Diệp văn thư chủ quản nông khẩn vội vàng nói.- Tứ gia, chỉ cần cờ nhận biết không sai, chiếu theo khuôn phép thì nên để bọn họ vào cảng. Chuyện gì của nội bộ Lý gia họ không dính tới chúng ta. Nếu như vô duyên vô cớ ngăn lại, hỏng mất khuôn phép, náo tới chỗ Tiến gia bên đó, chúng ta cũng không có gì tốt.
Thạch Mãn Cường nhíu mày nhìn sang, Diệp Văn Thư lại mở miệng nói.- Với phòng thủ của hải cảng chúng ta, tranh đấu trên biển chúng ta không được, nhưng nếu như vào cảng, cha của ông trời cũng phải cúi đầu. Để cho bọn họ vào thì được rồi. Lên bờ còn lật trời được sao? Tứ gia, không bằng bảo pháo đài và liên đội sẵn sàng, tại hạ cảm thấy đội thuyền mới tới chỉ cần treo cờ nhận biết liền không dám vọng động, không treo cờ nhận biết chúng ta nã pháo thì được rồi.
- Cứ dựa theo lời ngươi nói đi làm, truyền đạt mệnh lệnh xuống, đêm nay hỏa pháo nhằm xuống bến thuyền, phái thêm hai liên đội sang đấy. Thạch Mãn Cường trầm giọng hạ lệnh, gia đinh bên cạnh y lập tức dựa vào mệnh lệnh, sau đó truyền xuống.
Sau khi bố trí xong, Thạch Mãn Cường cau mày nói.- Hai người Lý gia này làm ra cái hão huyền gì, có lời không nói hẳn một lần, cứ ấp a ấp úng.
Diệp văn thư phân giải.- Tứ gia, nếu như nội bộ sống mái với nhau, nhất định là động thủ chém giết với người bên cạnh. Cảng biển này của chúng ta không phải cũng có người Lý gia canh giữ, còn có tai mắt Lý gia bố trí. Đoán chừng hai người này trên đường đi sợ rồi. E rằng đã lộ ra tin tức.
Thạch Mãn Cường gật đầu, trước tiên là khinh thường nói.- Mấy tên thám tử nửa vời kia, sớm đã bị người của Lão Hổ theo dõi. Có gì đáng để lo lắng. Nếu như bọn họ tới đây chúng ta cũng không được đùn đẩy. Diệp tiên sinh ngươi giúp nơi ăn ở ổn thỏa, đợi bọn họ dưỡng thương, dưỡng sức tốt lại bố trí thì tốt rồi.
Diệp văn thư trịnh trọng nói một câu.- Tứ gia, chuyện này không được khinh thường nha!
Thạch Mãn Cường giọng điệu buồn bực nói.- Lý gia là đồng minh của chúng ta. Nhà bọn chúng sống mái với nhau, chỉ cần không dính tới chúng ta vậy thì do bọn họ tự gây ra. Hiện giờ thế cục tuy rằng bình an, nhưng khẩn cấp nhất vẫn là đề phòng đối với quan quân. Lữ thứ hai và khu bắc Hoài An tuy rằng bất động, nhưng cũng phải sẵn sàng ra trận.
Diệp văn thư hạ giọng nói.- Tứ gia, Tiến gia bên kia rất là xem trọng đối với thuyền biển. Cái này ngài cũng không phải không biết. Nhưng mặc kệ Dư gia hay là Lý gia chung quy cách một tầng với chúng ta. Thiếu chủ Lý gia gì đó và Lý Tư Mân, nếu như không phải cùng đường làm sao sẽ lại tới đây. Gốc gác nhà bọn họ chính là ở Uy quốc và Phúc Kiến. Nếu như đưa tới trước cửa rồi, vậy thì không lý nào đẩy đi ra. Để cho một đám người thiếu chủ Lý gia này giống như Thái gia, thành là một phần của Từ Châu chúng ta. Đây há không phải càng tốt hơn sao. Như vậy chúng ta đi Liêu Đông, đi Sơn Tây, hoặc đi về các nơi khác cũng không cần dựa vào người khác.
Nghe thấy những lời này, Thạch Mãn Cường im lặng một hồi, sau đó chậm rãi gật đầu, hai tay vỗ thật mạnh xuống, giọng điệu buồn bực nói.- Diệp tiên sinh nói đúng đại ca bên kia nghe được cũng sẽ an bài xử trí như vậy. Diệp tiên sinh ngươi viết thư cho đại ca của ta, dùng khoái mã đưa đi. Ta dẫn người đi gặp tên thiếu chủ Lý gia kia, nếu như đã đưa tới trước cửa, lại không còn chỗ để đi, nên nuốt xuống thôi!
Đối với người của đội thuyền Lý gia mà nói, Trong thành Hải Châu cách hải cảng không quá xa mới là nơi đi tốt nhất. Có tường thành che đậy, mặc cho ngươi là cường hào thế nào trên biển cũng không đánh vào được. Tuy nhiên bọn gia đinh Triệu Tự Doanh không cho phép bọn họ vào thành. Có người tranh chấp đôi câu, bị người dùng ngay cán trường mâu quất ngã, đao bức tới, cũng chỉ đành ngoan ngoãn nghe lệnh.
Hai huynh đệ Lý Tư Minh và Lý Tư Mân nhận lấy đãi ngộ rất không tệ, có lang trang riêng lại đây trị thương cho Lý Tư Mân, mặc dù là lang trung kiến văn rộng rãi, nhìn thấy vết đứt của cánh tay trái kia cũng líu lưỡi, thế nhưng phán đoán một chút miệng vết thương như vậy không có nguy hiểm thối rửa, toàn thân tốt xấu cũng được bảo vệ.
Dựa vào giảng thuật của bản thân Lý Tư Minh, lúc chém giết trong bang bị chặt đứt cổ tay, sau khi chém giết xong đã cảm thấy chỗ bị thương không quá ổn. Y biết rằng một khí thối nát biến chất, rất nhanh sẽ gây tại họa toàn thân, tính mạng khó giữ. Dứt khoát ở trên thuyền dùng nước sôi luộc qua, sau đó một đao lại chặt đứt một nửa, sau đó cầm bó đuốc đốt đi. Đau nhức đến mức khiến hăn cắn nát cả mộc côn trong miệng, nhưng cũng coi như không có tiếp tục chuyển biến xấu, cánh tay giữ được.
Dựa theo người quen thuộc đại bang Lý gia nói, Lý Tư Minh này là con ruột của long đầu, Lý Tư Mân này nói không chừng là xuất thân nghĩa tử, cũng có khả năng là con cháu của thúc bá. Từ nhỏ nuôi tới lớn chính là để phù trợ dìu đỡ Lý Tư Minh này, ít nhất từ chuyện lần này trông lại, đích xác làm ra hữu dụng.
Hai người bọn họ bị đưa tới lữ bộ của đoàn thứ nhất lữ thứ hai gặp mặt với Thạch Mãn Cường, Thạch Mãn Cường và Diệp văn thư cùng nhau tiếp đãi hai người đó. Tin tức đã có khoái mã đưa ra, Cảnh Mãn Thương gánh vác mậu dịch và Thành Đại Khí gánh vác tuần đinh, Nội Vệ cũng sẽ nhận được một bức, vả lại sẽ mau chóng chạy tới.
Bày ra tiệc rượu tẩy trần, rốt cuộc là người trẻ tuổi chưa tới hai mươi và mới ngoài hai mươi, ở trên yến tiệc liền khống chế không nổi tâm tình. Lý Tư Minh chỉ là không kìm nổi khóc lên, còn Lý Tư Mân thì là không ngừng tức giận quát mắng, chỉ mắng họ Trịnh kia lúc bình thường xưng gọi đệ cho rằng là người một nhà, không ngờ rằng lại rắp tâm hại người, đột nhiên động thủ với long đầu, càng không ngờ được những chủ thuyền nhận qua đại ân của Lý gia kia, vào lúc như thế cũng trở mặt không nhận người.
Thạch Mãn Cường vẫn luôn trấn ép bản tính, Diệp văn thư lại dùng ra thủ đoạn tra hỏi trong nha môn, vừa an ủi vừa khách sáo, thật sự ra lại đang nói thách đối phương, hai người kia đích xác ngăn không được thủ đoạn cáo già bậc này, cái gì cũng nói ra hết.
Đại bang Lý gia ở Bình Hộ Oa quốc và Phúc Kiến đều có địa bàn và cơ nghiệp của mình, quan lại trên đất Phúc Kiến vốn dĩ không dám quản, bọn họ chính là vương hầu của bờ biển, mà chỗ Bình Hộ Oa quốc, ngay trên đất đó tuy rằng có đại danh Võ gia của Oa quóc, nhưng đại danh này trước mặt đại bang Lý gia cũng chỉ là địa vị chủ thuyền cao nhất đẳng, ngày thường cũng phải khúm núm nghe lời. Thật sự ra không có đại bang Lý gia chống đỡ, đại danh này sớm đã bị đại danh khác tiêu diệt rồi.
Long đầu của đại bang Lý Đán ở Bình Hộ có nhà riêng của mình, lấy con gái của Võ gia Oa quốc làm thiếp, còn sắp xếp Lý Tư Minh con trưởng của mình ở nơi này, cũng là sửa soạn nếu bị quan phủ Đại Minh tiêu diệt, ở Oa quốc này vẫn còn chỗ dung thân, cho rằng nơi này an toàn, không ngờ tới nơi này lại thành tử địa hung hiểm.