Một người rất thành khẩn nói.- Đã làm phiền công tử và Khổng tiên sinh bên này rất nhiều, làm sao lại dám sang quấy rầy. Xin Khổng tiên sinh chuyển lời với công gia. Mấy vị chúng ta sau khi trở về kinh sư tất nhiên báo đại nghĩa và tận trung của Khổng phủ cho thánh thượng và Ngụy công công. Tới lúc đó chắc chắn có phong thưởng, cũng không phụ một tấm lòng trung nghĩa của Khổng tiên sinh.
Khổng Chương khách sáo tạ ơn lại là dặn dò nói.- Mấy vị hay là nên ẩn nấu tốt một chút, bên chỗ Khúc Phụ đông người vào kinh, kiến văn so với nơi khác cũng rộng hơn. Mấy vị ở nơi khác có lẽ còn tốt, ở Khúc Phụ rất dễ dàng bị nhận ra là kẻ xuất thân trong cung, ít nhiều sẽ có chút phiền phức.
- Nhận ra thì làm sao. Mấy người chúng ta là làm việc vì triều đình, hiện giờ cũng nên đường đường chính chính lộ mặt. Chỉ đáng tiếc Khuông công công bên kia, vì lơ là nghịch tặc, cam lòng lấy thân nuôi hổ, cứ như vậy tuẫn thân vì nước rồi! Nói tới đây, bốn gã thương nhân đều động phần chân tâm, không ngừng lau chùi khóe mắt.
Khổng Chương theo đó cảm khái mấy câu.- Khuông công công thật sự là đáng tiếc, anh tài hùng tài đại lược bậc này, mai sau là phải chấp chưởng trong cung, lưu danh sử sách. Không ngờ tới hy sinh ở nơi Tế Ninh này, thật sự là đáng tiếc rồi.
- Đại Minh chúng ta không thiếu anh kiệt tận trung vì nước, Khổng tiên sinh cũng là hiền tài ở nơi thôn dã, trước nay là bị mai một. Hiện giờ Ngụy công công bên đó chính là lúc cầu hiền như khát nước, lúc nào đó Khổng tiên sinh tất nhiên sẽ được trọng dụng. Người nói chuyện trước đó trịnh trọng nói, nếu như người từng đi sang kinh sư rất dễ dàng nhìn ra được gốc gác của bọn họ. Ba người trong đó mặt trắng không râu, giữa lông mày mang theo một cỗ khí chất âm nhu, đây là hoạn quan xuất thân cung đình. Đứng ở đằng sau cùng ngược lại là một vị tráng hán, bốn này này thần sắc đều nhìn rất tiều tụy, nhưng giữa hai đầu lông mày lại mang vẻ vui mừng, hiển nhiên là phát sầu lo lắng rất lâu, vào hôm nay có được tin tức tốt.
Khổng Chương giọng điệu trầm trầm nói.- Đa tạ lời tốt lành hảo ý của các vị, Khổng mỗ bên này tâm lãnh. Ta nghe tin tức nói, đại quân Dương tổng binh đã sắp tới châu Đông Bình rồi. Các ngươi ở nơi này xuất phát, vừa lúc đuổi kịp, tới lúc đó hết thảy mọi chuyện không lo.
Trên mặt mấy người đều có vẻ tươi cười, Tổng binh Sơn Đông Dương Quốc Đống là nghĩa tử của Ngụy Trung Hiền, đối với hoạn quan xuất thân trong cung khẳng định kính trọng. Đi nơi đó, hết thảy mọi chuyện đều trở nên tốt rồi, quay đầu nhìn một phía xe ngựa dừng đậu chờ đợi, bốn người trong lúc nhất thời cảm khái vạn phần. Có người không kìm nổi nói.- Bọn nhà giàu thân sĩ của Nam Trực Lệ và Sơn Đông, nhiều đời nhận thụ quốc ân, nhưng chẳng mảy may biết trung nghĩa gì, hoặc là vì lợi nhỏ mà thay đổi hoặc là bị đao kiếm bức hiếp. Đại sự trừ giặc, diệt giặc này, lại từng kẻ khoanh tay đứng nhìn. Vẫn là hậu duệ Thánh Nhân khác biệt, từ đầu đến cuối đều là cảm khái tương trợ, không có mảy may nhút nhát chần chừ. Rốt cuộc là Diễn Thánh công gia cùng chung một thể với nước nhà. Khổng gia không phụ triều đình, triều đình cũng không phụ Khổng gia.
Dõng dạc nói xong, bốn người nhất tề ôm quyền chắp tay. Khổng Chương trịnh trọng hồi lễ, bốn người kia xoay mình đi về chỗ xe ngựa, cưỡi ngựa ngồi xe mất khoảng lộ trình hai ngày đã hội họp được với quan quân, nhìn bọn họ lại đây, dẫn ngựa và tiểu nhị đánh xe vội vàng nghênh đón, vị tráng hán trong bốn người này đột nhiên nói.- Đây không ổn!
Y bên này vừa mới mở miệng, mấy tên tiểu nhị nghênh đón bước chân chợt nhanh hơn, trở tay đã rút ra đoản đao và xích sắt. Ai ngờ được ngoài tranh viên của Khổng gia gặp phải kẻ có võ nghệ, bốn người hoảng loạn xoay người, hoạn quan đi ở đằng trước nhất tay chân chậm nửa nhịp, lại bị một sợi xích sắt đánh vào sau ót té ngã, người còn lại chạy được hai bước lại bị một đao từ sau lưng đâm vào, kêu thảm một tiếng lập tức mất mạng. Ngược lại tráng hán kia thân có võ nghệ, lại là ở đằng sau cùng, nhìn thấy không đúng lập tức xoay người quay đầu.
Đứng ở trước cổng thôn trang đưa tiễn Khổng Chương nhìn thấy một màn này cũng là kinh hãi, rút kiếm xông lên, tráng hán trong bốn người mở miệng hô.- Khổng công tử, mau trở về gọi người, bọn giặc hung hãn, chúng ta…
Y biết rõ Khổng Chương kia kiếm thuật không tệ, nhưng văn nhân sĩ tử tập kiếm ngay cả giết gà cũng khó huống chi chống cự bọn giặc như lang như hổ này. Tráng hán chỉ muốn bảo Khổng Chương này báo tin, nhưng lời hô ra được một nửa, Khổng Chương tới được trước mặt lại một kiếm đâm vào ngực của y, đâm rất chuẩn, thời cơ phát lực cũng nắm giữ vô cùng tốt. Tráng hán kia trợn trừng hai mắt nhìn, tay muốn nắm kiếm lại thủy chung không với tới được, thân thể đã chậm rãi mềm nhũn. Y thủy chung không hiểu rõ, con cháu Khổng phủ này vì sao muốn giết quan sai, tại sao dám giết người của Đông Xưởng và Cẩm Y Vệ.
Khổng Chương rút kiếm ra, lau chùi vết máu trên áo quần của xác chết, cười lạnh nói mấy câu.- Cùng một thể với nước nhà, ngươi nói như vậy nhưng quên mất nhiều triều đại như thế, Khổng gia tại sao vẫn luôn còn đây?
- Ngươi là… kẻ bán rẻ Khuông… Tên chưa chết kia đã sợ tới mức quỳ trên mặt đất, đến lúc này ngược lại thông suốt một số thứ, nhìn chằm Khổng Chương nói, nhưng nói nửa câu đã bị người chạy tới bịt miệng lại, người sống và thi thể đều bị vứt ở trên xe ngựa kia.
Xe ngựa kia và bọn tiểu nhị hung thần ác sát mới vừa rồi không ngờ chưa có đi xa, mà là tiến thẳng vào trang viên, một người lúc đi ngang qua bên cạnh Khổng Chương khom người nói.- Khổng công tử, lão gia nhà ta mời ngài buổi tối sang một chuyến, bên đó cũng sắp phải lên đường.
- Nào dám, ta bày một bàn tiệc rượu, mời lão gia nhà ngươi cùng dùng chung, tới lúc đó bàn bạc thì tốt rồi. Làm phiền xin đi bẩm báo lại, nếu như được, ta cứ như vậy xử trí được rồi. Khổng Chương cười nói, “tiểu nhị” kia khom người cung kính cúi chào, sau đó cùng xe ngựa rời khỏi.
Trên mặt mấy gã gia nô đi theo Khổng Chương ra cổng trang đều có thần sắc vẫn chưa hoàn hồn, đợi xe ngựa bên đó đi xa rồi, mới có hai người vẻ mặt trở lại bình thường, nhích lại gần thấp giọng nói.- Cửu gia, đây đúng thật là con cọp nha! Nhưng những kẻ có bản lãnh trên giang hồ này, đối phó được quan quân sao?
Khổng Chương buồn bực nói.- Các ngươi cũng chỉ biết nhìn thấy bản lãnh giang hồ này, cửu gia nhà ngươi từng đánh cược sai chuyện gì sao?
Sau khi nói xong, Khổng Chương quay đầu lại nhìn vết máu trên mặt đất, không kìm nổi thấp giọng lẩm bẩm nói.- Còn muốn ta bán đứng, bao nhiêu người tranh cướp đi bán, ta xuống tay tính toán muộn màng.
Thôn trang chỗ Khổng Chương là ven rìa trấn Phòng Sơn, người tới lui cũng không nhiều, cho nên biết có người tới nơi này được giấu kín, chính bởi vì người không nhiều, cũng không có người nào để ý tới dưới chân núi Phòng Sơn có thêm một cái doanh trại, gần như có dáng vẻ của ngàn người ba bốn trăm kỵ binh, rất bí mật phòng bị cũng rất nghiêm ngặt, mỗi ngày đều có trang đinh từ trong kho hàng lấy ra lương thảo dùng xe ngựa đưa sang, người làm những chuyện này là thân tín tâm phúc của Khổng Chương.