Cục diện này Lý Hải Âu ngược lại xem đã hiểu, vọt tới pháo đài rống to nói.- Bát đội trưởng! Những kẻ này e rằng là hải tặc.. hải tặc. Nã pháo như vậy bắn không chuẩn cái gì, sớm muộn phải để cho bọn chúng tới gần trên bến thuyền đó! Phải dùng thuyền ra biển đánh với bọn chúng!
Đội trưởng rống to hô trở lại.- Chúng ta xuống được biển động được đao tổng cộng không quá ngàn người. Tiến gia xem các ngươi như báu vật, còn đợi các ngươi tạo thuyền lái thuyền, sao bỏ đi được. Ngươi né ra một chút, đừng bị đốm lửa lây lan!
Từng tiếng pháo nổ vang, khai hỏa gần hỏa pháo càng khiến cho nói chuyện lẫn nhau đều không nghe được rõ ràng.
Nhìn đội trưởng che cái lỗ tai lại, Lý Hải Âu vội vàng làm theo, pháo đài chấn động, pháo nổ cực lớn. Lần nã pháo này bắn trúng một con thuyền, đạn pháo của pháo hai mươi cân tây đánh gãy ngang một con thuyền nhỏ, người trên thuyền khẳng định cũng không sống nổi. Trong pháo đài một trận cười vang, tuy nhiên Lý Hải Âu cũng nhìn hiểu được, trên con thuyền nhỏ kia nhiều nhất cũng chỉ có mười người, bắn như thế thật sự quá mức khó chuẩn xác, cũng thật quá lãng phí rồi.
Có gia đinh hô lớn.
- Đại Lý, ta không sợ chúng lên bờ, lên bờ có người thu dọn bọn chúng. Lần này chính là cơ hội tốt cho chúng ta luyện pháo, bình thường nào có kẻ đưa tới tận cửa bị đánh như vậy?
Nghe thấy lời này, Lý Hải Âu lời gì cũng không nói nữa, nhìn mười mấy cục chì sắt cân nặng mười cân cứ như vậy bắn ra rơi vào trong biển, trong lúc đó y cảm thấy đau lòng, người Từ Châu này đánh trận quá phá của rồi, những đạn pháo này đều là thứ đồ tốt bán được tiền, cứ như vậy từng viên pháo oanh ra, còn không nhất định bắn trúng được, đây cũng quá lãng phí rồi.
Không sai biệt lắm mỗi một hỏa pháo trên pháo đài đã bắn vang hai lần rồi, chiến quả thật sự là rất đáng thương, chỉ có hai chiến thuyền bị bắn trúng, hai chiếc bị đánh chìm hẳn, còn có một chiếc thuyền bị đạn pháo bắn xẹt ngang qua, người trên thuyền bị quét sạch trơn. Chín khẩu hỏa pháo trên bến thuyền đều đã sẵn sàng đốt lửa rồi, kỳ thật tới lúc này liên đội gia đinh ngược lại trở nên hưng phấn, khó có được lúc khai chiến, hiện giờ phải nghiền nát cảng biển.
Nhưng vừa lúc đó, những thuyền nhỏ đã tiến vào hải cảng kia lại bắt đầu chuyển hướng quay đầu không ngờ thuận theo đường tới muốn chạy trốn, thậm chí vào lúc này buông xuống mái chèo gắng sức chèo đi. Hỏa pháo lại là vang rền mấy tiếng, sau đó pháo đài đều là khôi phục an tĩnh. Thuyền địch di động, điều chỉnh hỏa pháo có chút không theo kịp, hơn nữa cũng không đáng đuổi theo. Tuy nói đây là cơ hội tốt luyện tập pháo thuật, nhưng cũng không cần phải tùy tiện lãng phí đạn dược.
Nguyên nhân càng mấu chốt hơn là, các chỗ cao và đài quan sát lại có tín hiệu truyền xuống, hoặc là đội trưởng pháo đài nhìn thấy được, những đại thuyền kia cũng đang chuyển hướng, đội thuyền mới vừa rồi còn khí thế hung hăng cứ như vậy dừng lại hơn nữa sửa soạn rời đi rồi.
Lại qua một lát như vậy, bọn gia đinh cảng Hải Châu rốt cuộc phán định đội thuyền này muốn rời khỏi, tiếng hoan hô lẻ loi ở các nơi vang lên. Thật sự không có gì đáng vui mừng, chiến đấu này không rõ không ràng, không đầu không đuôi, càng nhiều người hơn chỉ là mù mờ, theo đòi hỏi yếu lĩnh nghiêm ngặt, lúc này còn không có người dám buông lỏng, phòng bị vẫn liên tục như trước. Tiếp tục nhìn ra xa, còn có người cưỡi ngựa theo dõi đội thuyền rời khỏi, cảng biển bên kia cũng bắt đầu có thuyền nhỏ thả xuống, truy tìm trong cảng biển kẻ địch còn may mắn sống sót.
Ngay lúc Thạch Mãn Cường đi tới bên này, gia đinh vội vàng thông tri kết quả.- Lữ trưởng, chúng ta chỉ vớt được một người, nhưng cũng bị trọng thương, nói là thủ hạ của Chung Bân. Nói nghe thấy lời đồn, chúng ta bên này vào đại bang Trịnh gia giao nhận muối, trên bờ ít nhất tồn hai mươi vạn lượng bạc. Chỉ hỏi được có bấy nhiêu người đã không còn thở nữa.
Thạch Mãn Cường rầu rĩ gật đầu, từ sau khi tàn dư của Lý gia sang đây nương tựa, cốt cán của lữ thứ hai đã để ở nơi này rồi. Thạch Mãn Cường cũng biến nơi này thành chỗ thường ở. Khác với cách nhìn của bọn gia đinh bên dưới, theo dặn dò và trên thư của Triệu Tiến Thạch Mãn Cường cũng để ý thấy được, tính trọng yếu của cảng biển Hải Châu này với Từ Châu, y cực kỳ ít thấy Triệu Tiến coi trọng một việc như thế.
Thạch Mãn Cường tức giận dặn dò một câu.- Phái người đi thành Hải Châu bên kia thông tri một tiếng, đã nói đây là chuyện của chính chúng ta trong cảng không can hệ gì với bọn họ, không cần lo lắng kinh hãi đóng cổng thành!
Thành Hải Châu ở gần cảng Hải Châu, một mặt bởi vì cảng biển này phát tài, một mặt lại sợ hãi nhân mã Từ Châu công thành chiếm đất, cảng biển vừa có gió thổi cỏ lay thành trì bên kia liền cử chỉ quá mức, vào ban ngày cảng biển và thành trì có không ít việc công việc riêng tới lui, bọn họ làm như vậy khiến cảng biển rất bất tiện.
- Lữ trưởng, thuyền địch không có men bờ đi tới, ngược lại đi vào trong biển. Đợi lúc Thạch Mãn Cường tới được bến thuyền, nơi này đã trở nên phòng bị nghiêm ngặt, con thuyền neo đậu không có một bóng người, thủy thủ chủ thuyền đều đi lên bờ vui vẻ, không ai bởi vì tập kích đột ngột này mà rời đi. Đây khiến bọn người Triệu Tự Doanh rất buồn bực, tuy nhiên người Lý gia lưu lại cảng Hải Châu cần cho lời giải thích.
Trên biển này không so được trên bộ, nhìn như rộng lớn, tuyến đường đi được liền nhiều như vậy, cùng với lo lắng đối phương một lần nữa tiến hành tập kích, còn không bằng lo lắng mục đích đối phương tập kích chính là đuổi mọi người đi, sau đó ở trên biển xuống tay, trong cảng biển này dù thế nào cũng an toàn hơn một chút, con thuyền ở trên biển bị cướp chỉ có một con đường chết, ở trên cảng biển này cho dù thuyền bị phá hư rồi, tính mạng còn giữ được.
Thạch Mãn Cường nghiến răng nghiến lợi nói.- Chung Bân kia thật to gan, lại dám động thủ với cảng biển Từ Châu, những hải tặc này còn thật đúng là không biết trời cao đất rộng.chúng cho rằng bản thân cả đời không lên bờ sao!
Sau khi mắng hai câu, Thạch Mãn Cường khôi phục chút yên lặng, bên cạnh con cháu Lý gia giải thích kia nghiêm túc nói.- Lữ trưởng cấp cho tiểu nhân một con thuyền, tiểu nhân dẫn mấy huynh đệ đi ra xem thử. Bọn chúng nếu như đi xa rồi hết thảy mọi thứ dễ nói. Nếu như còn không đi xa, tiểu nhân lập tức trở về báo tin.
Người nói lời này tuổi cũng không lớn, Thạch Mãn Cường quay đầu liếc nhìn, giọng bực bội hỏi.- Ta nhớ được ngươi gọi là Lý Tư Chương, ngươi có phần lòng dạ này thì tốt rồi. Xuống biển thì không cần, hiện giờ chúng ta thiếu người trên biển.
Sắc mặt của Thạch Mãn Cường rất âm trầm, nói tới đây y lại nghĩ tới cách làm qua loa của Dư gia Tùng Giang, lúc trước đưa con cháu Thái gia và con cháu Từ Châu có chí trên biển tới Tùng Giang bên kia học tập hàng hải lái thuyền, kết cuộc Dư gia bên kia trước sau không chịu truyền thụ, che che lấp liếm nhiều hạn chế, kết cuộc chân chính huấn luyện chẳng khác nào là sau khi đại bang Lý gia tới đây mới bắt đầu, không qua bao lâu lại náo ra chuyện lục đục của Lý gia và Trịnh gia, còn chưa có học cái gì hết, càng nói không được học thành cái gì, kết cuộc hiện giờ con cháu yên lòng xuống biển tổng cộng mới ngàn người, vốn dĩ không dám tùy tiện thả ra, tổn thất không gánh nổi.