Các đoàn lữ thứ nhất Triệu Tự Doanh bắt đầu tản ra, còn bọn đoàn luyện hậu đội thì là bắt đầu thu dọn chiến trường, nhặt lên binh khí, để cho bọn tù binh tụ chung lại chờ đợi xử trí, bụi đất trên chiến trường bốc lên chầm chậm rơi xuống, huyên náo vô cùng tạp loạn dần dần biến mất trở nên an tĩnh.
Trong lúc đó, rất nhiều người trên chiến trường đều nhìn thấy đại kỳ của quan quân được dựng thẳng lên, mọi người nghiêm nghị lập tức đại kỳ kia hạ xuống. Xem ra đây là bọn gia đinh thu được đại kỳ của quan quân Sơn Đông. Trên chiến trường đột nhiên bộc phát ra tiếng hoan hô và hò hét. Gia đinh Triệu Tự Doanh và đoàn luyện đầu đang liều mạng múa may binh khí trong tay, gắng sức lên tiếng hoan hô, không ít gia đinh và đoàn luyện đều lệ rơi đầy mặt.
Một trận chiến này, Triệu Tự Doanh đại thắng, Triệu Tự Doanh toàn thắng!
Hoan hô qua đi một lúc biến thành đồng thanh hò hét.- Triệu Tự Doanh vạn thắng! Triệu Tự Doanh uy vũ vạn thắng!
Cát Hương là nằm sát trên ngựa tới chỗ Trần Thăng, gã tuy rằng cả người đẫm máu, nhưng không có bị thương. Sở dĩ nằm rạp mềm oặt như vậy, là bởi vì mệt mỏi tới cực điểm. Y vốn dĩ ở phía nam phủ Thanh Châu tiêu diệt phỉ, sau khi biết được tin tức quan quân, trước hết tới Nghi Châu, sau đó đi Phí huyện tới huyện Tứ Thủy, cũng chính là đường lớn giữa Bồi Vĩ Sơn và Mông Sơn. Đợi tới sau khi tới Khúc Phụ thông qua người tai mắt Nội Vệ đưa tin tới Khổng Chương, ẩn thân trong điền trang của Khổng Phủ, sau khi kiếm mượn đầy đủ ngựa và gia súc, một mặt phái người truyền tin ước định cho Trần Thăng, một mặt chạy tới chiến trường.
Từ đầu tới cuối, Cát Hương vẫn luôn bôn ba trên đường, y và bọn gia đinh đều không nghỉ qua chút nào, xung phong hãm trận đối với tiêu hao thể lực càng lớn, chỉ có điều bị hưng phấn che đậy. Đợi sau khi đại thắng, buông lỏng xuống, lập tức mệt không muốn động nữa.
Trần Thăng đứng ở trên một chiếc xe ngựa thu dọn chiến trường, nhìn thấy Cát Hương sang đây, cười vẫy tay chào hỏi. Cát Hương sau khi xuống ngựa lại trèo lên xe ngựa này cũng không coi trọng uy nghi gì, cứ như vậy ngồi hẳn ở trên xe ngựa, sau đó lại là sải rộng cánh tay nằm ở trên ván xe. Trần Thăng cúi đầu cười nói.- Khó có được lúc nhìn thấy dáng vẻ lôi thôi như thế của đệ, nhưng như thế nhìn ngược lại thuận mắt.
- Nhị ca, trở về giúp đệ bố trí người nấu nước, đệ muốn gột rửa thật tốt, đệ muốn ngủ một giấc thật ngon. Cát Hương bốn chi chổng ngược nói, giọng điệu đều không còn sức lực gì.
Trần Thăng cười gật đầu, mở miệng nói.- Binh mã Sơn Đông bị chúng ta hoàn toàn đánh nát rồi. Đệ ngủ mấy ngày cũng không sao. Huynh cũng không tin triều đình còn lập tức phái tới binh mã lại đây được lần nữa.
Cát Hương có chút tiếc nuối nói.- Nhị ca, đáng tiếc khiến cho tên Dương Quốc Đống ki chạy thoát rồi. Nếu như bắt được Dương Quốc Đống lại, lần này đại ca khẳng định vui mừng.
Trần Thăng thu lại nét cười nói.- Chúng ta ít người, gia đinh cưỡi ngựa càng ít hơn, vây không được Dương Quốc Đống kia. Tuy nhiên bắt hay không bắt ông ta cũng giống nhau. Ông ta tuy rằng mang theo ngàn kỵ binh chạy thoát, nhưng không có hữu dụng gì. Triệu Tự Doanh chúng ta cũng không sợ kỵ binh gì. Đệ nghỉ ngơi đầy đủ liền mang theo người mau trở về Từ Châu. Bên đó chính là lúc cần dùng người.
Nghe thấy lời này, Cát Hương lười biếng mới xoay người ngồi dậy, mở miệng nói.- Đệ sáng mai phải lên đường, nhị ca huynh thay cho đệ một đám thú cưỡi. Những con đệ mang theo này đều đã mỏi mệt ngã quỵ rồi.
- Đoạn đường này chạy đi cũng không biết tin tức nơi Nam Trực Lệ kia. Đại ca và Băng Phong bên kia như thế nào nữa?
Trần Thăng nói qua sơ lược.- Mấy lộ quan quân bên kia cũng đã bị san bằng rồi. Quan quân Đại Danh, Hà Nam, Phượng Dương gì kia, sao là đối thủ của tinh nhuệ Từ Châu chúng ta. Lữ thứ hai của Thạch Đầu còn vẫn chưa nhúc nhích, ngược lại Băng Phong bên kia còn chưa biết tin tức. Tuy nhiên cũng không cần lo lắng, mấy nhà đó đều là tướng bại quân, lần này chẳng qua chỉ là thắng thế nào thôi.
Càng nói Cát Hương càng là hưng phấn, đợi Trần Thăng nói xong, y hạ thấp giọng hỏi.
- Nhị ca, lần này đánh xong đại ca sẽ muốn xé cờ đánh thiên hạ làm hoàng thượng hay không?
Trần Thăng bất đắc dĩ lắc đầu cười khổ nói.- Đệ chính là nhắm vào những việc này. Tuy nhiên, đệ suy ngẫm một chút bố cục làm việc của đại ca, sau lần này hẳn có lẽ sẽ không gấp như vậy.
- Cũng đúng! Cát Hương đáp một câu, sau đó lại là nằm ở trên ván xe. Nhìn gia đinh cưỡi ngựa chỗ xa mang đồ quân nhu thu được của quan quân mang về, những xe ngựa lương thảo vân vân này chạy không được, quan quân bại quá nhanh thậm chí không kịp đi thiêu hủy.
Trần Thăng bố trí mấy câu, sau khi trầm ngâm chốc lát lại là nói.- Tuy rằng về sau cũng sẽ không thu liễm được như vậy nữa, lần này đã vạch mặt, lại giấu tài nữa ai còn sẽ tin.
- Lại nói, Băng Phong bên kia hẳn thoải mái hơn chúng ta. Trần Thăng chuyển sang chuyện khác nói, sau khi nói xong lại không có được lời đáp lại, cúi đầu vừa nhìn, Cát Hương đã ở nơi đó đang ngái ngủ.
******************
Triệu Tự Doanh và quan quân ở phía nam cửa sông Thanh Giang sau khi ra tay đánh lớn, tin tức nhanh chóng truyền bá ra ngoài, toàn bộ phủ Dương Châu đều lâm vào trong hoảng sợ bất an, đối với bá tánh thân sĩ dọc theo Vận Hà mà nói, bất kể là một phía nào giành lấy chiến thắng, đại quân đi ngang qua địa phận, hoặc là chọn một chỗ nào đó làm chiến trường, đều là khó khăn.
Dọc tuyến Vận Hà Dương Châu là nơi giàu có và đông đúc nhất phủ Dương Châu, không nhắc tới những gia đình dựa vào tào vận và đường muối kia phát tài, ruộng đất tốt nhất cũng đều ven bờ Vận Hà, nếu như khai chiến, đây hết thảy đều phải tan thành tro bụi. Nhưng bọn bá tánh Dương Châu cái gì cũng làm không được, mặc kệ là quan quân hay là Triệu Tự Doanh Từ Châu, cũng sẽ không đếm xỉa suy nghĩ của bọn họ.
Tháng giêng năm thứ tư Thiên Khải, lữ trưởng lữ thứ ba Triệu Tự Doanh Đổng Băng Phong dẫn dắt đoàn thứ tư lữ thứ ba cùng với bộ chúng, ba ngàn đoàn luyện ngay tại chỗ trưng mộ tào thuyền của cửa sông Thanh Giang, dọc theo Vận Hà xuôi nam, sau khi tiến vào trong địa phận phủ Dương Châu, quân trông giữ huyện Bảo Ứng trước hết chạy tán loạn, nghe nói huyện lệnh Bảo Ứng treo sẵn dây thừng ở trên xà nhà, chỉ cần nhân mã Từ Châu vào thành, ông ta liền lập tức tự sát tuẫn thân vì nước. Mà bá tánh thân sĩ Bảo Ứng thì nơm nớp lo sợ sửa soạn đồ vật khao thưởng, rời khỏi thành bái kiến Đổng Băng Phong.
Khiến khắp nơi đều nhẹ nhàng thở ra chính là, Đổng Băng Phong chỉ là xuất tiền chọn mua một đám đồ đạc, không có vào thành xuôi thẳng phía nam, binh mã Từ Châu này có nhiều khuôn phép hơn nhiều quan binh, không mảy may tơ hào không nói tới, còn bằng lòng mua bán công bằng, trách không được làm ra cục diện lớn như thế. Sau khi chạm mặt nhau một lần, quan cảm của sĩ dân huyện Bảo Ứng với Triệu Tự Doanh đều rất tốt.
Bước tiến hành quân của Triệu Tự Doanh xuôi nam rất nhanh, bởi vì lương thảo đồ quân nhu đều giao cho tào thuyền vận chuyển, thậm chí binh đinh cũng tùy thời lên thuyền nghỉ ngơi, lương thảo khinh trang đầy đủ đi tới, dĩ nhiên bước tiến rất nhanh, đồng thời động tĩnh của quan quân cũng nhanh chóng truyền tới. Tuần phủ Phượng Dương Quách Thượng Hữu đích thân dẫn binh mã bản bộ và Lang Sơn bắc tiến, đã ở chỗ trong vòng hai mươi dặm phía nam châu Cao Bưu hạ trại bày trận, nhìn dáng vẻ muốn quyết chiến với đội quân của Đổng Băng Phong.