Triệu Tiến trầm ngâm chốc lát, mở miệng nói.- Vẫn là không được hô ra cái tên quá lớn, nếu như không vạch mặt con vẫn là muốn giữ gìn như vậy. Hiện tại đang nghĩ có nên gọi là tướng quân hay không, Triệu Tự Doanh sửa thành Triệu gia quân, cái khác sẽ không thay đổi quá lớn.
Những lời này cũng không phải là bởi vì hỏi mới trả lời, mà là sớm đã nghị luận ra kết quả. Trạng thái Triệu Tự Doanh trước mắt không sợ đại chiến nhưng không muốn đại chiến, cho dù khắp nơi đều đang ưng thuận, thậm chí bọn sĩ thân cường hào lúc đầu bất hòa với Triệu Tự Doanh đều đang rêu rao, nói phải một tiếng trống làm tăng sĩ khí đánh tới cùng. Nhưng Triệu Tiến còn cảm thấy chưa có tiêu hóa hết toàn bộ địa bàn khống chế.
- Nếu như toàn tâm để cho con dùng, cũng sẽ không có nhiều kẻ dị tâm như vậy, cũng sẽ không có nhiều nội ứng như vậy, tuy nhiên cũng có dính tới giai đoạn trước chúng ta giấu kín phong quang, có một số người hoặc là nhìn không hiểu, hoặc là không biết tốt xấu lợi hại. Nhưng kế tiếp, chúng ta buông tay đi làm một số việc, nắm tất cả mọi thứ trong vùng đất khống chế trong tay, nhân lực, vật lực và tài lực đều cho mình dùng, sau khi thật sự đến một bước này, mới nói bước tiếp theo.
- Vững bước tiến lên như vậy, sẽ có lúc bùng nổ, nhưng những chuyện này chỉ là một cách nói thôi, phải làm như thế nào còn phải xem bước tiếp theo của triều đình và Ngụy Trung Hiền. Thật sự muốn vạch mặt đánh nhau, vậy chúng ta hãy theo cách không trâu bắt chó đi cày thôi.
Bàn bạc của Triệu Tiến và bọn huynh đệ còn có trên thư sách đều nói như vậy, tuy nhiên hiện tại cũng không cần phải giữ gìn hàm hồ và ám muội kia, có một số việc làm rõ được thì đi làm. Nói chẳng hạn như danh hiệu và khuôn mẫu của Triệu Tự Doanh vốn chính là một bọn hương dũng đoàn luyện cho người ngoài nhìn, hiện tại thì phải càng thêm chính quy, cặn kẽ như thế nào còn phải tiến hành thảo luận, tuy nhiên Triệu Tiến đã bãi bỏ đi mấy cái danh hiệu Thiên Vương, Từ Vương và thiên hạ Đại tướng quân rồi.
Nghe được câu trả lời của Triệu Tiến, Triệu Chấn Đường chậm rãi gật đầu, cảm thán nói.- Năm đó may mắn ưng thuận nhị thúc con, bảo đệ ấy dạy con luyện võ, nuôi dưỡng ra loại tính tình trầm ổn không nóng không vội này của con. Nhị thúc con nếu thật nhìn thấy bộ dạng này của con hôm nay, còn không biết vui mừng thành kiểu gì nữa.
Ông cụ nói hai câu, không kìm lòng nổi nước mắt chảy xuống, luống cuống không kịp lấy tay lau chùi. Tình cảnh này khiến trong lòng Triệu Tiến thật không chịu nổi, nhưng vẫn giữ nguyên khuôn mặt tươi cười, sau đó giúp phụ thân lau đi. Nhưng Triệu Chấn Đường cảm xúc bình phục rất nhanh, lại là quan hoài hỏi.- Khi hành quân đánh giặc phải có lương thảo, đây là lúc giáp hạt, những người phía dưới con kia đủ ăn không?
Triệu Tiến cười trả lời nói.- Đủ ăn, tự mình trồng còn có tồn kho, sau đó mua lương thực ở các nơi. Cha à, nói ra cha cũng không tin, chúng ta và triều đình còn đang đại chiến. Bản thân những thương nhân bán lương thực tìm tới tận cửa nói chịu giá thấp bán ra, lúc ấy bên con còn tưởng rằng là thiết lập bẫy đó.
Tình huống này mọi người cũng không có nghĩ tới, khi sát cục sân tỷ võ cửa sông Thanh Giang thất bại, Triệu Tiến suất đội xuôi nam lên bắc, ngay khi tin tức trận đầu thắng lợi truyền tới cửa sông Thanh Giang, thương nhân bán lương thực không có bị thanh toán xét nhà tìm tới đây, điều kiện đề xuất rất đơn giản, so với trong chợ thấp hơn hai thành, nhưng nhất định cần phải ở trong kỳ hạn nhất định trả hết bằng bạc trắng.
Binh mã Từ Châu đang cùng quan quân triều đình ra tay đánh lớn, lẽ ra bọn người thương nhân bán lương thực chịu hoàng ân hẳn là muốn Triệu Tự Doanh vườn không nhà trống, e rằng một mồi lửa đem kho lương đốt hết, cũng không nên tới cửa bán, lại bán với giá thấp hơn. Càng làm cho bên phía Vân Sơn Hành nghẹn họng nhìn trân trối, những quan viên phân ty Hộ bộ cửa sông Thanh Giang và Đại sứ kho hàng tào vận càng nhanh hơn, bọn họ cũng không hề dính líu đến sát cục.
Vốn tưởng rằng trong đó có lừa dối, nhưng bên Triệu Tự Doanh làm thế nào cũng nghỉ không ra mấu chốt, cuối cùng gọi chủ quản mậu dịch khu bắc Hoài An Cảnh Mãn Thương đến bên này làm việc, y đối với mậu dịch lương thực tinh thông nhất, Cảnh Mãn Thương sau khi dự hai lần tiệc rượu là biết được chân tướng thật sự. Nguyên nhân rất đơn giản, nếu khai chiến, tào vận bị đoạn tuyệt, lúc này lương thực bên Giang Nam mới chuyển đến, lương thực cũ các nơi tào vận tồn trữ không có cách nào xử trí. Nếu cứ tồn đọng như vậy, lương thực tồn trong kho lương không đủ, tất nhiên sẽ hư thối lãng phí, không biến thành bạc trắng được, còn không bằng sớm bán cho Triệu Tự Doanh để đổi thành tiền.
Hơn nữa mọi người nghĩ đến đều rất sâu xa, Từ Châu dũng mãnh, triều đình thế lớn, nhìn từ lâu dài thì triều đình sẽ thắng đấy, Từ Châu một khi suy sụp, ai còn lấy ra nhiều bạc trắng như vậy đi mua lương thực, đến lúc đó lương thực giao dịch chỉ đành khôi phục cái dáng vẻ như trước đây, thong thả ra hàng, lấy hàng đổi hàng, còn không bằng thừa dịp còn bán được thì bán đi. Cũng tương tự như vậy, thì là vải sợi Tùng Giang số lượng đặt hàng tăng nhiều và vải sợi Từ Châu bị ép giá hàng ế, tất cả mọi người cảm thấy đại chiến tới rồi, Từ Châu làm không ra nhiều vải sợi như vậy, đến lúc đó vẫn là phải mua vải Tùng Giang.
Trong lúc đông xuân khai chiến, Triệu Tự Doanh trên dưới đều sợ chậm trễ cày bừa vụ xuân, tiến tới chậm trễ lương thực cung ứng cả năm. Không làm nông không xong, có lương thực không hoảng hốt, đây chính là chỗ căn cơ của Triệu Tự Doanh. Lúc đang phát sầu thì có người đưa lương thực lại đây, vậy thì thật là mừng rỡ, không nói ở các hạng trên phương diện làm ăn kiếm được, trong gia sản khi tịch thu các nhà giàu có cửa sông Thanh Giang và Dương Châu có được tiền bạc đều là đầy đủ, chính là tiêu ra ngoài.
Tháng giêng này, bọn gia đinh đoàn luyện Triệu Tự Doanh đang chiến đấu, còn bọn nông dân làm công cũng không có nhàn rỗi, ở trong vùng đất lữ thứ ba khống chế dựng mới kho lương tồn trữ lương thực, sau đó vận dụng đội thuyền của Dư gia và Lý gia, từng thuyền lương thực từ cửa sông Thanh Giang chuyển đến Hải Châu, tồn trữ trong kho lúa ở gần kề cảng Hải Châu, càng nhiều càng tốt, lương thực càng nhiều, cục diện Triệu Tự Doanh lại càng vững chắc.
Bận rộn khí thế ngất trời, trong lúc bận rộn, người của mậu dịch và nông khẩn cũng cảm giác không hợp lắm, chẳng lẽ đám thương nhân buôn lương thực này tìm tới cửa chính là nhằm vào gia sản của những thương gia giàu có bị tịch thu này sao? Thăng thừng chính là dùng lương thực đổi cái này đem đi? Sau đó, Triệu Tự Doanh động dụng đội thuyền biển vận chuyển lương thực. Vì sao những quan viên tào vận và bọn thương nhân bán lương thực không muốn làm, phải nói Đại Minh kiêng kị đường biển, Thiên Tân vệ đến phủ Đăng Châu, phủ Đăng Châu đến Liêu Đông quân lương quân tư tiếp tế tiếp viện, còn có thương hàng mậu dịch của đội thuyền mành Tùng Giang vận đến Thiên Tân vệ, gọi là tuyến đường Bắc Dương, mấy tuyến đường này cũng đã vài thập niên lịch sử rồi, đoạn tuyệt tào vận, đồng dạng đi đường biển vận chuyển lương thực đến phía Bắc.