Y bên này còn chưa dứt lời, Triệu Ngạn và Thôi Văn Thăng bên kia cùng với bốn gã phụ tá phía sau đều là sắc mặt đại biến. Thái giám Thôi Văn Thăng sắc mặt như tro tàn không nói gì, sắc mặt Triệu Ngạn đã hoàn toàn đen rồi, đứng dậy gầm thét nói.- Các ngươi thật đúng là kiêu ngạo, mới đánh mấy trận như thế không ngờ đã muốn cắt lấy một mảnh địa bàn lớn như thế này, còn là châu phủ nơi tim gan của Đại Minh. Không cần nói nữa, bản quan thà chết cũng sẽ không nói tới chuyện cắt đất cầu hòa gì kia. Bản quan cũng nói cho các ngươi biết, trên dưới Đại Minh này, sẽ không có người đáp ứng đòi hỏi cuồng ngạo của các ngươi. Ức vạn bá tánh, trăm vạn đại quân đều sẽ không chết không thôi với các ngươi!
Đối với kích động của Tuần phủ Phượng Dương Triệu Ngạn, Thái giám Thủ bị Phương Dương Thôi Văn Thăng thì lại là rất suy sụp, lấy tay chống đỡ trán thở dài, còn Triệu Tiến bên kia ai nấy đều đang mỉm cười, biểu hiện này khiến Triệu Ngạn càng giận, cảm giác đối phương đang nhạo báng, ngông cuồng khiêu khích, khinh miệt cười nhạo. Đây quả thật không nói được nữa rồi, bị giáng chức đày tới Từ Châu chiêu an, có lẽ có cái tiếng xấu vác ở trên thân, ngày sau chỉ còn con đường bãi quan về quê, nhưng đó còn trở về được quê an hưởng giàu có thái bình, có lẽ bị định tội hạ ngục, nhưng vậy còn có khả năng phục chức.
Nhưng cho dù ở trong tranh giành triều chính gặp phải xui xẻo, chết ở bên trong thiên lao Chiếu Ngục, cũng không có đáp ứng đòi hỏi cắt đất như vậy, nếu như đáp ứng rồi, vậy liền lâm vào hoàn cảnh vạn kiếp bất phục, bản thân mình xui xẻo không nói, cả nhà mình, thân tộc thậm chí học trò hảo hữu đều phải chịu liên lụy, trọn đời thoát thân không được, sẽ bị thanh quý thậm chí hoạn đảng thóa mạ đến chết.
Quan văn Đại Minh thân ở đầu não đều rõ ràng một việc, Đại Minh đối với bên ngoài một điểm mấu chốt đều là căn cứ vào triều Tống thiết lập, Bắc Tống Nam Tống nghị hòa, cắt đất, đền tiền, dời đô với Liêu, với Kim, với Mông Nguyên, suốt một đường im hơi lặng tiếng thoái lui mãi tới khi mất nước. Sai lầm như vậy Đại Minh tuyệt sẽ không phạm vào lần nữa, mặc dù Ngõa Lạt ở Thổ Mộc Bảo cầm tù Minh Anh Tông, mặc dù Yêm Đáp mấy lần đánh phá phòng tuyến đất bắc, Đại Minh đều là tuyệt sẽ không nghị hòa dao động.
Nếu như ưng thuận rồi, trước mắt tội danh dính líu cả nhà đây đã rất tàn khóc, tàn khốc hơn chính là sau khi chết bị sử sách thóa mạ, muôn đời thoát thân không được. Đối với quan văn ở ngôi cao như Triệu Ngạn đây là điều không nhẫn nhịn được nhất, danh tiếng trước mặt sau lưng, điều này chính là cực kỳ trọng yếu.
- Triệu Đại Nhân mời ngồi, vả lại hãy nghe ta nói hết, ta chỉ trước tiên khoanh định nơi chốn, ta cũng không có nói cắt đất, vả lại an tâm một chút chớ vội! Vương Triệu Tĩnh cười nói, trong giọng nói tràn đầy trêu tức.
Nhưng Triệu Ngạn lại không dám có mảy may buông lỏng, ngược lại ánh mắt liếc nhìn Thái giám Thôi Văn Thăng bên cạnh, Thôi Văn Thăng gật đầu, thái độ này khiến Triệu Ngạn ít nhiều buông lỏng chút ít, lúc này mới thở phì phò lần nữa ngồi xuống, cả người căng thẳng không dám có chút xíu thả lỏng.
Triệu Tiến trên mặt mỉm cười thản nhiên, trên mặt Cát Hương thì lại là khinh thường, Như Huệ ở nơi đó không ngừng lắc đầu, Vương Triệu Tĩnh vẫn ôn hòa như trước, mở miệng nói.- Những châu huyện phủ ta nhắc tới vừa mới rồi, con số quan quân giữ gìn nguyên trạng không được có thay đổi. Quan quân điều động cần phải trước tiên thông tri cho phủ tướng quân Từ Châu, nếu như không có báo cho biết đã tiến hành điều động tăng giảm, Triệu Gia Quân sẽ cho rằng là có ý đồ muốn đánh, hậu quả do quan quân tự gánh lấy!
Thôi Văn Thăng lặp lại một câu.- Tướng quân Từ Châu? Vương Triệu Tĩnh xoay người giơ tay ra hiệu.- Đại ca nhà ta chính là tướng quân Từ Châu, tổng quản hạt Triệu Gia Quân và quân chính dân chính của các huyện châu phủ.
Nói tới điều này, Triệu Ngạn ngược lại là nhịn không được nói hai câu.
- Chức quan danh không chính ngôn không thuận bậc này có hữu dụng gì, sao không nhận sắc phong của triều đình. Tổng binh một trấn này cũng có treo ấn tướng quân. Còn cho rằng đối phương lúc trước ghét bỏ danh hiệu Tổng binh, là bởi vì không có phẩm hàm tướng quân này.
Triệu Tiến trả lời một câu.- Danh hiệu của ta chỉ có bản thân ta định được, người khác không cho được. Triệu Ngạn lập tức bị nghẹn ở cổ họng, trên mặt lóe qua một cơn tức giận, lại không nhắc tới gốc rễ lời này.
Vương Triệu Tĩnh sau khi nói xong sẽ chờ đợi đối phương đáp lại, Triệu Ngạn và Thôi Văn Thăng vẫn chưa có lên tiếng, đôi bên cứ yên lặng như vậy chốc lát, ngay cả tiếng loạt xoạt của văn thư đôi bên vận dụng ngòi bút ghi chép cũng dừng cả lại. Vương Triệu Tĩnh kinh ngạc nhìn về phía đối phương, Triệu Ngạn bên đó cũng hiểu được không hợp trầm giọng hỏi.- Vì sao không nói tiếp nữa hả?
Vương Triệu Tĩnh mở miệng nói.- Triệu đại nhân và Thôi công công chẳng lẽ đối với điều mới rồi kia không muốn nói gì sao?
Hai người bên này liếc mắt nhìn nhau, Thôi Văn Thăng mở miệng nói.- Xin Vương công tử nói tiếp, đợi nói xong rồi chúng ta bàn lại từ đầu.
Tuy nhiên thái độ này lại là biểu lộ rõ ràng, ý kiến đối với điều này không phải quá lớn. Vương Triệu Tĩnh tự giễu cười cười, cắt đất thà chết chứ không chịu khuất phục, nhưng đòi hỏi hạn chế con số quan quân và điều động này lại không để ý chút nào, thật đúng là danh tiết cho rằng lớn.
- Xung quanh nơi chốn ta vừa mới nói đó, kiến nghị quan quân điều động trú đóng cũng phải thông tri cho phủ tướng quân Từ Châu biết, cái này không phải cưỡng chế, nhưng nếu như bởi vì vọng động sinh ra cái gì hiểu lầm, thiết nghĩ mọi người đều không bằng lòng nhìn thấy. Vương Triệu Tĩnh sau khi nói xong, nhìn xem đối phương, sau đó lại quay đầu liếc mắt nhìn Triệu Tiến, lúc này mới tiếp tục bày tỏ.
- Các châu phủ huyện trong lời nói mới rồi, triều đình không được tự tiện miễn giảm tiền lương thuế má, không được tự tiện thi ân phong thưởng. Ngoại trừ quan viên văn võ các nơi vốn có, không được tự tiện tăng thêm dinh thự quan viên. Hai vị xin lưu ý, triều đình và quan phủ nếu như ở bên trên đó làm bậy, đánh đồng cùng điều động binh mã, phủ tướng quân Từ Châu bên này cũng sẽ không dung thứ.
Vương Triệu Tĩnh trên mặt đã không còn nét tười cười, bày tỏ rất nghiêm túc.
Tuần phủ Phượng Dương Triệu Ngạn bên kia lại cười lạnh mấy tiếng, chế giễu nói.- Bản quan còn cho rằng các ngươi không muốn để cho triều đình gia tăng tiền lương thuế má, hóa ra là không được giảm miễn. Muốn làm chuyện thi ân giành lấy dân tâm này sao?
Vương Triệu Tĩnh gây gắt phản bác nói.- Triệu đại nhân, thứ nhất, triều đình ở mấy chỗ này mấy năm trước thu lương tiền, đều là do Từ Châu thu lấy giao nộp. Triều đình cũng chớ nên hư tình giả ý giằng dai gây loạn. Thứ hai quân lương thuế phú này của triều đình đã vơ vét những nơi chốn này như đèn cạn dầu. Ngài cho rằng triều đình và quan phủ còn có dân tâm ở đây sao?
Tuần phủ Triệu Ngạn ngạc nhiên, tuy nhiên điều thứ nhất theo như lời Vương Triệu Tĩnh nói cũng lại không được xác nhận, quay đầu thấp giọng hỏi một chút Thôi Văn Thăng. Thôi thái giám cũng chỉ đành thở dài ăn ngay nói thật. Triệu Ngạn sắc mặt lại trở nên âm trầm cũng treo lên nét cười khinh thường. Lúc trước đại nghĩa nghiêm nghị như thế, nhưng thật sự ra những thứ trong lời nói hiện giờ đều là cử động cắt đất thật sự, Triệu Ngạn và Thôi Văn Thăng ngược lại rất bình tĩnh.