Đoạn tuyệt tào vận, đoạn tuyệt cung ứng của kinh sư, vậy liền sẽ dẫn tới chấn động triều chính, càng không cần nói tào vận này dứt tuyệt sẽ chặt đứt tài lộ của rất nhiều người. Đã có qua mấy lần xung đột, nhìn ra được Ngụy Trung Hiền này cũng kiêng kỵ nhiều người tức giận khó phạm vào này, nhưng lần này sao lại bất chấp tất cả muốn đánh tới cùng?
- Chẳng lẽ Ngụy Trung Hiền này cảm thấy Từ Châu chúng ta là đại họa trong lòng Đại Minh, nhất định phải đuổi tận giết tuyệt sao? Vương Triệu Tĩnh lên tiếng hỏi, sau khi nói xong câu này hắn ngẩn người, cười lắc đầu nói.
- Chúng ta đích xác là đại họa trong lòng rồi, đích xác nên đuổi tận giết tuyệt.
Triệu Tiến mở miệng hỏi.- Đệ có phải cảm thấy trong triều không nên có ý nghĩ như vậy hay không. Chúng ta không có xé cờ tạo phản, mỗi một lần đều để lại đường lui, khiến cho tất cả ậm ờ được liền ậm ờ cho qua. Sau đó chúng ta lại khiến bọn chúng biết Từ Châu là khúc xương cứng khó gặm, cho nên nhiều một chuyện không bằng bớt đi một chuyện, làm nhiều ắt phải sai nhiều, vốn không có người đi làm, liền mặc cho chúng ta trở nên mập mờ như vậy mãi cho tới một ngày che đậy không được nữa?
Vương Triệu Tĩnh chần chừ chốc lát, mới cười khổ trả lời nói.- Đại ca, lời này gọn gàng dứt khoát, tuy nhiên chính là cái lý lẽ này, với hiểu biết của tiểu đệ đối với hạng người trong triều…
Nói tới đây, Vương Triệu Tĩnh liền dừng lại, thu lại nét cười nói.- Kỳ thật tiểu đệ cũng nghĩ qua, triều dã chung quy sẽ xuất hiện kẻ sĩ có kiến văn, bắt đầu nhằm vào Từ Châu chúng ta. Nhưng không có ngờ người này lại là Ngụy Trung Hiền. Một gian tà hoạn đảng, lại nhìn ra được chuẩn xác như vậy.
Giọng điệu rất là chần chừ, hiển nhiên đối với phán đoán của mình cũng không cho là chuẩn xác. Như Huệ vẫn đang ngồi ở bên cạnh lật xem sổ sách tính toán lúc này xen mồm vào nói.- Có lẽ Ngụy hoạn này chỉ là muốn giành lấy chút công lao. Mông Cổ thảo nguyên và Nữ Chân Kiến Châu không dám đi chạm vào, cảm thấy chúng ta dễ bắt nạt, kết cuộc lại chạm phải cây đinh.
Vương Triệu Tĩnh lắc đầu nói.- Chưa chắc, Ngụy Trung Hiền không cần công lao gì, gốc rễ bản thân của y là bề tôi tin cậy của Thiên Khải, chỉ cần cái này còn đấy ai cũng không lay động được ông ta. Do đó đây chính là chỗ buồn bực của đệ, vô duyên vô cớ trêu chọc chúng ta làm cái gì.
Triệu Tiến trầm ngâm chốc lát nói.
- Lần này Ngụy Trung Hiền bỏ vốn liếng lớn, bố cục này hẳn là đầu năm thứ ba Thiên Khải đã bắt đầu rồi. Tin tức vỡ đê kia khiến ông ta phát binh trước, phái tới chủ trì trong tối chính là thân tín của Ngụy Trung Hiền. Các lộ binh mã cũng đều là nghĩa tử, người cùng phe cánh của ông ta. Ông ta thậm chí suy xét tới quan văn và đối thủ sẽ có cản trở, mong cầu chính là mau. Vì chính là phân cắt các lộ Từ Châu ra sau đó phân chia mà đánh tan.
Vẻ mặt mấy người trong phòng trở nên nghiêm túc, Triệu Tiến lại là nói.- Nhằm tới phương hướng nghiêm trọng nhất đi suy ngẫm, Ngụy Trung Hiền và tâm phúc thân tín của ông ta hẳn vào lần đầu tiên đoạn tuyệt tào vận để mắt tới chúng ta. Sau khi bình xong đại loạn Văn Hương Giáo coi trọng với chúng ta. Sau đó các lộ trong tối ngoài sáng sưu tập tin tức của chúng ta. Càng lúc càng cảm thấy Từ Châu chúng ta là họa lớn trong lòng, đây mới quyết định tiêu diệt. Ngụy Trung Hiền một mặt hiểu được lớn mạnh của chúng ta, lại không có nghĩ tới chúng ta lại mạnh như thế. Do vậy vẫn là thất bại. Nhưng lần thất bại này khiến bọn chúng cảm thấy chúng ta càng là đại địch, cho nên muốn phát động sức mạnh của nửa thiên hạ quyết chiến cùng chúng ta.
- Đại ca nói không sai, quân trú đóng, biên quân đất bắc động được đều đang điều động, còn biên luyện tân quân bất kể tiền công. Cái này đích xác muốn quyết một trận tử chiến với chúng ta. Kế tiếp không biết phải đánh bao lâu, các tỉnh phương nam cũng có đại quân. Vương Triệu Tĩnh thận trọng nói, còn Như Huệ ngồi ở một bên lông mày nhăn lại, không ngừng lật mở quyển sổ trong tay.
Vẻ mặt Triệu Tiến ngược lại bình tĩnh, thản nhiên trần thuật.- Đây chính là cách làm đánh bên ngoài cần phải an ổn bên trong trước. Dẹp yên ưu lo bên trong sau đó dốc hết toàn lực đối phó họa ngoại xâm. Cách làm này thật cũng không nói là sai được, chỉ nhìn bọn chúng làm thành được hay không mà thôi.
Vương Triệu Tĩnh cười nói.- Đại ca, đối với mấy tên hoạn quan này thật là xem trọng, đây cũng không được truyền tới bên ngoài. Sĩ lâm đã nhìn kỹ Từ Châu là đại địch sống chết, mãnh thú, nước lũ. Nếu như lại khiến cho bọn họ biết rõ ý nghĩ này của đại ca, vậy thì càng không đội trời chung.
Lời nói hơi có chút quặn quẹo, mấy người trong phòng chỉ làm như không có nghe ra. Nói cho cùng Vương Triệu Tĩnh là kẻ xuất thân thanh quý, cách nhìn đối với bọn hoạn quan trước sau rất tệ, còn Triệu Tiến lại thường thường có chỗ khen ngợi, điều này khiến Vương Triệu Tĩnh không quá dễ chịu, tình cờ liền sẽ nhảy ra mấy câu nói, phụ tử Vương gia đã cảm thấy hiện giờ nên thu nạp văn nhân sĩ tử rồi, mà không phải khinh bỉ thù hận như vậy.
Triệu Tiến hỏi ngược lại.- Đám hoạn quan làm việc vì hoàng đế, cũng chính là làm việc vì Đại Minh này. Kẻ tận trung làm việc, đương nhiên đáng giá xem trọng một chút, nhưng bọn chính nhân gọi là thanh quý kia làm việc lại tranh giành, lại nghĩ tư lợi cho bản thân mình. So sánh hai đàng, đệ cảm thấy nên xem trọng ai?
Vương Triệu Tĩnh cau mày, không để ý tới Như Huệ bên cạnh đưa ánh mắt sang, y vừa muốn nói chuyện, Triệu Tiến lại ngắt ngang, không màn tới thản nhiên tiếp tục nói.- Hoàng đế hạ mệnh lệnh thẳng cho hoạn quan, hoạn quan chấp hành mệnh lệnh đi làm việc. Nhưng trong lúc làm việc làm chuyện xấu được việc, nhưng thường thường sự tình làm xong. Thu thuế, Giám quặng bóc lột được ngân lượng dâng lên, họ ở giữa bỏ túi riêng gây hại thôn làng là việc xấu. Nhưng đối với hoàng đế mà nói, ngân lượng thu được, ngân khố nước nhà đầy ắp, nuôi được quân đánh được giặc, cứu tế được nạn dân, phát ra lương bổng bổng lộc. Còn bọn quan văn thì sao, giảng Thánh Nhân, giảng đạo lý, nhưng chính là không làm việc, không thu ngân lượng. Cũng không phải không thu, chỉ là không thay mặt nước nhà thu lấy. Sau khi hết hạn làm quan túi riêng cũng theo đó đầy ắp rồi. Những thứ khác không nói, đệ cũng biết thu quân lương này, từ trên xuống dưới chia chác, sau đó giao lên vẫn là không đủ hạn mức. Dân chúng bị bốc lột chỉ đành làm loạn, tạo phản. Nhưng oán giận là ai, là triều đình này, là hoàng đế, mà không phải đám quan lại làm việc bốc lột bên dưới.
- Đại ca, đây là hai chuyện khác nhau.
Giọng điệu Triệu Tiến đã trở nên nghiêm túc.- Không, kỳ thật là cùng chung một chuyện. Huynh thừa nhận có trung thần thanh quan, cũng có nghĩa sĩ ra sức báo đền ơn nước. Bọn họ đọc sách thánh hiền thi hành đạo lý thánh hiền. Cái này đích xác khiến người ta kính nể. Những kẻ ở Liêu Đông tuẫn thân vì nước kia, những kẻ đấu trí so dũng khí chết bị thương với chúng ta kia. Bọn họ đều là như vậy. Tuy nhiên bọn họ chỉ cần ở chốn quan trường sẽ dựa theo khuôn phép sĩ lâm, quan trường làm việc. Theo huynh trông thấy, lúc này hệ thống quan trường Đại Minh này thật sự là chướng ngại. Có chướng ngại này ở đây, triều chính tốt cũng biến thành làm điều ác, quyết đoán dứt khoát cũng sẽ biến thành kéo dài không tiến. Tiền tài, tinh lực và nhân tài đều tiêu hao ở trên tranh đấu và cãi cọ này. Đầu não tranh đấu, lan tới khắp thiên hạ, địch ngoại xâm giống như ở khắp nơi bây giờ không cách nào cải thiện.