Triệu Tiến ở trên đài xướng lên một cái tên liền có một người đáp lại, bước ra khỏi hàng, đi lên đài cao trong tiếng trống có tiết tấu. Triệu Tiến sẽ giao cho y ấn tín, thẻ bài và bội đao. Càng làm cho mọi người cảm động chính là việc Triệu Tiến nói ra tên và công lao của bọn họ, điều này khiến cho mỗi người đều kích động trong lòng. Những chiến sỹ đối mặt với sinh tử không hề sợ hãi trên đài cao này cũng không kìm được mà trào lệ nóng.
- Quan Đào, châu Đông Bình đối chiến với binh mã Sơn Đông, có người xông vào hàng ngũ trường mâu, ngươi bảo đồng bạn bộ hạ giữ vững hàng ngũ, chính bản thân mình bò dưới trường mâu xông tới giết địch.
- Hạ Quảng Dã, ngươi ở Nghi Thủy bị trộm cướp vây công, một mình giết chết năm tên tặc phỉ, mang theo hơn mười gia đinh chạy trốn tới nơi an toàn, truyền tin tức ra.
- Quách Khởi, pháo chiến phủ Quy Đức, ngươi bị giá pháo đè xuống làm đứt 3 ngón tay, nhưng vẫn nhịn đau mà kiên trì nã pháo.
Đương trường rất yên tĩnh, thanh âm của Triệu Tiến rất lớn, từng công lao của các doanh trưởng, doanh phó đều được hắn nói lớn. Nghe thấy điều này, đám quân sỹ và quân binh đều đứng thẳng lưng, nghĩ rằng bản thân mình có được tháng ngày mai sau như vậy hay không.
Các bộ phận tới nghi thức thụ chức này không chỉ vì bố trí về mặt nghi thức, có rất nhiều người sau nghi thức lần này sẽ cùng với các doanh trưởng và doanh phó đi tới các nơi, lập công trong chiến đấu, chăm chỉ trong huấn luyện, những biểu hiện chói mắt và nổi trội của bọn họ đều không uổng phí, đều được ghi chép lại, được khảo hạch không ngừng. Được chọn ra trong lần mở rộng biên chế này, từ chỗ gia đinh và đoàn luyện bình thường biến thành liên trưởng và đội trưởng của quân sỹ và quân binh mới.
Từng người được đề bạt lên đều là hạt giống, bọn họ sẽ truyền bá, phát tán truyền thống tốt đẹp của Triệu Tự Doanh, Triệu Gia Quân ra bên ngoài, khiến càng nhiều người trẻ tuổi có nhiệt huyết trở thành quân sỹ và quân binh hợp cách, khiến cho thực lực của Từ Châu từng bước mạnh lên.
- Chúng ta khi nào thì được như vậy. Trong đội ngũ có người nhỏ tiếng thì thầm, Cát Điền Phong lập tức trừng mắt, đội ngũ lập tức khôi phục an tĩnh.
Hiện tại, Cát Điền Phong đối mặt với các bạn đồng học trong võ quán đã không còn chút nào tự ti và luống cuống. Bốn liên đội học đinh, liên trưởng liên phó đều là quân sỹ bổ nhậm. Bốn mươi đội trưởng lại là những học đinh có biểu hiện xuất sắc. Y chính là một trong số đó, dựa vào cố gắng và nổi trội, lòng tin đã dần dần được tạo dựng lên.
Tuy rằng trách mắng học đinh phải tuân thủ kỷ luật, nhưng lúc này Cát Điền Phong cũng có chút thất thần. Ở trong nghi thức liên đội học đinh, y đã nhìn thấy Liên Bảo Ân, Tề Bưu, Nghiêm Hương, Vưu Quang Tổ, Trịnh Bân và các huynh đệ mới gia nhập võ quán đã được chú ý. Lại nói có chút bất đắc dĩ, mặc dù võ quan không bận tâm xuất thân, đối xử bình đẳng, nhưng vào học được đại đa số đều là con em có bối cảnh, gia thế, bởi vì bọn họ từ nhỏ đã rèn luyện thân thể tốt, lại đã từng tập luyện và có hiểu biết về võ nghệ, chỉ cần bản thân không vô dụng thì sẽ tiến bộ hơn rất nhiều so với người khác.
Mà những con em xuất thân bình dân, thứ nhất là căn cơ không tốt, thứ hai nỗ lực của bọn họ cũng không nhiều hơn so với những con cháu có xuất thân, càng sẽ không giống như Cát Điền Phong thấy được cảnh tượng địa ngục dĩ nhiên cố gắng liều mạng, vì thế trong bốn mươi gã đội trưởng, những người xuất thân có lai lịch chiếm hơn nửa, còn lại cái gọi là con cháu bá tánh bình dân coi kỹ lại trong nhà cũng không phải quá bình thường, Cát Điền Phong xem như là một người duy nhất.
Trong lòng cảm thán một lúc, Cát Điền Phong lại nhìn về phía hàng đầu. Trong đội ngũ doanh trưởng, doanh phó cũng có người y quen mặt. Mã Đồng Tế chính là doanh phó mới nhậm chức của doanh quân binh đóng tại Đông Bình Châu, mà Lê Hoàng Hà lại là doanh phó doanh quân binh Cử Châu. Đây là hai ngoại lệ trong lớp cấp ba của bọn y.
Người ngoài nói tới, đều nói nhân mã Từ Châu xưa nay công bằng cũng bám váy. Đại Minh chính là không phải quan lại gia thế thì không được làm tướng, nhân mã Từ Châu ngươi cũng cần phải dựa vào bối cảnh mới được làm quan, nhưng những người thực sự biết nguyên nhân khiến Mã Đồng Tế và Lê Hoàng hà này nổi trội thì đều tâm phục khẩu phục.
Mấy lộ đại quan sắp tiêu diệt Từ Châu. Nội Vệ cần vài người thiếu niên ra mặt, cùng với các lộ tai mắt ngầm đi Sơn Đông dò la tin tức. Tuy nói mọi người đều rất tự tin vào chiến lực của Triệu Tự Doanh, cảm thấy cơ hội xuất chinh lập công rất lớn, nhưng làm tai mắt ngầm cũng vô cùng nguy hiểm. Triệu Gia Quân dũng mãnh ở chỗ bày trận chiến đầu chứ không phải là vũ lực dũng mãnh của các cá nhân như thế nào. Trong lúc thần hồn nát thần tính, nơi nơi đều là quân địch, lẻn vào địa bàn do quan quân khống chế, điều tra địch tình, khả năng chết bị thương đều là rất lớn.
Cát Điền Phong còn nhớ lúc bọn giáo đầu nói tới chuyện xui xẻo này, trong lớp những con em xuất thân bình dân có mấy người ngầm nghị luận với nhau, nói là chúng ta không có chỗ nương tựa, không khéo phải bị đẩy lên, chỉ sợ không cách nào cho người nhà những ngày tốt đẹp. Nghe thấy điều này, Cát Điền Phong thanh sắc bất động, lại là rất lo lắng bản thân mình, bọn họ tốt xấu còn có cha mẹ, mình mới thật sự là không có gốc rễ gì, chỉ là một cô nhi. Ngẫm lại quãng thời gian trong quân lưu dân, Cát Điền Phong cảm thấy bản thân khẳng định không chạy thoát được rồi.
Chưa từng nghĩ người từ Nội Vệ tới lại để mọi người bằng lòng báo danh. Đầu tiên là trầm mặc kết quả Mã Đồng Tế và hai huynh đệ Lê gia trước sau đứng lên, sau đó người của Trần gia, Thạch gia và Cát gia cũng đều đứng lên. Những người xuất thân có lai lịch đó ngược lại còn tranh nhau, chỉ sợ bị bỏ lại phía sau. Cát Điền Phong bị cảnh tượng này làm cho nhiệt huyết sôi trào, cũng đứng lên báo danh.
Phỏng chừng Nội Vệ cũng không nghĩ tới có nhiều người như vậy, lúc ấy không quyết định mà trước tiên ghi lại tên, ngày hôm sau lại tới. Ngày hôm sau đến đưa Mã Đồng Tế và Lê Hoàng Hà đi, lựa chọn này khiến cho trong lớp nghị luận không ít, mấy người lúc đầu lo lắng sợ hãi kia đều hối hận, không khéo lần này là một cơ hội tốt để lập công, vậy mà mình lại bỏ lỡ.
Sau này, Cát Điền Phong mới biết, hóa ra đoàn trưởng tuần đinh là Mã Xung Hạo và Lê Đại Tân đã sớm tới nói chuyện với người của võ quán, nếu như có chuyện vào sinh ra tử, con mình bằng lòng đi thì không được ngăn cản, hiện tại còn chưa tới lúc hưởng phú quý, địa vị công lao cần phải dựa vào bản thân mình để giành lấy.
Sau đó, Cát Điền Phong còn biết, lần này đi thật đúng là cửu tử nhất sinh. Bọn họ cải trang làm nhà giàu và hành thương chạy loạn, đi theo đại đội quan quân Sơn Đông rất xa, cuối cùng bị tiểu đội đi ra ngoài cướp lương theo dõi. Quan binh như vậy cũng coi như là chó ngáp phải ruồi, vốn dĩ là đi tìm vui vẻ lại giết được thám tử của Từ Châu. Lúc đó, thương bổng và tay chân nhanh nhẹn của Mã Đồng Tế và Lê Hoàng Hà đã cứu mạng bọn họ. Quan binh cũng lười không muốn so đo với mấy đứa nhỏ, một người chạy xuống hầm, một người chạy xuống rãnh sâu, lúc này mới thoát mạng.