Nhưng những tấu chương này vốn dĩ không có chỗ hữu dụng nào, Ngụy Trung Hiền đích xác mặt xám mày tro trở về, nhưng căn cơ không hư hại, tín nhiệm của hoàng đế Thiên Khải đối với ông ta vẫn như cũ, đây sẽ rất khó lay động thế lực của hoạn đảng, chớ đừng nói chi là hoạn đảng bên kia cũng có quan can gián của mình, cả ngày nói cái gì có người phe đảng thừa lúc nước nhà nguy nan kiềm kẹp thiên tử, đây mới thực sự là lòng dạ khó lường.
Nội các, Thủ phủ Diệp Hướng Cao vốn dĩ lập trường rất mù mờ vào lúc này biểu hiện rất thiên về đảng Đông Lâm, cả ngày ở cùng một chỗ với Lại bộ Thượng thư Triệu Nam Tinh, đã có phong thanh phóng ra, nói là Sử bộ Thượng thư Triệu Nam Tinh sửa soạn thúc đẩy Kinh Sát, mượn lần khảo hạch này, tẩy rửa sạch một lần quan trường kinh thành, toàn bộ thay thành người đảng Đông Lâm, sau đó phát động tổng tiến công với hoạn đảng.
Hiện giờ lãnh tụ đảng Đông Lâm trong triều kỳ thật chính là Triệu Nam Tinh này, người ngoài đều cảm thấy ông ta hiện giờ đang phát đạt, nhưng lại không biết Triệu Nam Tinh hiện giờ sứt đầu mẻ trán, thậm chí không dám xé đi thư gửi tới, chỉ bảo thê thiếp làm thay. Sau khi Ngụy Trung Hiền được triệu hồi kinh sư, trong triều đích xác trống ra một số chỗ, những chỗ này rất nhanh đã bị người đảng Đông Lâm tuần tự chia ra bù vào. Triệu Nam Tinh chủ quản bổ nhiệm quan lại dĩ nhiên ở trong đó xuất ra không ít lực, cũng có được rất nhiều tình nghĩa chỗ tốt, nhưng đây còn xa không đủ.
Từ khi Ngụy Trung Hiền đắc thế tới nay, luôn luôn chèn ép người đảng Đông Lâm, bao nhiêu người từ quan về quê, bao nhiêu người bị bãi miễn chức quan, mọi người ngoài miệng nói không thông đồng làm bậy, nhưng thật sự ra lại trông mòn con mắt đối với nhậm chức, hiện tại thật không dễ dàng có cơ hội, sao không điên cuồng cử động cho được. Nhưng áp lực này liền rơi ở trên thân bọn người dính vào và Triệu Nam Tinh.
Căn cơ của người đảng Đông Lâm không ở kinh sư, mà là ở Giang Nam, chủ lực của người đảng Đông Lâm không phải Đại học sĩ Nội các, Cửu khanh Lục bộ mà là quyền quý của Khoa đạo. Triệu Nam Tinh nếu như không làm hài lòng đòi hỏi của những người này, chức quan của ông ta cũng ngồi không vững. Quan trường Đại Minh rất nặng coi trọng phe đảng cùng quê, nếu như Giang Nam bên đó gây náo loạn, hiện giờ tấu chương công kích Ngụy Trung Hiền lập tức sẽ chuyển hướng sang Triệu Nam Tinh.
Nhưng bây giờ vốn dĩ không trống ra nhiều cái ghế như vậy, một phe đảng Ngụy Trung Hiền nguyên khí còn đấy, muốn cưỡng ép thúc đẩy Kinh Sát chân tuyển, chỉ sợ sẽ gặp được phản kích cực lớn, mạo hiểm thực sự quá lớn. Thế nhưng Triệu Nam Tinh biết, trước mắt cục diện này e rằng không tới phiên mình lựa chọn. Chức Lại bộ thiên quan này vốn khiến người thèm nhỏ dãi, không cần nói người bên ngoài, mà ngay cả bên trong đảng Đông Lâm đều có lão đại nóng lòng muốn thử, hơi có chần chừ, chỉ sợ cũng phải từ quan về quê.
Lại bộ Thượng thư, Triệu Nam Tinh sao không thúc đẩy Kinh Sát này được, bọn quan lớn Nội các của kinh sư cũng gấp gáp bảo ông ta làm như vậy, ngoại trừ mấy người dựa vào Ngụy Trung Hiền vẫn luôn trầm mặc, Thủ phủ Nội các Diệp Hướng Cao rất lo lắng. Triệu Nam Tinh lo lắng áp lực bên trong Đông Lâm, còn Thủ phủ Diệp Hướng Cao thì là lo lắng Tôn Thừa Tông bên kia.
Chiếu theo khuôn phép Đại Minh, thầy của hoàng đế đông cung chính là người nhất định nhập các, Tôn Thừa Tông làm người ngay thẳng, tiếng tăm cao, lại chung mục đích, càng khó có được chính là, ngay cả một phe đảng Ngụy Trung Hiền đều kính sợ ba phần với Tôn Thừa Tông. Nếu như ông ta là Thủ Phủ, gần như là chuyện đương nhiên, ngay khi Tôn Thừa Tông ở kinh, Diệp Hướng Cao và bọn người Nội các thời thời khắc khắc cảm thấy đứng ngồi không yên, cảm thấy cái ghế này vốn dĩ ngồi không vững, mãi tới Tôn Thừa Tông tự xin đi Liên Đông Đốc sư, đây mới khiến cho mọi người thở phào nhẹ nhõm.
Từ khi có nhà Minh đều lấy quan lại kinh thành làm trọng, hơn hai mươi năm không rời khỏi kinh sư nhập các mới là câu chuyện mọi người ca tụng, người vừa thả ra ngoài, một khi làm việc thực, như vậy nhất định sẽ có sơ sót sai lầm, hơn nữa cách một trời một vực với kinh sư, không cách nào thời thời khắc khắc tới lui, tình nghĩa sâu dầy hơn nữa cũng sẽ xa lánh. Tôn Thừa Tông lại làm sao được thiên tử kính yêu, đều sẽ từ từ quay về bình thản, lại nói Tôn Thừa Tông này tuổi tác không nhỏ, đoán chừng chính là kết cục của cáo quan về quê rồi.
Vốn không lo lắng, nhưng đột nhiên hoàng đế Thiên Khải bỏ ở kinh sư nhiều Đại học sĩ như vậy không dùng, ngược lại sai Tôn Thừa Tông ở Kế Trấn Liêu Đông xa xôi đi triệu hồi Ngụy Trung Hiền, điều này thay mặt cái gì, thay mặt cho địa vị tối cao trong lòng thiên tử, đại thần yên lòng nhất kia vẫn là Tôn Thừa Tông, đối phương còn là lần nữa trở về Nội các, cơ hội đi lên ngôi báu Thủ phủ, điều này khiến cho Diệp Hướng Cao như con kiến bò trên chảo nóng.
Có lời đồn nói Diệp Hướng Cao thậm chí từng mắng qua Nữ Chân Kiến Châu, nói là vào lúc này rút cờ im trống, có vẻ lão già Tôn Thừa Tông kia Đốc sư Liêu Đông có công, những thứ đó đều là lời đồn trên đường phố, nhưng nóng vội của Diệp Hướng Cao ai nấy đều phán đoán ra được, ông ta sở dĩ nóng vội với Kinh sát chính là muốn mượn lần luân chuyển biến động quan viên này, chen vào đồ đảng của mình, hoặc là tận hết khả năng khiến cho nhiều người đảng Đông Lâm lên ngôi.
Tôn Thừa Tông là người xuất thân phủ Bảo Đinh Bắc Trực Lệ, dĩ nhiên không hợp với người đảng Đông Lâm xuất thân các nơi Giang Nam, chỉ cần Đông Lâm đại hưng, bằng sức mạnh rầm rộ của bọn họ, Tôn Thừa Tông muốn về kinh lần nữa vào lại đầu não e rằng rất khó khăn.
Cũng có người vì Tôn Thừa Tông này ôm lấy bất bình, vị Đại học sĩ Đông các này, Đốc sư Liêu Đông chính là mệt mỏi xa lánh đám người Nội các, còn có người đảng Đông Lâm công kích vu vơ, mới chủ động đòi hỏi đi Liêu Đông bên kia đốc sư, rõ ràng không can hệ gì với đại cục kinh sư, lại luôn là bị người kéo lên, nhưng những âm thanh ôm lấy bất bình này rất mỏng manh, cũng rất dễ dàng bị người công kích là hoạn đảng hoặc là gian tà tiểu nhân.
Tin tức bá tánh kinh sư linh thông, tin tức Triệu Tiến Từ Châu kia đại phá mấy lộ quan quân bọn họ cũng giống như vậy biết rất sớm, ngay lúc lòng người kinh thành bàng hoàng, thậm chí bởi vì vậy có người hét lớn giặc Từ Châu đã sang gây loạn rồi. Nhưng tới lúc đó, bá tánh kinh thành thậm chí đều đang hoài nghi thực giả của tin đồn giặc Từ Châu này. Bởi vì hơi chút nhìn không thấy khẩn trương gì, cũng chưa từng nghe qua binh mã gì điều động, chỉ biết tranh chấp trong triều, ngươi mắng ta hoạn đảng, ta mắng ngươi gian tà, thế cục tựa như một nồi cháo, sau đó Từ Châu bên kia cũng lại không có tin tức gì.
Cũng khó trách hoài nghi của bọn dân chúng, sau khi phản tặc đại thắng chẳng lẽ còn sẽ rụt trở lại, không nên một đường đánh tới sao? Làm sao lại vô thanh vô tức như vậy rồi. Ở trong tình cảnh như vậy, tấu chương và thiếp chữ của Triệu Ngạn và Thôi Văn Thăng liên danh tới được kinh sư rồi.