Nếu lúc ấy Dư gia tận tâm tận lực truyền dạy, hiện giờ Triệu Tự Doanh có lẽ dùng được đội thuyền của mình đuổi theo, làm gì biến thành cẩn thận dè dặt như vậy.
Thạch Mãn Cường ở nơi đó trầm ngâm, Lý Tư Chương bên cạnh chần chừ chốc lát, thấp giọng mở miệng nói.- Lữ trưởng gia, quả thật Lý gia chúng tôi tới được nơi này, được Tiến gia lưu lại, Trịnh gia khẳng định cũng có kẻ ghen ghét. Trên biển không có ân oán gì, chỉ có sinh ý, nếu như Trịnh gia kia ở sau lưng chỉ điểm…
- Người của Trịnh gia còn ở trong cảng này, ta đã xem qua rồi, không chứng cớ chớ nên nghi ngờ người lung tung. Từ Châu sẽ không xen vào ân oán của các ngươi. Thạch Mãn Cường nói giọng điệu buồn bực, Lý Tư Chương vội vàng khom người, lại không dám lên tiếng nữa, thế nhưng y trong lòng cũng đang lầm bầm, nếu như người Trịnh gia thật muốn tới động thủ, khẳng định sẽ không bảo những người nhà mình rời đi, mấy cái mạng người này thật không coi vào đâu.
Thạch Mãn Cường đi về phía trước vài bước mở miệng nói.- Các ngươi tới Từ Châu là tới đúng rồi, mai sau khẳng định tiền đồ rộng lớn, so với đại bang gì đó của các ngươi còn mạnh hơn nhiều lắm.
Lý Tư Chương vội vã theo đó nói, trên mặt kính cẩn.- May nhờ có Tiến gia cùng lữ trưởng gia thu nhận và giúp đỡ, về sau còn muốn dựa vào các vị gia chiếu cố nhiều. Sau khi nói xong trong lòng lại nghĩ đến hiện tại thuyền biển Từ Châu hạ thủy cũng chưa có mấy chiếc, cái gọi là đội thuyền vẫn là Lý gia mang tới, chính cái vốn liếng này, còn nói tiền đồ trên biển gì, điều này thật sự là chuyện cười.
Đây còn là từ lúc cảng hải châu xây dựng đến nay, lần đầu tiên công kích từ trên biển tới, tầm cỡ có đến hơn trăm chiếc thuyền với kích thước lớn nhỏ, hơn nữa hành tung có chút quỷ dị, điều này làm cho cao thấp lữ thứ hai khẩn trương dị thường. Ngoại trừ canh gác nghiêm ngặt cảng biển, Thạch Mãn Cường còn tăng cường sức mạnh phòng ngự trên bộ, làng chài và ruộng muối ven bờ đều phái kị binh trú đóng, một khi đối phương từ những nơi khác đổ bộ, vậy lập tức triệu tập gia đinh nghênh chiến.
Nguyên nhân bên trong bến cảng là vì dự chi ngân lượng dùng để giao nhận muối nhất định rất nhiều, tuy nói không có hai mươi vạn lượng nhưng con số bảy tám vạn lượng cũng là có. Đội thuyền Trịnh gia đến đây vài lần đều mang theo một món tiền bạc lớn. Theo như lời bọn họ nói, núi vàng núi bạc Oa quốc đều có, hàng hóa Đại Minh vận chuyển sang, sau khi trở về chính là vàng bạc đồng, ngoài vàng bạc đồng ra còn có đặc sản của Oa quốc.
Hiện tại vận chuyển ngân lượng nhiều như vậy cũng không phải là động tĩnh nhỏ, thế cục trước mắt hiển nhiên không thích hợp, dứt khoát tại chỗ bất động, bởi vì kim khố vốn tiếp giáp nơi gia đinh đóng quân, vừa vặn dễ dàng chiếu cố được.
Ngoài những thứ đó ra, đường ven biển cách xung quanh bến cảng năm dặm đều bố trí người tuần tra, cầm đèn lồng đi dọc theo bờ biển, đề phòng đối phương thừa dịp bóng tối bơi lội lên bờ. Cả đêm Thạch Mãn Cường cũng là sống ở gần kề bến cảng, sửa soạn ứng phó bất cứ lúc nào.
Căng thẳng đề phòng một đêm, một đêm thái bình vô sự, ngày hôm sau vẫn không dám thả lỏng, nhưng ngày hôm sau vẫn vô sự như trước, thậm chí còn có hai chiếc thuyền buôn treo cờ nhận biết vào cảng. Hai thuyền này đều đến từ cảng Cáp Lỵ bên phía cửa sông Thanh Giang một đoạn hải vận ngắn. Hỏi bọn họ có phát hiện thấy trên biển có gì dị thường, bọn họ đều nói không gặp phải điều gì.
Một ngày một đêm không có động tĩnh, lại có hai chiếc thuyền xác nhận, đội thuyền sang đột kích kia hẳn là một đòn không thành liền rời đi xa rồi. Bến cảng Hải Châu bên này bắt đầu buông lỏng trở lại, chủ thuyền cùng bọn thủy thủ núp ở trên bờ tuần tra cũng đều trở lại bến thuyền bên này. Sửa soạn qua một ngày một đêm khơi thuyền lên đường trở về, từ Thạch Mãn Cường trở xuống, tất cả mọi người đều thở vào nhẹ nhõm, các loại quản trên bến cảng lại càng vui mừng, cảng Hải Châu này vừa mới bắt đầu phát triển thịnh vượng, nếu cũng bị bọn hải tặc quấy rầy vây nhốt, vậy khẳng định phát triển không nổi.
Tuy nói khoản thu nhập của cảng Hải Châu hiện nay đối với Triệu Tự Doanh không coi vào đâu, nhưng tất cả mọi người đều biết Triệu Tiến coi trọng đối với nơi này, ai cũng không muốn tiền đồ của chính mình bị hao tổn. Nội Vệ đi theo dõi Trịnh gia cũng trở về báo cho Thạch Mãn Cường, nói người trong Trịnh gia cũng không có biểu hiện gì dị thường, thậm chí trong lúc bàn luận còn chửi ầm lên, nói cái gì người nào không có mắt, lại dám đụng đến bến cảng Từ Châu, dám chậm trễ việc buôn bán của Trịnh gia chúng ta, đến lúc đó khẳng định tịch thu tài sản và giết cả nhà để cho bọn chúng hối hận. Tin Tức tù binh này nói ra, chỉ có người trong nội bộ của Triệu Tự Doanh mới biết.
Những dấu tích cùng phản hồi này khiến Thạch Mãn Cường trầm tĩnh lại, y vốn phải về Từ Châu một lần cùng Triệu Tiến và Vương Triệu Tĩnh tâm sự. Hiện giờ khu bắc Hoài An đã trở thành đất tim gan phương viên thế lực của Triệu Tự Doanh, bốn phía đều có sức mạnh của lữ đoàn gia đinh che chở, hệ thống điền trang nông khẩn bên này lại cũng đầy đủ hoàn bị, đoàn luyện cùng nghĩa dũng cũng trung thành đáng tin cậy, theo thế cục như vậy, nhất là theo đại thế giương cung bạt kiếm với Đại Minh, lữ thứ hai lưu lại nơi này thật sự đáng tiếc, nên đi nơi chốn càng cần hơn nữa.
Vốn Thạch Mãn Cường không có nhiều tâm tư như vậy, y luôn tuyệt đối phục tùng sắp xếp của Triệu Tiến, nhưng không ngừng nổi lầm bầm của đoàn trưởng cùng đại đội trưởng bên dưới, cộng thêm đáy lòng của y cũng không chịu cô đơn, cho nên chuẩn bị đi nói ra suy ngẫm của chính mình. Hơn nữa Thạch Mãn Cường cũng cảm thấy khu bắc Hoài An và lữ thứ hai có chút bị vắng vẻ, đầu não Từ Châu cùng với bản thân triệu Tiến cũng ít có đưa tin qua lại, như vậy dù sao cũng không phải kế lâu dài.
Đại chiến chấm dứt, thế cục trước đây liền ổn định lại. Chưa từng nghĩ đến đầu tiên là Lý gia còn sót lại lại đến đây tìm nơi nương tựa, sau đó lại có đội thuyền đánh úp bất ngờ, làm cho người ta không kịp rảnh tay, nếu xác định bên này vô sự, vậy phải lập tức khởi hành rồi.
Cách mặt trời hạ xuống còn có chừng một canh giờ, rất nhiều gia đinh xa nhà đều thích xem mặt trời lặn phía chân trời, hóa ra bọn họ có rất nhiều người vào năm ngoái mới nhìn thấy biển rộng, đối với cảnh tượng bao la hùng vĩ như vậy rất mê luyến, sau khi xem xong tâm tình cảm thấy khoan khoái. Trên con thuyền kia có người hát lên dân ca quê hương, tuy nói tiếng địa phương nghe không hiểu nhưng nỗi nhớ quê mọi người lại nghe được rõ ràng.
Đúng lúc này, tòa nhà trên lầu tháp vang lên tiếng chuông gõ, tiếng chuông vang lên rất gấp gáp, pháo đài các nơi cùng trên vọng đài đều có người đang vung vẩy cờ xí, kẻ địch tập kích, đại đội kẻ địch tới tập kích!
Thạch Mãn Cường vừa mới tuần tra xong, chuẩn bị trở về nơi dưng chân nghỉ ngơi một lát, đúng lúc này gặp gia đinh ở bến cảng cưỡi ngựa tìm đến, gia đinh đem tình hình đơn giản báo cáo lại. – Lữ trưởng, đội thuyền hôm trước lại đến nữa rồi, là thuyền bản giáp lớn của người nước ngoài.
Sau khi nghe được tin tức, Thạch Mãn Cường đầu tiên là sửng sốt, lập tức kịp hiểu ra, tức giận nói.- Bọn tạp chủng này, vẫn muốn để chúng ta khoan khoái, sau đó lại đánh bất ngờ. Truyền lệnh, lại dựa theo ngày hôm trước ứng đối.