Châu Cao Bưu luống cuống không kịp đóng chặt lại cổng thành, bên trong thành không có quan binh ở lại, mọi người chỉ đành gom tiền chiêu mộ dân tráng đoàn luyện, do giáo đầu và bọn Bổ khoái trong thành dẫn lên đầu thành trấn thủ. Trong bọn họ cũng có có hạng người trải qua sa trường, chỉ cảm thấy động tĩnh đôi bên rất cổ quái. Đại quân giằng co bậc này, thám mã trinh kỵ giữa đôi bên khẳng định phải thường xuyên tới lui, bắn giết che giấu lẫn nhau, lẽ ra thành trì Cao Bưu ở điểm giữa hẳn là nhìn thấy được.
Kết quả đã nhiều ngày trôi qua, chỉ thấy kỵ binh Từ Châu tới lui, nhưng không thấy kỵ binh quan quân xuất hiện, chẳng lẽ cứ như vậy đóng cổng doanh không ra sao? Mặc dù kỵ binh Từ Châu nhìn vẫn giống quan quân hơn so với quan quân. Một thân giáp sắt kia, khuôn phép làm việc nghiêm mật.
Sau đó tráng đinh trấn thủ trên đầu thành nhìn thấy có ngàn quan quân bắt đầu đi sang đại doanh nhân mã Từ Châu. Một ngàn người này đi sang làm cái gì, chẳng lẽ là đưa đồ ăn sao? Hơn một ngàn quan quân này đi sang liền không có thấy bọn họ trở lại, càng khiến người cảm thấy khó bề tưởng tượng chính là, kế tiếp lại có ngàn quan quân đi sang, cũng không thấy trở lại. Cứ như vậy tiếp tục khoảng chừng bốn ngày trời, sau đó ngoài thành liền có người sang báo tin, nói là quan quân đã thoái lui rồi, còn Triệu Tự Doanh cũng bắt đầu lần lượt rút quân lui về sau, nhưng người lúc gần đây lại nhiều chứ không ít hơn.
Các đội các doanh của quan quân được cho biết nhân mã Từ Châu đã lui về, phải phân chia bố trí bọn họ đi ra ngoài đóng giữ, bởi vì thám mã khinh kỵ đều không phái ra phía ngoài, tin tức cả đại doanh quan quân thì hoàn toàn đóng kín. Không có người nào biết tình trạng bên ngoài, nghe thấy an bài này, mọi người chỉ là nhẹ nhàng may mắn thở ra, sau đó không có bất kỳ hoài nghi nào lên đường.
Ngay sau khi doanh trại ngàn người mấy trăm người này đi ngang qua châu Cao Bưu cũng sẽ bị đoàn luyện Triệu Tự Doanh ưu thế tuyệt đối bao vây, sau đó bọn quân tướng dẫn đội cũng sẽ không có bất kỳ chiến ý và dũng khí nào, lập tức quát thét bảo mọi người quăng bỏ khí giới đầu hàng. Theo tình hình như thế ai còn sẽ ngây ngốc đi tử chiến, đều là nghe lệnh đầu hàng, ngoan ngoãn làm tù binh, bọn họ sẽ không để ý tới quan tướng dẫn đội sau khi đầu hàng sẽ rời khỏi đội ngũ, quay trở về Thái Châu và Lang Sơn.
Cứ như vậy một đội nối tiếp một đội, số người Tuần phủ và Phó tổng binh ưng thuận Triệu Tự Doanh toàn bộ đưa sang hết. Những tù binh này sẽ theo áp giải của đoàn luyện đi về phía đông phủ Hoài An, tu sửa và đào vét sông vận chuyển muối, khai khẩn điền trang các nơi phủ Hoài An, cùng với đủ loại chỗ cần có lao dịch cũng chờ bọn họ đi bận rộn.
Không có gì trễ nãi, nhà quyền quý Dương Châu tham dự thích sát ở sân tỷ võ đều bị xét nhà bắt đi, gia đình những người này cả nhà đều bị quan quân áp giải đưa tới trong tay Đổng Băng Phong, cùng với bọn họ còn có năm thành gia sản đưa lên.
Ngay lúc đưa những người này sang, Đổng Băng Phong và Chu Học Trí mới biết được, té ra sự tình thích sát vừa truyền ra, Tuần phủ Phượng Dương lập tức phái thân binh của mình vào thành khống chế được những người nhà quyền quý tham dự kia, vốn dĩ Tuần phủ này sớm đã có tính toán chịu thua thoát thân, vả lại người trong quan phủ tham dự vào làn này đều có thu được tiền của phi nghĩa, gia nghiệp của bọn thương nhân buôn muối Dương Châu không phải to lớn bình thường.
Tuần phủ Phượng Dương và Binh bị đạo Hoài Dương, Tri phủ Dương Châu, Tri phủ Hoài An, Phó tướng Lang Sơn ký tên dâng thư, nói quan quân Giang Bắc Nam Trực Lệ huyết chiến cùng quân phản loạn, giết địch hơn vạn, nhưng quân giặc thế lớn, quan quân người ít không đánh lại đông, chết bị thương quá nửa, chỉ đành lui về sau tự bảo vệ mình. Tuần phủ và Phó tướng đều nguyện ý nhận tội từ quan, còn ba ngàn binh mã Nam Kinh phái tới sớm đã ngồi thuyền trở về, vốn dĩ không muốn đi vào vũng nước đục này.
Hoàn cảnh một vùng Giang Hoài giương cung bạt kiếm nhanh chóng trở nên dịu đi, điều này khiến cho bọn sĩ dân quan thương của phủ Dương Châu và phủ Hoài An nhẹ nhàng thở ra. Vốn dĩ trong dân chúng đối với bọn người Tuần phủ và Phó tướng tự ý gây ra chiến sự có chút bất mãn, hiện giờ lại có người đang khen ngợi bọn họ nhận biết đại thể và đại cục, ngay lúc Tuần phủ Phượng Dương và Phó tướng Lang Sơn sửa soạn từ quan, thậm chí còn có thân sĩ cùng đưa thư xin giữ lại.
Càng nhiều người hơn nữa bắt đầu đón lễ mừng năm mới lần nữa, bắt đầu từ tháng chạp, vốn dĩ mùa hẳn nên vui mừng điên cuồng lại trở thành tháng ngày lo lắng đề phòng, hiện giờ cuối cùng phải thật khoái hoạt một phen. Cũng có một số gia đình giàu có thừa dịp an tĩnh này dời nhà, đại đa số đi về Giang Nam, có một số ít thì lại đi Từ Châu, mặc kệ đi nơi nào, bọn họ cũng không có dời đi cửa hiệu làm ăn buôn bán ở cửa sông Thanh Giang và Từ Châu.
Không ai để ý tới trong hỗn loạn này, có mấy chiếc thuyền tiến vào Trường Giang, ở bến thuyền Dương Châu bên đó sau khi ngừng lại ngắn ngủi lại là tiếp tục tiến lên phía bắc. Con thuyền như vậy nhiều lắm, dĩ nhiên không có người quá mức để ý, cũng liền không có ai biết, trên mấy chiếc thuyền kia chở đại pháo mười tám cân tây, nếu như Tuần phủ Phượng Dương không ưng thuận đầy đủ điều kiện của Triệu Tự Doanh, vậy thì mấy khẩu pháo này chính là lợi khí dùng để đánh vỡ Dương Châu và thành Thái Châu.
Quan quân Đại Danh và quan quân Hà Nam hơn một vạn một ngàn người, chết trận bị bắt làm tù binh hơn ngàn người, Phó tướng Chu Bảo Lộc không biết tung tích, hoài nghi tận trung tuẫn thân vì nước, quan quân Sơn Đông hơn một vạn sáu ngàn người, chiến tử bị bắt một vạn hai ngàn, Tổng binh Dương Quốc Đống bại tẩu, võ quan từ Tham tướng trở xuống bị bắt chết trận hơn trăm, quan quân Phượng Dương hơn năm ngàn, từ chủ tướng tới dưới toàn quân bị diệt, binh mã trấn Lang Sơn cùng với tiêu doanh Tuần phủ Phượng Dương cộng lại hơn một vạn hai ngàn người, chết trận bị bắt hơn bảy ngàn người, phần còn lại lui về giữ Dương Châu.
Vào tháng chạp năm Thiên Khải thứ ba, triều đình điều động quan quân năm vạn, tự xưng mười vạn, tiễu trừ Từ Châu, đại bại quay về, triều thần chấn động.
Thất bại này tới quá nhanh, thế cho nên triều đình trong lúc nhất thời không có động tĩnh, ngay khi tin tức các lộ truyền tới kinh sư, thậm chí ngay cả đối thủ của Ngụy Trung Hiền cũng không có lấy lý do này làm công kích, thậm chí không có động tĩnh, không có người tin tưởng sẽ có kết cuộc như vậy, sao có khả năng bại được. Chiến sự tầm vóc như vậy, sao có khả năng bại nhanh như thế. Nói kẻ đối chiến không phải là cường hào loạn chúng Từ Châu Bi Châu sao? Xuất động nhiều tinh binh như vậy lại phát động đột ngột như vậy, làm sao lại bị đánh bại được?
Ngay khi tin tức truyền tới trên tay một số quan viên, rất nhiều người xem xong thư đều là vứt bức thư ra ngoài.- Trong vòng một ngày đại bại như thế, chiến báo quân tình như thế là nói sách vở của bọn thư sinh sao? - Tất nhiên không đúng, lời đồn thôn quê trái lẽ thường này không cần lấy tới.- Có phải là Ngụy hoạn gài bẫy hay không? Vân vân và vân vân, nói tóm lại chính là không tin.