Triệu Tiến im lặng chốc lát, âm thanh buồn bực cười nói.- Thế nào? Nằng lo lắng sao?
Từ Trân Trân nhích lại gần bên người Triệu Tiến, ôn nhu nói.- Khi thiếp thân gả cho phu quân, nghĩ thấy chúng ta chính là cường hào đứng đầu nơi Từ Châu này, sống mái với các nhà giàu có khác, khiến quan sai không dám động đến chúng ta, nhưng trước giờ không nghĩ tới sẽ có ngày hôm nay, không ngờ mấy lần khai chiến với triều đình, hơn nữa còn chưa từng thua qua. Nhưng thiếp thân nghĩ, triều đình này mười mấy tỉnh, mấy ngàn vạn hộ dân, địa bàn của chúng ta hiện tại vẫn chưa tới một tỉnh mấy trăm vạn hộ dân, lấy ít đánh nhiều, rất hung hiểm.
Triệu Tiến ôm lấy thê tử của mình, giọng ấm áp an ủi nói.- Không cần lo lắng, sẽ thắng. Cho dù triều đình còn muốn đánh lớn hơn, chúng ta cũng sẽ thắng. Chỉ là có chút phiền phức, duy chỉ là có chút phiền phức mà thôi.
Từ Trân Trân không nói gì thêm, vợ chồng ôm nhau yên tĩnh một lát, Triệu Tiến lại mở miệng nói.- Thắng thì thắng được, nhưng lòng ta rất không thoải mái.
Lời này khiến Từ Trân Trân có chút kinh ngạc, không đợi mở miệng hỏi, Triệu Tiến âm thanh buồn bực nói.- Triều đình dụng binh ở mấy nơi, Nữ Chân Kiến Châu, Mông Cổ thảo nguyên và thổ ty tây nam, sau đó lại muốn đối chiến với chúng ta bên này, nếu bọn họ tiếp tục tăng binh, mấy chỗ khác khẳng định sẽ không màn tới nổi rồi, rất dễ dàng bị mấy chỗ kia thừa cơ tấn công. Cục diện như vậy, giống như là ta cùng Thát giặc man di trong ngoài cấu kết, nội ứng ngoại hợp, ngẫm lại là không thoải mái.
Từ Trân Trân đã im lặng chốc lát, cười khẽ vài tiếng nói.- Thắng là được rồi, thiếp thân lúc trước còn lo lắng lấy ít đánh nhiều sẽ bị thiệt đó!
Triệu Tiến cũng không có tiếp tục chuyện lúc nãy, cười nói vài lời.- Bên ngoài nhìn đây là ít đánh nhiều, thật ra nếu tính lại, gia đinh đoàn luyện của chúng ta so với quan quân không ít hơn đâu, thậm chí còn nhiều hơn!
- Đi ngủ sớm đi, ngày mai còn phải đưa tin cho bên Tiểu Dũng và Lôi Tử nữa, để cho các đệ ấy bố trí chuyện ở phía bắc. Sau khi Triệu Tiến nói xong, vợ chồng hai người đều không nói gì nữa, cứ như vậy ngủ thật say.
Hiện tại Lưu Dũng và Lôi Tài đều chủ trì ở nơi Sơn Đông, sau khi một trận chiến đánh tan quan quân Sơn Đông, bắt được rất nhiều tù binh, lữ thứ nhất Triệu Tự Doanh tiến hành sắp xếp tạm thời, mấy trăm tù binh làm thành một đội, theo áp giải của đoàn luyện đi tới nông trang các nơi làm việc, nhưng trong những tù binh này rất nhiều đều là xuất thân quân lính Liêu Trấn, bên trong đó có người lúc trước giả vờ được thu dụng, trong loạn cục đột nhiên làm loạn nội ứng, nhất định phải sàng lọc chọn ra.
Bắt ra những người này rất đơn giản, lúc trước những người còn sống sót trong các thôn trang bị hại, bao gồm Diêu Thất ở bên trong, đều được điều động đến dưới tay Lưu Dũng và Lôi Tài, bọn họ sẽ không quên những gương mặt kẻ thù này, tìm ra những người này sau đó sẽ tiến hành tra hỏi, thông qua bọn họ lục soát bố cục của quan phủ ở Sơn Đông Duyện Châu phủ và các phủ khác, tìm ra rốt cuộc có thân sĩ cường hào nào tham dự vào trong đó.
Điền Trúc vốn đang ở Từ Châu nửa bị giam cầm nửa đang học tập và thân tín thuộc hạ cũng đều bị phái đi bên này, bọn họ là địa đầu xà Lỗ Nam, đối với trên địa phương lại rất hiểu rõ. Một lần này, Triệu Tự Doanh cũng sẽ không lưu phần tình cảm gì cho thế lực trên đất này, chỉ biết theo lề lối làm việc, lúc ấy kẻ nào chỉ cần tham dự qua đều sẽ bị nhổ tận gốc.
Tổng binh Sơn Đông Dương Quốc Đống chạy tán loạn thu nạp được hơn ba nghìn binh mã suát lĩnh lúc trước không có trở về trấn Đăng Lai, mà là thối lui thẳng đến trong địa phận phủ Hà Gian Bắc Trực Lệ, đóng quân tại nowi tiếp giáp Vận Hà, chịu chỉ huy của đốc sư Triệu Ngạn và giám quân Ngụy Trung Hiền, bên kia là thông qua Vận Hà tiến vào cửa ngõ Bắc Trực Lệ.
Bây giờ thế cục Sơn Đông hoàn toàn là một mảnh tĩnh lặng, phủ Đăng Châu và phủ Lai Châu đang rèn luyện quan quân mới, cái này cũng không phải là nhằm vào binh mã Từ Châu, mà là chỗ đó đối thẳng mặt với Liêu Đông, khắp chốn bởi vì nạn dân Liêu Trấn cũng vẫn đang rung chuyển, nếu như không có quan quân giữ gìn, chỉ sợ cũng sẽ đại loạn, vì không muốn Triệu Tiến hiểu lầm, còn cố ý ở bên phủ Thanh Châu tìm người lại đây thông tri.
Động tĩnh của trộm cướp mã tặc phủ Đông Xương, phủ Tế Nam và phủ Thanh Châu cũng bắt đầu trở nên hung hăng ngang ngược, thậm chí là vô lại khắp chốn tụ họp, đánh ra cờ hiệu Triệu Thiên Vương Từ Châu, bắt đầu làm xằng làm bậy, một mặt phái người đến bên Triệu Tiến tỏ vẻ nguyện ý trung thành, cầu xin một quan chức tân triều, một mặt đốt giết đánh cướp. Quan phủ khắp nơi duy nhất làm được chính là đóng cửa phòng ngự, kẻ cắp như thế nào cũng đánh không vào thành trì, nhưng chỉ làm đến nước này, bởi vì ngay cả dân tráng và đoàn luyện đều tập trung không nổi rồi.
Nhưng trải qua Triệu Tự Doanh ra tay xử trí khiến cho bọn họ nhẹ nhàng thở ra, gia đinh cưỡi ngựa Từ Châu và nghĩa dũng Từ Châu cùng với người luyện võ cưỡi ngựa phủ Duyện Châu tiến thẳng vào phủ Đông Xương và phủ Tế Nam, bắt đầu càn quét những kẻ trộm cướp thừa cơ làm loạn, một đám đầu người treo lên trên, sau khi thôn trang sơn trại tham dự bên trong đó bị tàn xác đẫm máu, cục diện lập tức an định xuống.
Ở bên phủ Đông Xương không ít nông trang cũng bắt đầu tiêu tiền ra biên luyện võ trang tự vệ, tuy nhiên những đội hộ vệ này số người không nhiều, hơn nữa là do một thương hành nào đó thống nhất điều phối, những hộ vệ này cũng đang giữ gìn trị an khắp chốn, tra cứu kỹ, những nông trang này đều là nhà giàu làm ra vải bông, thương hành kia là bối cảnh gì cũng được vẽ ra như thật.
Bên phủ Thanh Châu ngược lại đỡ hơn nhiều, ngay sau khi biết những "tiền khu Từ Châu" với Từ Châu không có dính dáng gì cả, quan quân và võ trang khắp nơi phủ Thanh Châu cũng bắt đầu ra tay, rất nhanh là dọn dẹp sạch sẽ.
Thái độ lần này của Triệu Tự Doanh ngược cũng khiến quan lại Sơn Đông trong lòng run sợ có chút thả lỏng, bắt đầu có người cân nhắc là không biết chiêu hàng được hay không, đối phương nếu không có vạch mặt đánh tới cùng, còn nói lý lẽ như vậy, như thế hà cớ gì cần động đến đao binh, chết bị thương oan uổng!
Nhưng lời nói này không người nào dám nói ra, bên phủ Hà Gian tập trung binh mã đã đột phá ba vạn, sau khi bên doanh Bắc Kinh đi tới nơi này, biên quân Tuyên Phủ, quan quân trấn Bảo Định và phủ Chân Định cũng bắt đầu tập kết tới nơi này, đại quân tề tụ, Từ Châu cũng không phải người ngu, lời chiêu hàng này nói thế nào cũng nói không nên lời.
Hiện tại Triệu Tự Doanh mỗi một tòa trang viên nông khẩn đều là vô cùng bận rộn, bọn trang đinh lúc trước tránh né đi ra ngoài cũng đã trở về, bắt đầu sẵn sàng vì cày bừa vụ xuân, bọn trang đinh đều có chút bồn chồn, nhưng bên trên đã có mệnh lệnh cứng chắc xuống, chỉ cần không có đánh tới cửa, vậy phải yên ổn trồng trọt khai hoang, thà rằng chết trận cũng không được chết đói, lời này thật ra khiến bọn trang đinh nghe lọt tai, mọi người sở dĩ lưu vong, còn không phải là vì tuyệt vọng đói khát bức ép sao.