạt thật nặng. Nghe không phải như vậy, Triệu Tiến cũng lười hỏi nhiều, Vương Tự Dương như nay là không có lỗ nào không chui vào, nắm lấy tất cả mọi cơ hội đi sang nịnh hót nịnh bợ, thật sự nhàm chán.
Đối với răn dạy của Triệu Tiến, Vương Tự Dương chỉ cười xong lắc đầu, sau đó ghé sát vào nói.- Tiến gia, tiểu nhân là muốn vài người đi tra hỏi tin tức, điều tra nghe ngóng tìm hiểu một số việc, cải trang ăn mặc, không phải là có Nội Vệ sao? Bố trí cho tiểu nhân vài người được không?
Hiện giờ già trẻ Từ Châu đối với Nội Vệ đều là ngậm miệng không nhắc tới, rất nhiều người biết tồn tại của nó, nhưng tất cả mọi người làm như không biết, cơ cấu giống với Xưởng Vệ kia, nghe nói bên trong nuôi một số cao thủ đi giết người không thấy máu, còn có tin đồn rằng có người biết pháp thuật vân vân. Ít nói tới là tốt nhất, tránh cho đừng phạm vào điều kiêng kị.
Cho dù là người quen biết cốt cán của Triệu Tự Doanh, cũng không muốn nói về chuyện này, bởi vì Nội Vệ liên lụy việc cơ yếu trong tối càng ngày càng nhiều, có phải liên lụy đến nhà mình hay không, hoặc là sự tình quá lớn, biết được chính là phiền phức, ngay cả bản thân Triệu Tiến cũng ráng sức giữ bí mật làm đầu, không ngờ lại bị tên Vương Tự Dương này tùy tiện nói ra.